Chương 4: Bí mật trong cơ thể

Trở lại căn nhà đá cũ, việc đầu tiên Ninh Thành làm chính là hồi tưởng lại những công pháp đã từng học qua. Tiền thân của hắn vốn chẳng mặn mà với việc tu luyện, thêm vào đó tư chất lại kém, tu luyện mãi không có tiến triển nên càng lúc càng nản lòng. Hiện tại, Ninh Thành nhớ lại những công pháp truyền thừa của Ninh gia có chút miễn cưỡng.

Cũng may ông nội của hắn là Ninh Hoằng Xương tuy phóng túng cháu trai, nhưng vẫn bắt hắn phải ghi nhớ nằm lòng những yếu tố cơ bản và công pháp của gia tộc. Sau một hồi nỗ lực hồi tưởng, cuối cùng hắn cũng nhớ lại được khẩu quyết tầng thứ nhất, cùng với vị trí các huyệt đạo và đường đi của kinh mạch.

Dựa theo khẩu quyết trong trí nhớ, Ninh Thành cẩn trọng cảm ứng linh khí mỏng manh bên ngoài, muốn tìm kiếm khí cảm trong kinh mạch. Đồng thời, hắn cũng đã chuẩn bị tâm lý sẽ mất một thời gian dài mới có được khí cảm. Hắn tự biết tư chất của mình, nếu khí cảm dễ dàng cảm nhận được như thế, hắn đã chẳng phải đợi đến tận hôm nay vẫn chưa thể Tụ Khí.

“Ong...”

Ngay khi Ninh Thành vừa bắt đầu tụ tập linh khí, toàn bộ kinh mạch liền phát ra một tiếng vang rền, thanh âm đó hắn có thể nghe thấy rõ mồn một, đồng thời một cơn đau kịch liệt tràn ngập khắp toàn thân. Ngay sau đó, một luồng sức mạnh thuần hậu, ôn hòa tản ra khắp cơ thể, dường như muốn xé rách toàn bộ thân xác hắn.

Lúc này Ninh Thành cảm nhận được rằng, chỉ cần hắn sơ sẩy một chút thôi, kinh mạch toàn thân sẽ bị xé nát hoàn toàn, và hắn sẽ trở thành một phế nhân.

Trong cơn kinh hãi, Ninh Thành không dám lơi lỏng nửa phần, hắn tập trung tinh thần dẫn dắt luồng khí cảm đột ngột ập tới kia, dựa theo khẩu quyết tu luyện, điều khiển luồng khí tức này lưu chuyển qua kinh mạch toàn thân. Dưới sự dẫn dắt cẩn thận của hắn, cảm giác thân thể sắp nổ tung cuối cùng cũng dần dịu xuống.

Theo thời gian trôi qua, Ninh Thành đắm chìm trong trạng thái khí tức lưu chuyển trong kinh mạch, giống như một dòng nước ấm áp chậm rãi lan tỏa khắp cơ thể. Hắn mơ hồ cảm nhận được những nơi kinh mạch bị tắc nghẽn đã tự nhiên được khơi thông, tạp chất trong cơ thể bị dòng khí ấm áp này đào thải ra ngoài.

Một cảm giác sảng khoái ấm áp dâng lên, trong trạng thái mà ngay cả ý thức cũng như bị che lấp, Ninh Thành nhận ra cách mình tu luyện có vẻ khác so với những gì người khác thường nói.

Trong ký ức của hắn, tu luyện là hấp thu linh khí bên ngoài, thông qua kinh mạch chuyển hóa thành chân khí của bản thân. Nhưng hiện tại hắn lại cảm thấy mình không hề hấp thu được nửa phần linh khí từ bên ngoài. Trong cơ thể hắn dường như vốn đã có sẵn một luồng khí tức thuần hậu, khi hắn tu luyện, luồng khí này liền tràn đầy kinh mạch.

Luồng khí này tựa như những tia nước ấm, tự động bài trừ tạp chất, khai thông kinh mạch bế tắc, sau đó tuần hoàn lưu chuyển không ngừng.

Không biết đã qua bao lâu, Ninh Thành cảm thấy toàn thân chấn động, hắn bừng tỉnh mở mắt ra. Thế giới đột nhiên trở nên rõ nét lạ thường khiến hắn quên mất rằng luồng khí tức vừa vận hành trong cơ thể đã biến mất. Một cảm giác thoải mái đến tận cùng trào dâng trong lòng, Ninh Thành dù có ngốc đến mấy cũng biết mình đã vô tình Tụ Khí thành công, hơn nữa đã trở thành một tu sĩ Tụ Khí tầng thứ nhất.

Tu luyện đơn giản như vậy sao? Không đúng, nếu đơn giản như thế thì hắn đã chẳng phải mang danh phế vật bao nhiêu năm qua, và cả nước Thương Tần này cũng không có nhiều người không thể Tụ Khí đến vậy. Ninh Thành tính toán thời gian, hắn chắc chắn mình tu luyện chưa đầy một ngày. Nhưng chỉ trong một ngày ngắn ngủi mà đã đạt tới Tụ Khí tầng một, chuyện này nói ra tuyệt đối không ai tin nổi. Rốt cuộc là có chuyện gì?

Lúc này Ninh Thành đã quên bẵng mùi hôi hám từ tạp chất bài tiết trên người, hắn ngồi lặng yên suy ngẫm. Hắn không những không ngốc mà còn rất biết cách bảo vệ bản thân. Trước khi trọng sinh, Ninh Thành đã biết mình khác biệt với người thường vì hắn có khả năng ghi nhớ siêu phàm, năng lực thấu hiểu không ai sánh kịp.

Chính vì năng lực nghịch thiên đáng sợ đó mà Ninh Thành không bao giờ dám để lộ ra. Hắn chỉ muốn sống một cuộc đời bình phàm, đợi em gái tốt nghiệp đại học xong sẽ đi tìm cuộc sống giản đơn cho riêng mình. Hắn hiểu rõ năng lực của mình đại diện cho điều gì, chỉ cần lộ ra một chút, hắn sẽ lập tức trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Khi đó, ngay cả tự do để sống như một người bình thường cũng trở nên xa xỉ.

Đó cũng là lý do Ninh Thành thà đi làm thuê ở công trường cũng không muốn dùng bản lĩnh để kiếm tiền. Hắn biết một khi đã bắt đầu thì khó lòng dừng lại, cuối cùng sẽ bị người ta dòm ngó. Nếu không vì tình cờ gặp Điền Mộ Uyển, hắn thậm chí còn chẳng muốn học đại học. Duy nhất một điều hắn không ngờ tới là sau khi thất tình, mình lại trọng sinh đến nơi này.

Ninh Thành khẳng định cách tu luyện của mình không giống người thường. Người khác hấp thu linh khí bên ngoài, còn hắn lại có sẵn luồng khí tức thuần hậu trong cơ thể giúp hắn Tụ Khí thần tốc. Sự cẩn trọng bấy lâu khiến Ninh Thành muốn làm rõ chuyện này.

Trong cơ thể hắn dường như có một nguồn suối cung cấp khí tức thuần hậu, khiến tốc độ tu luyện tăng vọt, thậm chí bỏ qua cả yếu tố tư chất. Đáng tiếc là Ninh Thành biết quá ít về con đường tu luyện, những gì hắn biết đều là từ ký ức của tiền thân, có thể nói là nghèo nàn đến thảm hại.

Tiền thân của hắn chắc chắn không phải kẻ có tư chất tốt, nếu không đã chẳng đợi đến tận bây giờ mới Tụ Khí. Vậy mà hắn tu luyện lại dễ dàng như thế, khả năng duy nhất là đã có chuyện gì đó xảy ra trong quá trình trọng sinh. Ninh Thành nhớ lại luồng sáng vàng từ trên trời lao xuống, có lẽ tốc độ tu luyện của hắn có liên quan đến luồng sáng đó.

Gạt bỏ những chuyện chưa thể nghĩ thông suốt, Ninh Thành bước ra khỏi phòng để tắm rửa. Khi dùng nước giếng gột sạch cơ thể, hắn phát hiện những vết thương trên da thịt đã mờ đi hẳn, hơn nữa làn da dường như cũng trắng trẻo hơn nhiều.

Tuy trước đây chưa từng Tụ Khí nhưng Ninh Thành vốn là học sinh của Học viện Nhị tinh Thương Tần, lại xuất thân từ Ninh gia nên không phải hoàn toàn mù tịt về tu luyện. Hắn biết vết thương của tu sĩ sẽ lành rất nhanh, nhưng tuyệt đối không thể nhanh như mình. Vết thương trên người hắn hôm qua còn rất rõ, vậy mà hôm nay sau khi đạt tới Tụ Khí tầng một đã mờ đi trông thấy, điều này thật sự bất thường.

Một chuỗi tiếng bước chân dồn dập truyền đến, hướng thẳng về phía sân nhà hắn, Ninh Thành giật mình kinh hãi. Hắn ở đây mấy ngày nay không một bóng người qua lại, giờ có tiếng chân tìm đến, rõ ràng là nhắm vào hắn. Ninh Thành không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng lao vào phòng, nhanh chóng vớ lấy bộ quần áo sạch khoác lên người.

Vừa mặc xong quần áo, Kỷ Lạc Phi đã lo lắng đẩy cửa bước vào.

“Sao cô lại quay lại đây?” Ninh Thành thấy là Kỷ Lạc Phi thì thầm thở phào. Sau khi đắc tội với Hàm Nguyên Khôi, lòng hắn vẫn luôn bất an.

Kỷ Lạc Phi thấy Ninh Thành bình an vô sự cũng thầm nhẹ nhõm, nàng bình thản nói: “Tôi nghe nói anh đã đắc tội với Hàm Nguyên Khôi...”

Ninh Thành cứ ngỡ Kỷ Lạc Phi sẽ mắng mình một trận, nên khi nàng chưa kịp nói hết câu, hắn đã chủ động cắt lời: “Là hắn chủ động khiêu khích tôi trước. Dù có quay lại lần nữa, tôi vẫn sẽ ra tay cứu người.”

Để một đứa bé bị Thạch Khiếu thú giẫm chết ngay trước mắt trong khi mình có khả năng cứu giúp, Ninh Thành thực sự không làm được. Với hắn, nếu khoanh tay đứng nhìn đứa trẻ đó chết, hắn sẽ không bao giờ có thể thanh thản.

Điều khiến Ninh Thành ngạc nhiên là Kỷ Lạc Phi không hề trách móc, trái lại còn dịu giọng nói: “Địa vị của Hàm Nguyên Khôi ở nước Thương Tần không hề tầm thường, anh tiếp tục ở lại đây chắc chắn là đường chết, ơ...”

Kỷ Lạc Phi nói đến đây bỗng thốt lên một tiếng kinh ngạc, nàng nhìn chằm chằm vào Ninh Thành một hồi lâu mới nói: “Anh đã Tụ Khí thành công rồi sao? Mùi lạ trong phòng này là tạp chất từ cơ thể anh bài tiết ra?”

Ninh Thành bấy giờ mới biết Kỷ Lạc Phi vừa vào đã ngửi thấy mùi lạ, chỉ là nàng giữ ý không nói ra ngay. Hiện tại thấy hắn đã Tụ Khí, nàng mới đề cập đến.

“Đúng vậy, vừa về đến nhà thấy lòng có chút cảm ngộ nên tôi thử tu luyện một chút, không ngờ lại Tụ Khí thành công, thật là may mắn.” Ninh Thành gượng cười đáp.

Kỷ Lạc Phi nghe vậy không đáp lời mà cứ nhìn Ninh Thành đánh giá từ trên xuống dưới. Ninh Thành định hỏi có chuyện gì thì bỗng nhiên lòng thắt lại, hắn đã hiểu ý của Kỷ Lạc Phi.

Mấy ngày trước Kỷ Lạc Phi vẫn còn ở bên hắn, với thương thế lúc đó, để hồi phục bình thường cũng đã khó, làm sao có thể đột nhiên đạt tới Tụ Khí tầng một? Rõ ràng trên người hắn có bí mật. Kỷ Lạc Phi nhìn ra được, chẳng lẽ người khác không nhìn ra? Việc hắn vừa ra khỏi ngục ai ai cũng biết. Dù bản thân Ninh Thành cũng không rõ bí mật nằm ở đâu, nhưng người khác sẽ không nghĩ thế, thậm chí có kẻ còn muốn mổ xẻ hắn ra để tìm hiểu cũng nên.

“Lạc Phi, hiện tại tôi đã là Tụ Khí tầng một, tôi cũng muốn đến học viện xem sao.” Ninh Thành nhanh chóng nhận ra tình cảnh của mình. Đối với hắn lúc này, chỉ có đến Học viện Nhị tinh Thương Tần mới có thể bảo toàn tính mạng. Ở lại bên ngoài, hắn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào.

Kỷ Lạc Phi vốn đang nghi hoặc về bí mật của Ninh Thành, nghe hắn nói vậy liền gạt chuyện đó sang một bên. Trước đây Ninh Thành toàn gọi nàng là “nha đầu”, giờ đột nhiên đổi cách xưng hô thành “Lạc Phi”, chẳng lẽ những khổ cực vừa qua thực sự khiến một người trưởng thành nhanh đến vậy? Nàng nhanh chóng trấn tĩnh, biết giờ không phải lúc nghĩ ngợi vẩn vơ.

Nàng lập tức nói: “Tôi quay lại đây chính là muốn đưa anh tạm thời vào học viện. Anh ở lại bên ngoài một mình, e rằng bọn họ sẽ không buông tha. Chỉ là hiện tại anh không còn là học sinh của học viện nên không thể vào nghe giảng. Ông lão họ Mục quản lý phòng tu luyện là người rất tốt, đã từng giúp đỡ tôi nhiều lần. Tôi đã nói qua chuyện của anh với ông ấy, anh có thể đến chỗ Mục lão phụ giúp, coi như làm tạp vụ cho học viện.”

“Tôi không có vấn đề gì.” Ninh Thành lập tức đồng ý. Hiện tại hắn chỉ cần một chỗ trú chân để giữ mạng. Hắn biết mình có bí mật, tin rằng với tốc độ tu luyện này, hắn sẽ sớm có khả năng tự bảo vệ mình.

Kỷ Lạc Phi gật đầu: “Đến phòng tu luyện giúp việc chí ít cũng phải Tụ Khí thành công. Lần này tôi mang về một viên Tụ Khí Thạch định giúp anh, không ngờ anh tự mình làm được, vậy thì tốt quá rồi. Chúng ta sẽ ở lại đây thêm vài ngày nữa rồi mới khởi hành đến học viện.”

Ninh Thành vốn thông minh, lập tức hiểu ý Kỷ Lạc Phi. Nàng biết việc hắn đột ngột Tụ Khí thành công là bất thường nên chủ động ở lại thêm vài ngày để sau này nếu có ai hỏi đến, nàng có thể đứng ra nhận trách nhiệm là nhờ nàng giúp đỡ.

Ninh Thành định nói lời cảm ơn, nhưng chợt thấy sắc mặt Kỷ Lạc Phi có vẻ không ổn, ẩn hiện nét tái nhợt.

Đề xuất Voz: Cô gái chạy ra khỏi lớp và biến mất
Quay lại truyện Tạo Hóa Chi Môn
BÌNH LUẬN