Chương 643: Lựa chọn trận môn
Thần thức của Ninh Thành đã sớm nhận ra trận pháp bên phải có điểm không ổn, trận môn được bố trí rất thô sơ, hơn nữa đẳng cấp của trận pháp cũng yếu hơn bên trái. Không chỉ có vậy, Ninh Thành còn cảm nhận được Tinh Nguyên tại một vị trí trận cơ của trận môn bên phải rất mỏng manh, không hề nồng đậm như trận cơ bên trái.
Nói cách khác, chỉ cần trình độ trận pháp đạt đến Vương cấp là có thể nhìn ra bên phải chỉ là một mê trận, hay nói đúng hơn là một trận môn giả. Đừng nói là trình độ Vương cấp, ngay cả Tinh trận sư có thần thức mạnh mẽ một chút cũng có thể nhận ra điều này.
“Có ai phản đối ý kiến của ta không?” Ma Tây Môn hỏi xong, đưa mắt quét qua một vòng xung quanh.
Không có ai đứng ra trả lời, dù sao phương án này của Ma Tây Môn cũng không quá vô lý. Sau khi tiến vào hai trận môn này, bên nào có nhiều bảo vật hơn thì không ai có thể biết trước được.
Ma Tây Môn thấy vậy liền nói tiếp: “Vậy là mọi người đều đồng ý với ý kiến của ta. Đã như vậy, mọi người hãy tự mình lựa chọn trận môn trái phải. Nếu bên nào người hơi đông, ta sẽ đứng ra sắp xếp lại.”
Nghe qua lời nói thì Ma Tây Môn này có vẻ rất công bằng chính trực, nhưng Ninh Thành biết chắc chắn đối phương sẽ không chọn đi trận môn bên phải.
“Ta đi bên trái...”
“Chúng ta cũng đi bên trái...”
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, bên trái đã có mười một người đứng chờ, mà bên phải mới chỉ có ba người.
Vu Uyển Tuyết bỗng nhiên truyền âm tới: “Chúng ta cũng đi bên trái đi, ta có tinh thông một chút về trận pháp, trận pháp bên phải quá mức thô sơ, không giống nơi có bảo vật chút nào.”
Ninh Thành vốn cũng thiên về bên trái nên không lập tức lên tiếng. Thấy mọi người đều im lặng, Vu Uyển Tuyết liền nói: “Năm người chúng ta cũng đi bên trái.”
Ngay sau lời của Vu Uyển Tuyết, lại có thêm một người lên tiếng: “Ba người chúng ta cũng đi bên trái.”
Ma Tây Môn đứng bật dậy, ngữ khí nghiêm khắc nói: “Tất cả đợi đã, mọi người đừng có hùa theo như vậy. Hiện tại cả hai trận môn đều chưa mở, bên nào đồ tốt hơn vẫn chưa ai biết. Bây giờ quá nhiều người chọn bên trái, bên này đã vượt quá mười bảy người rồi. Để tiết kiệm thời gian, Ma Tây Môn ta sẽ giúp mọi người một tay.”
Nói xong, hắn trực tiếp chỉ vào một vài người chưa đưa ra lựa chọn, lớn tiếng: “Ngươi, còn có mấy người các ngươi nữa... đều đi bên phải. Vẫn còn thiếu à? Vậy mấy người bên này cũng qua bên phải luôn đi. Sáu người chúng ta cũng sẽ đi bên phải, ta không tin bảo vật bên phải lại không bằng bên trái...”
Ninh Thành trong lòng thầm khinh bỉ, tên Ma Tây Môn này thật là không biết xấu hổ. Hắn đã sắp xếp mười hai người qua bên phải, giờ lại bảo sáu người phe hắn cũng qua đó, chắc chắn người trong tiểu tổ của hắn sẽ đứng ra phản đối. Bởi vì nếu thêm sáu người bọn họ, bên phải sẽ thành mười tám người.
Quả nhiên, Ma Tây Môn vừa dứt lời, người trong đội của hắn liền lên tiếng: “Tây Môn huynh, chúng ta đi bên phải thì không vấn đề gì. Nhưng như vậy thì bên phải có tới mười tám người, mà bên trái chỉ có mười sáu thôi.”
“Đúng vậy, là ta hồ đồ rồi.” Ma Tây Môn vỗ trán, rất dứt khoát chỉ vào tiểu đội của Ninh Thành: “Năm người các ngươi đi bên phải đi, như vậy bên phải vừa vặn là mười bảy người, những người còn lại đều đi bên trái.”
Sắc mặt Oa Luân biến đổi, định đứng ra lý luận. Lúc tranh đoạt đồ vật trước đó, hắn vốn đã bị thương dưới tay Ma Tây Môn, giờ tên này rõ ràng là đang lừa gạt bọn họ.
Ngay khi Oa Luân định bước ra, Ninh Thành đã ngăn hắn lại, đồng thời truyền âm: “Oa Luân huynh, vốn dĩ ta cũng định đi bên phải.”
Lúc đầu Ninh Thành quả thực cho rằng trận môn bên phải là giả, nhưng khi thần thức của hắn đâm xuyên qua lớp trận pháp thô sơ tàn tạ bên ngoài, hắn lại nhìn thấy một hộ trận cao cấp cực kỳ hoàn chỉnh. Thần thức của hắn mạnh mẽ như vậy, lại có thêm Thần Thức Thứ mà cũng không thể thẩm thấu vào trận pháp này dù chỉ nửa phân, trong khi trận môn bên trái lại không hề có loại hộ trận cao cấp hoàn chỉnh này.
Ninh Thành cũng hiểu rõ, sở dĩ hắn có thể dùng thần thức thẩm thấu qua trận môn bên phải không phải vì thần thức hay trình độ trận pháp của hắn quá cao siêu, mà là vì trận môn này ở đây không biết đã bao nhiêu năm, lớp vỏ bên ngoài sớm đã tàn tạ không chịu nổi. Nếu không, đừng nói là bọn họ, ngay cả một đại tông sư trận pháp đỉnh cấp tới đây cũng chưa chắc đã nhìn ra được trận môn nào tốt xấu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Sau khi nhìn thấy hộ trận cao cấp này, Ninh Thành đã thay đổi ý định. Nếu không, dù có phải động thủ với Ma Tây Môn, hắn cũng sẽ không chủ động đi vào trận môn bên phải.
Vu Uyển Tuyết rất bất đắc dĩ, nàng biết nếu cứ cố chấp đòi đi bên trái thì có khả năng sẽ bị mọi người vây công.
Ma Tây Môn càng lớn tiếng hơn: “Hiện tại quân số hai bên đã phân chia xong, chúng ta bắt đầu phá trận. Sau khi vào trong, cơ duyên của ai người đó hưởng. Nếu tu sĩ bên phải dám lẻn sang bên trái, bất kỳ ai cũng có quyền giết chết, và ngược lại.”
Ba mươi tư tu sĩ nhanh chóng chia làm hai nhóm. Bên trái hiển nhiên lấy tiểu đội của Ma Tây Môn làm chủ, còn bên phải lại tạm thời chưa có người cầm đầu.
Có lẽ thấy không ai đứng ra, một nam tử dáng người cực cao bước tới, chắp tay với mọi người: “Các vị bằng hữu, ta là Long Tu. Tiểu đội của ta có bốn người, bản thân ta cũng biết chút ít về trận pháp. Nếu mười bảy người chúng ta cùng nhau phá trận thì cần phải có một người dẫn đầu...”
Long Tu nói đến đây thì hơi khựng lại. Theo tưởng tượng của hắn, khi hắn nói thế này thì chắc chắn sẽ có người lên tiếng bảo: “Đã như vậy thì Long huynh hãy dẫn đầu, đưa chúng ta cùng phá trận đi.”
Nhưng cảnh tượng trong tưởng tượng của hắn không xuất hiện, Long Tu đành phải tiếp tục: “Bên trái đã bắt đầu hợp lực công kích trận môn rồi, bên chúng ta vẫn chưa động tĩnh gì. Hiện tại ta xin tự ứng cử, dẫn dắt mọi người cùng phá trận môn này.”
Tiểu đội bốn người của Long Tu có ba tu sĩ Thiên Mệnh và một tu sĩ Bất Tử Cảnh, bản thân hắn còn có tu vi Thiên Mệnh viên mãn. Có thể nói thực lực bề ngoài không hề thua kém tiểu đội của Ninh Thành, thậm chí còn mạnh hơn một chút.
Mặc dù trong lúc Long Tu nói chuyện không có ai phụ họa, nhưng sau khi hắn nói xong, vẫn có vài tu sĩ đứng ra ủng hộ.
Long Tu đưa mắt quét về phía Ninh Thành. Nhóm Ninh Thành có năm người, hai tu sĩ Thiên Mệnh Cảnh. Dù thực lực chỉ ở mức trung đẳng nhưng số lượng người lại không ít.
Kể từ khi Ninh Thành nói vốn đã định đi bên phải, Oa Luân vẫn luôn muốn nghe ý kiến của hắn. Chỉ là ở đây người đông hỗn tạp, hắn không tiện hỏi nhiều.
Thấy Oa Luân nhìn mình, Ninh Thành lập tức nói: “Chúng ta tự đi, để ta dẫn đường.”
“Ta đồng ý.” Đậu Đệ là người đầu tiên đứng sau lưng Ninh Thành.
Vu Uyển Tuyết nghi hoặc nhìn Đậu Đệ. Đậu Đệ không chỉ đi cùng Ninh Thành đến đây mà còn tín nhiệm hắn đến vậy, dường như có chút cổ quái. Theo những gì nàng biết về Đậu Đệ, cô gái này rất ít nói, cũng hiếm khi bày tỏ ý kiến cá nhân, không hiểu sao lần này lại dứt khoát ủng hộ Thành Niệm Quỳnh mới gia nhập như vậy.
Những nghi hoặc đó chỉ thoáng qua trong đầu, nàng lập tức lên tiếng: “Ta cũng đồng ý.”
Oa Luân gật đầu không có ý kiến, còn Âu Hoằng Tân lại càng không nói nhiều.
“Bằng hữu, ý ngươi là sao? Nếu ngươi muốn dẫn đầu, chỉ cần mọi người đồng ý, ta cũng không có ý kiến.” Long Tu nhìn chằm chằm Ninh Thành, cau mày nói.
Ninh Thành thản nhiên đáp: “Mọi người không quen biết nhau, cũng không nhất thiết phải tụ lại một chỗ. Trận môn ngay trước mắt, ai vào được tìm thấy đồ gì thì thuộc về người đó. Chẳng lẽ sau khi Long bằng hữu dẫn đường, món đồ ngươi tìm thấy lại không cần mà đem chia hết cho chúng ta sao?”
“Làm gì có chuyện đó!” Long Tu tức giận phản bác.
“Đã vậy thì chẳng phải xong rồi sao? Đường ai nấy đi.” Ninh Thành nói xong, trực tiếp bước về phía trận môn bên phải.
Thấy Ninh Thành đi tới, Oa Luân, Vu Uyển Tuyết và những người khác vội vàng đi theo phía sau.
“Thành huynh, chúng ta định cường công sao?” Oa Luân đi bên cạnh Ninh Thành, thấy dáng vẻ tự tin của hắn liền vội vàng hỏi một câu.
Hắn càng lúc càng cảm thấy Ninh Thành không phải người tầm thường. Lúc lập đội thì không hề phô trương, nhưng đến lúc cần quyết định vấn đề, Thành huynh này dường như cực kỳ có chủ kiến. Oa Luân thậm chí cho rằng, dù hắn có không đồng ý đi nữa thì đối phương cũng sẽ không để hắn chi phối. Cảm giác này rất kỳ lạ nhưng lại không khiến hắn thấy phản cảm.
“Không cần, trận pháp này chúng ta có đánh cũng không phá được. Mọi người hãy nhìn vị trí ta đi, sau đó bám sát theo bước chân của ta.” Ninh Thành vừa nói, trong tay đã lấy ra một nắm trận kỳ.
Đến sát trận môn, hắn ném ra mấy lá trận kỳ, lập tức một khoảng trống xuất hiện. Thấy Ninh Thành bước vào khoảng trống đó, bọn người Oa Luân kinh hãi không thôi, vội vàng đi theo. Lúc này mọi người mới hiểu ra, Ninh Thành không chỉ biết trận pháp mà còn là một trận pháp sư cực kỳ lợi hại. Trình độ này tuyệt đối không dưới Vương trận sư cấp năm.
Long Tu định quát mắng Ninh Thành vì thấy Tinh Luân sau lưng hắn mờ nhạt hỗn độn mà dám vô lễ với một tu sĩ Thiên Mệnh viên mãn như mình. Nhưng chỉ trong vài nhịp thở, năm người Ninh Thành đã biến mất sau trận môn bên phải.
Thấy năm người Ninh Thành đã vào được bên trong, những người khác làm sao nhịn nổi nữa? Còn ai rảnh hơi ở lại nghe Long Tu nói nhảm, tất cả đều xông về phía trận môn. Chỉ có điều, lỗ hổng mà nhóm Ninh Thành vừa chui vào đã khép kín lại, bọn họ bị chặn đứng ở bên ngoài.
Một vài tu sĩ nóng nảy đã sớm tế ra pháp bảo, dồn sức oanh kích vào trận môn. Lúc này chẳng còn ai quan tâm đến Long Tu nữa, tất cả đều vội vã ra tay. Nếu không có ai vào được thì mọi người còn đủ kiên nhẫn, nhưng giờ đã có kẻ đi trước, sự kiên nhẫn của họ đã hoàn toàn biến mất.
Những tu sĩ đang tấn công trận môn bên trái cũng kinh ngạc không kém. Bọn họ cứ ngỡ những cao thủ Trận đạo thực sự đều ở bên trái, bởi vì chỉ cần là cao thủ thì sẽ thấy trận môn bên phải có vấn đề. Giờ thấy Ninh Thành dẫn người dễ dàng tiến vào bên phải, rõ ràng trình độ Trận đạo của hắn còn cao hơn bọn họ. Một cao thủ như vậy lại chọn bên phải, liệu có phải bên đó thực sự có đồ tốt hơn không?
...
Ninh Thành dẫn theo bọn người Oa Luân đi quanh co lòng vòng, chỉ mất nửa nén nhang đã tới một lối đi hẹp. Lối đi này hoàn toàn được lát bằng gạch đen. Ngay cả khi đứng ở đây, họ vẫn có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng oanh kích trận pháp từ bên ngoài.
“Thành huynh, thật không ngờ huynh lại là một cao thủ Trận đạo, tìm được huynh hợp tác đúng là may mắn lớn nhất của chúng ta.” Vu Uyển Tuyết biết chút ít về trận pháp nên lúc này nàng cũng nhận ra phía trước lối đi này còn có một đại trận thực sự.
Oa Luân cũng vui mừng khôn xiết, ngay cả Đậu Đệ dù đã biết Ninh Thành giỏi trận pháp nhưng lúc này trong lòng cũng vô cùng khâm phục.
Ninh Thành chắp tay: “Đã là đồng đội thì có lợi lộc gì chúng ta cùng hưởng. Cái trận pháp tàn tạ bên ngoài kia, ta tin là những người khác không mất bao lâu cũng sẽ phá được. Trận pháp trước mắt này mới là mục tiêu thực sự của chúng ta. Nếu ta không đoán sai thì đây mới là lối vào nơi chứa bảo vật thực sự, cái bên trái kia chỉ là trận môn phụ mà thôi. Trong đó dù có đồ vật gì thì cũng rất hạn chế.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Băng Phong: Ta Chế Tạo Phòng An Toàn Tại Tận Thế