Chương 443: Một mình đấu Xích Tinh kiếm phái

“Ngu cung chủ, ta vừa nghe ý tứ của ngài, lẽ nào hồn phi phách tán vẫn còn khả năng cứu chữa sao?” Giọng điệu Ninh Thành dịu lại đôi chút, muốn cầu cạnh người khác thì cũng phải thể hiện ra một chút thành ý.

Ngu Hải Tây là lão cáo già không biết đã sống bao nhiêu năm, vừa nghe Ninh Thành hỏi vậy liền hiểu ngay vấn đề. Đây là đối phương đang muốn thỉnh giáo lão, chỉ cần lão nói cho Ninh Thành biết, vậy thì với địa vị của mình, hắn chắc chắn sẽ không tiếp tục dây dưa chuyện này nữa.

Hiểu rõ điểm này, Ngu Hải Tây lập tức đáp: “Đúng là có cách nói này, bất quá gian nan vô cùng. Ít nhất là tại Dịch Tinh đại lục thì không có bất kỳ biện pháp nào, ta cũng chỉ biết được đôi chút qua các truyền thuyết viễn cổ. Không biết Ninh tông chủ có biết về chuyện kiếp trước kiếp này, hay chuyển thế đầu thai không?”

“Có nghe qua.” Ninh Thành không chút do dự đáp. Loại chuyện này trước đây hắn vốn không tin, nhưng thực tế nó lại xảy ra trên chính người hắn, nên căn bản không cần phải hoài nghi.

Thấy Ninh Thành đã nghe qua, Ngu Hải Tây gật đầu nói tiếp: “Thực tế, tu sĩ bị giết, một khi Nguyên Thần hoặc hồn phách bị diệt thì ngay cả chuyển thế đầu thai cũng không thể. Nói chung, bất luận kẻ nào chết đi, chỉ cần thần hồn bất diệt thì sẽ tìm kiếm cơ hội chuyển thế. Nếu có thể tìm được thần hồn của tu sĩ đã ngã xuống thì sẽ có biện pháp hoàn hồn. Đương nhiên, đây chỉ là đồn đại, ít nhất ta cũng chưa từng tận mắt chứng kiến.”

Nguyên Thần vốn có ý thức tự chủ, cho dù nhục thân bị hủy diệt vẫn có thể nghĩ cách khôi phục lại cơ thể. Lúc trước Ninh Thành gặp Phương Nhất Kiếm hay hai kẻ trong chiếc nhẫn kia, tất cả đều là những Nguyên Thần có ý thức.

“Tu sĩ hồn phi phách tán, nếu hồn phách thực sự bị tiêu diệt hoàn toàn thì dù bản lĩnh có lớn đến đâu cũng không thể cứu sống. Nhưng nếu hồn phách hoặc Nguyên Thần chỉ bị đánh nát, tiêu tán đi chứ chưa diệt hẳn thì vẫn còn một tia cơ hội. Nếu tu sĩ đó vẫn còn nhục thân, thì phải giữ lại được ý thức hồn phách còn sót lại trong đó, rồi tìm về những mảnh vỡ Nguyên Thần đã tiêu tán. Phối hợp thêm một số linh vật, về cơ bản là có nắm chắc cứu được, nhưng đây cũng chỉ là lời đồn mà thôi. Còn về việc linh vật nào có tác dụng thì ta cũng không rõ.” Ngu Hải Tây nói năng khá cẩn trọng, thực lực của Ninh Thành và thế lực sau lưng hắn khiến lão vô cùng kiêng kị.

“Sau khi ngã xuống, nhục thân vẫn còn lưu lại ý thức hồn phách sao?” Ninh Thành vẫn luôn cho rằng sau khi hồn phi phách tán, nhục thân chỉ là một cái xác không có bất kỳ ý thức nào.

“Đúng vậy, cho dù thần hồn bị diệt, chỉ cần nhục thân còn đó thì vẫn sẽ lưu lại một tia ý thức hồn phách. Có điều một khi thần hồn đã diệt, tia ý thức này sẽ vĩnh viễn không có khả năng thức tỉnh, cuối cùng sẽ tan biến theo sự thối rữa của nhục thân.” Ngu Hải Tây khẳng định chắc chắn.

Lão thở dài nói tiếp: “Chỉ có Minh Hồn Hoa, đặt Minh Hồn Hoa lên nhục thân người chết, không những có thể bảo tồn được tia ý thức hồn phách còn sót lại mà còn có tác dụng dưỡng hồn. Chỉ là, thứ này cũng chỉ tồn tại trong truyền thuyết mà thôi.”

Con trai lão là Ngu Đông Thanh tuy mất đi nhục thân nhưng Nguyên Thần vẫn còn, bảo vật của Ngu Hải Cung vẫn có thể giúp gã trọng tố nhục thân. Lão nghe ý tứ của Ninh Thành thì dường như đối phương chỉ có nhục thân mà không có Nguyên Thần, tình trạng này nghiêm trọng hơn con trai lão nhiều.

Ninh Thành nghe vậy thì trong lòng vui mừng khôn xiết, hắn vừa vặn đang có Minh Hồn Hoa trong tay.

“Hôm nay đàm luận với Ngu cung chủ, ta thu hoạch được không ít. Xem tại mặt mũi của ngài, chuyện của Ngu Đông Thanh liền xóa bỏ tại đây. Bất quá nếu còn có lần sau, đừng trách ta không khách khí.”

Nghe lời Ninh Thành, Ngu Hải Tây thở phào nhẹ nhõm, vội vàng ôm quyền nói: “Nếu còn có lần sau, không cần Ninh tông chủ động thủ, tự tay ta sẽ kết liễu nó.”

Con trai lão chịu khổ lần này nói không chừng lại là chuyện tốt. Mặc dù bảo vật dùng để trọng tố thân hình khiến lão đau lòng không thôi, nhưng ai bảo lão chỉ có duy nhất một mụn con chứ?

“Lạc Phi, chúng ta đi thôi.” Ninh Thành ôm lấy Kỷ Lạc Phi, thân hình khẽ động đã biến mất không còn tăm hơi.

Ngu Hải Tây thấy vậy thì biến sắc, lão không ngờ Ninh Thành còn có cả Thiên Vân Song Dực. Nếu cộng thêm thứ này, lão và Ninh Thành giao chiến thì phần thắng lại giảm đi một phần. May mà lão không động thủ với vị Ninh tông chủ này, nếu không Ngu Hải Cung thật sự lành ít dữ nhiều.

“Phụ thân...” Sau khi Ninh Thành đi khỏi, giọng nói yếu ớt của Ngu Đông Thanh mới truyền ra.

Sắc mặt Ngu Hải Tây trầm xuống: “Ta đã sớm nói với ngươi, cho dù ở Dịch Tinh Hải cũng không được kiêu ngạo. Hôm nay nếu không phải phụ thân tới kịp, ngươi đã sớm thần hồn câu diệt rồi. Ninh Thành kia hung danh vang dội, lúc trước mới ở Nguyên Hồn cảnh đã dám xông vào Trảm Tình Đạo Tông, ngay cả Hứa An Trinh cũng không làm gì được hắn, vậy mà ngươi cũng dám tìm hắn gây phiền phức, đúng là chán sống rồi.”

“Con đâu có biết nữ nhân kia là đạo lữ của Ninh Thành...” Lời của Ngu Đông Thanh lại bị Ngu Hải Tây cắt ngang: “Câm miệng cho ta, trở về bế quan tự kiểm điểm đi!”

...

“Nhược Lan đã đi Thiên Lộ rồi, còn muội ở lại nơi này...” Tâm tình kích động của Kỷ Lạc Phi cuối cùng cũng bình ổn lại đôi chút. Nếu Ninh Thành không đi Thiên Lộ thì Nhược Lan chắc chắn sẽ không tìm thấy hắn. Sớm biết vậy, nàng đã khuyên Nhược Lan đừng đi, cũng may bản thân nàng không đi chuyến đó.

“Ta biết rồi, Nhược Lan đi cùng rất nhiều đồng môn, Thụy tông chủ cũng ở đó, bọn họ sẽ hỗ trợ lẫn nhau. Chờ ta xử lý xong chuyện ở đây, chúng ta cũng sẽ đi Thiên Lộ.” Ninh Thành lên tiếng an ủi.

Kỷ Lạc Phi không hỏi mấy năm qua vì sao Ninh Thành không trở về, đối với nàng, chỉ cần hiện tại hắn bình an trở về là đủ rồi.

“Giờ chúng ta đi đâu?”

“Xích Tinh Kiếm Phái.”

...

Xích Tinh Kiếm Phái được xây dựng trên dòng Xích Tinh Hà, nhìn từ xa giống như đang trôi nổi trên một dải lụa bạc. Cho dù Xích Tinh Kiếm Phái đã trải qua vài lần giao tranh với Lạc Hồng Kiếm Tông khiến thực lực giảm sút đáng kể, nhưng đây vẫn là một đại tông môn.

Kể từ sau trận đại chiến với Lạc Hồng Kiếm Tông vài năm trước, Xích Tinh Kiếm Phái đã khiêm tốn hơn nhiều. Tuy không phong sơn, nhưng hộ sơn đại trận vẫn luôn ở trạng thái nửa đóng kín.

Ninh Thành và Kỷ Lạc Phi vừa tới bên ngoài Xích Tinh Kiếm Phái liền bị người ngăn lại: “Tránh ra! Đây là phạm vi của Xích Tinh Kiếm Phái, kẻ nào dám đến gần, giết không tha!”

Thông thường, những người đến bái phỏng Xích Tinh Kiếm Phái đều phải tới trạm dịch ngoại sự để trình bái thiếp, kiểu xông thẳng vào như Ninh Thành rõ ràng là khách không mời mà đến.

Ninh Thành tế ra Niết Bàn Thương, quét ngang một đường. Hai tên đệ tử ngăn cản trực tiếp bị chấn thành sương máu. Có lẽ hai đệ tử này chưa từng đến Lạc Hồng Kiếm Tông, nhưng Xích Tinh Kiếm Phái đã chạm đến giới hạn cuối cùng của Ninh Thành.

Tầm Hạm Thụy đã ngã xuống, nếu Kỷ Lạc Phi hay muội muội Ninh Nhược Lan cũng ngã xuống, hoặc nhiều người hơn nữa phải chết, thì hắn có hối hận cũng không kịp.

Xích Tinh Kiếm Phái và Lạc Hồng Kiếm Tông vốn không có thù hận gì quá lớn, nhưng hết lần này đến lần khác bọn chúng đều muốn tiêu diệt Lạc Hồng Kiếm Tông. Đừng nói hiện tại Ninh Thành đã có thực lực, cho dù hắn không có, hắn cũng sẽ không bỏ qua như vậy.

Lần này tới đây, hắn quyết tâm phải nhổ tận gốc Xích Tinh Kiếm Phái.

“Oanh...”

Sau khi chém giết hai đệ tử canh cửa trong nháy mắt, Niết Bàn Thương của Ninh Thành nện thẳng lên hộ sơn đại trận của Xích Tinh Kiếm Phái. Đại trận rung chuyển dữ dội, lập tức tiếng chuông cảnh báo vang dội khắp tông môn.

“Có người tấn công hộ sơn đại trận...” Tiếng hô hoán lập tức lan khắp toàn bộ Xích Tinh Kiếm Phái.

Xích Tinh Kiếm Phái khác với Lạc Hồng Kiếm Tông. Khi Lạc Hồng Kiếm Tông phong sơn, thường xuyên bị người tấn công, còn Xích Tinh Kiếm Phái từ khi lập phái tới nay chưa từng có ai dám đến phá trận. Trong nhất thời, vô số đạo độn quang bay về phía cổng trận.

Hộ sơn đại trận bình thường vốn vô cùng kiên cố, một tu sĩ Hóa Đỉnh muốn công phá đại trận của một tông môn thì không mất một khoảng thời gian dài là không thể làm được. Nhưng lần này kẻ tấn công lại là Ninh Thành, một cao thủ tinh thông trận pháp.

Hộ sơn đại trận của Xích Tinh Kiếm Phái chỉ miễn cưỡng đạt tới cấp tám, loại trận pháp này, cho dù Ninh Thành chỉ có một mình, chỉ cần cho hắn thời gian, hắn cũng có thể tự tay bố trí được. Huống chi giờ hắn lại là kẻ phá trận?

Một tông sư trận pháp cấp tám có thực lực cường hãn, tấn công một đại trận vừa chạm ngưỡng cấp tám lại không có người kịp thời trấn giữ, chỉ trong vài hơi thở, hộ sơn đại trận đã phát ra một tiếng “răng rắc”, nứt ra một khe hở khổng lồ.

Theo một thương tiếp theo của Ninh Thành nện xuống, toàn bộ lối vào hộ sơn đại trận sụp đổ tan tành. Sơn môn vốn ẩn hiện trong sương mù giờ hiện rõ mồn một trước mắt, cùng với đó là đám tu sĩ đang hoảng hốt bay tới.

“Kẻ này là Ninh Thành của Lạc Hồng Kiếm Tông! Lúc trước Lạc Hồng Kiếm Tông đã giết rất nhiều đệ tử Xích Tinh Kiếm Phái ta, giờ hắn lại dám tìm tới tận cửa. Đệ tử Xích Tinh Kiếm Phái, hãy...”

Một tu sĩ Hóa Đỉnh tầng một vừa tới cổng trận đang định cổ vũ sĩ khí thì đã bị Ninh Thành dùng một thương đánh nổ xác, ngay cả cơ hội tế ra pháp bảo cũng không có.

Ninh Thành chỉ một thương đã giết chết một trưởng lão Hóa Đỉnh tầng một, đám tu sĩ còn lại nhất thời sững sờ. Rất nhiều người đã từng thấy Ninh Thành, biết hắn là một kẻ vô cùng lợi hại, nhưng giờ tận mắt thấy hắn giết một trưởng lão Hóa Đỉnh dễ như trở bàn tay, mới thấy hắn còn đáng sợ hơn cả lời đồn. Trong nhất thời, không một ai dám xông lên động thủ.

Sau khi giết chết tu sĩ Hóa Đỉnh kia, Ninh Thành cũng không lập tức xông vào, chỉ giơ cao Niết Bàn Thương trong tay, lạnh lùng nói: “Lạc Hồng Kiếm Tông và Xích Tinh Kiếm Phái vốn không oán không thù, nhưng Xích Tinh Kiếm Phái các ngươi ba lần bảy lượt tấn công tông môn ta. Hôm nay ta tới đây là để diệt môn. Những ai không muốn chết, lập tức thề tuyên bố thoát ly Xích Tinh Kiếm Phái thì được tha mạng, bằng không giết không tha!”

Cả trường đoạn xôn xao. Ninh Thành tuy lợi hại nhưng chỉ với hai người mà muốn diệt môn Xích Tinh Kiếm Phái thì quá coi thường bọn họ rồi. Không ai nguyện ý thoát ly tông môn, càng không nói tới chuyện lập thề.

Một tiếng rống giận khàn khàn vang lên: “Giết cho ta! Băm vằm hai kẻ này ra cho chó ăn...”

Giọng nói này giống như mồi lửa ném vào thùng thuốc súng, ngay lập tức kích phát sự cuồng bạo của toàn bộ tu sĩ Xích Tinh Kiếm Phái. Đám tu sĩ đồng loạt tế ra đủ loại pháp bảo, oanh tạc về phía Ninh Thành.

Lúc này Ninh Thành không còn nương tay chút nào, ba mươi sáu chuôi Thái Hư Chân Ma Phủ hình thành từng đạo phủ văn sát ý, điên cuồng thu gặt sinh mạng của những tu sĩ dưới Hóa Đỉnh, còn Niết Bàn Thương của hắn thì quấn chặt lấy tất cả các tu sĩ Hóa Đỉnh.

Kỷ Lạc Phi định giúp Ninh Thành ngăn cản một hai tu sĩ Hóa Đỉnh, nhưng nàng nhận ra bản thân căn bản không có cơ hội nhúng tay vào.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Đạo Đan Tôn (Dịch)
Quay lại truyện Tạo Hóa Chi Môn
BÌNH LUẬN