Chương 751: Ngu thị giác thành kỳ quái

Sau khi được Ninh Thành luyện hóa, một giọt Ba Ngàn Nhược Thủy lơ lửng tại một góc trong khoang Tinh Không Luân. Huyền Hoàng Châu nằm ngay dưới giọt Nhược Thủy này, không hề có lấy nửa điểm khí tức Huyền Hoàng rò rỉ ra ngoài.

Nếu không có Ninh Thành, một giọt Nhược Thủy này dù có thể che giấu khí tức tạo hóa thì cũng chỉ có mượn dùng Phệ Cốt Hải để che đậy một mảnh Thanh Liên tàn phiến mà thôi. Muốn che giấu hoàn toàn khí tức tạo hóa bản nguyên của Huyền Hoàng Châu thì tuyệt đối không thể nào.

Nhưng Huyền Hoàng Châu là của Ninh Thành, đã được hắn nhận chủ, lại thêm việc nó đã thu thập đủ bốn loại bản nguyên, chỉ còn thiếu mỗi Mộc bản nguyên. Hơn nữa lúc trước khi Ninh Thành ở trong Huyền Hoàng Châu vấn đạo Quy Nhất, quy tắc của Huyền Hoàng Châu cũng dần được thiết lập, tuy chưa hoàn thiện nhưng đã có khí tức quy tắc tinh không.

Lúc này, dù không cần Nhược Thủy che đậy, Ninh Thành cũng gần như có thể thu liễm đến chín mươi chín phần trăm khí tức bản nguyên. Hiện tại, giọt Nhược Thủy này lại được hắn luyện hóa, lơ lửng phía trên Huyền Hoàng Châu, tạo thành một lớp bảo vệ hoàn mỹ, che giấu đi tất thảy mọi dấu vết.

Ninh Thành ở lại trong Huyền Hoàng Châu điên cuồng tu luyện, Tinh Không Luân dưới sự điều khiển của Truy Ngưu đang tiến về phía Trung Thiên tinh lục. Ninh Thành hiểu rõ tu vi của mình hiện tại vẫn còn quá thấp, bất kể Xuyên Tâm Lâu có chứng đạo thành công hay không, hắn nhất định phải tận dụng từng giây từng phút để tu luyện.

Truy Ngưu điều khiển Tinh Không Luân với tốc độ không quá nhanh, nhưng dù vậy cũng đã vượt xa các chiến hạm tinh không bình thường tới mười lần.

Trong Huyền Hoàng Châu, từng đống Hằng Nguyên đan dưới sức hấp thu của Ninh Thành liên tục hóa thành hư vô. Linh mạch tinh không mà Yến Tích Sương tặng cũng dần dần thu nhỏ lại. Tinh Không nguyên khí nồng đậm tinh thuần hòa quyện cùng khí tức bản nguyên của Huyền Hoàng và Kim, Thủy, Hỏa, Thổ, tạo thành một luồng nguyên khí khổng lồ hình rồng điên cuồng tuôn vào cơ thể Ninh Thành.

Với cường độ hấp thu mạnh mẽ như vậy, tu vi của Ninh Thành thăng tiến với tốc độ chóng mặt, Tinh Không Thức Hải và Tinh Nguyên không ngừng được ngưng luyện. Do tốc độ hấp thu quá nhanh, phạm vi quá lớn, Tinh Không nguyên khí xung quanh hắn tạo thành những tiếng rít gào xé gió. Nếu không phải đang ở trong Huyền Hoàng Châu, thanh thế này chắc chắn sẽ vô cùng kinh người.

Năm tháng sau, hơn mười triệu Hằng Nguyên đan bên cạnh Ninh Thành đã tiêu hao sạch sẽ, linh mạch tinh không dưới thân cũng biến mất không còn tăm hơi.

Ninh Thành lúc này mới mở mắt đứng dậy, thu hồi Huyền Hoàng Châu. Việc tiếp tục tu luyện lúc này đã không còn ý nghĩa, bởi Hằng Nguyên đan trên người hắn chỉ còn lại khoảng ba triệu viên.

Chỉ trong mấy tháng, hắn đã tiêu tốn hơn mười triệu Hằng Nguyên đan cùng một điều linh mạch tinh không, vậy mà cũng chỉ đưa tu vi lên tới đỉnh phong Sinh Tử Cảnh trung kỳ, còn cách Sinh Tử Cảnh hậu kỳ một bước chân.

Điều này khiến Ninh Thành thoáng chút thất vọng. Hắn biết rõ tu vi càng cao thì tài nguyên cần thiết sẽ tăng lên gấp bội, nhưng không ngờ cái giá phải trả lại khủng khiếp đến thế. Nguyên bản hắn cứ ngỡ bấy nhiêu tài nguyên đủ để đột phá tới đỉnh phong Sinh Tử Cảnh, giờ xem ra muốn đạt tới bước đó, hắn còn cần gấp mấy lần số lượng vừa rồi.

May mắn là thực lực của hắn cũng tăng trưởng vượt bậc. So với lúc mới bước vào Sinh Tử Cảnh, thực lực hiện tại đã tiến thêm một bước dài. Nếu trước đây khi đối kháng với Xuyên Tâm Lâu hắn hoàn toàn bị rơi vào thế hạ phong, thì Ninh Thành tin rằng hiện giờ, dù vẫn kém hơn Xuyên Tâm Lâu nhưng khoảng cách đã không còn quá xa.

Bây giờ hắn chỉ sợ nhất là Xuyên Tâm Lâu chứng đạo thành công. Nếu lão ta chứng đạo thành công, hắn đứng trước mặt lão vẫn chỉ là một con kiến không hơn không kém.

Về phần Xuyên Tâm Lâu có chết ở U Ảnh Thánh Điện hay không, Ninh Thành có một cảm giác mơ hồ rằng người sống sót rời khỏi đó tuyệt đối không chỉ có mình hắn. Nếu nói trong U Ảnh Thánh Điện chỉ có hai người sống sót, thì Xuyên Tâm Lâu nhất định là một trong số đó.

“Lão gia, đến Trung Thiên tinh lục rồi.” Truy Ngưu cảm nhận được Ninh Thành đã ra khỏi Huyền Hoàng Châu, vội vàng gọi một tiếng.

Nhìn ánh mắt mong đợi của Truy Ngưu, Ninh Thành liền hiểu ngay con hàng này căn bản không muốn ở lại trong Chân Linh Thế Giới tu luyện, mà chỉ muốn cùng hắn đi ngao du bên ngoài.

“Lát nữa ngươi không cần vào Chân Linh Thế Giới nữa, cứ đi theo ta.” Ninh Thành cũng không để tâm. Truy Ngưu tuy là Thần thú nhưng muốn tu luyện đến mức tương đương Vĩnh Hằng Cảnh trong thời gian ngắn là điều không thể, trừ phi được tu luyện trong Huyền Hoàng Châu, mà điều đó thì hiển nhiên là không được.

“Đa tạ lão gia, ta cam đoan sẽ không làm mất mặt lão gia đâu.” Truy Ngưu đại hỉ.

...

Một trận pháp phòng ngự khổng lồ chặn đường Ninh Thành, ba chữ “Ngu Thị Giác” hiện ra trước mắt hắn.

Ninh Thành dừng lại, cũng không đi hỏi ai. Nhìn thấy ba chữ này, trong đầu hắn lại hiện lên dáng vẻ của Ngu Thanh. Ngu Thanh sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, dù nàng có chuyển thế thì cũng đã thành một người hoàn toàn xa lạ không chút liên quan đến hắn.

Ninh Thành thở dài, nghĩ đến chuyện của Ngu Thanh, lòng hắn lại càng thêm nhớ mong Quỳnh Hoa và Lạc Phi. Sau khi hoàn thành tâm nguyện của Ngu Thanh, nếu Quỳnh Hoa và Lạc Phi vẫn chưa tìm đến Huyền Hoàng tinh lục, hắn sẽ phát lệnh tìm kiếm trên toàn tinh không. Chuyện tương tự như Ngu Thanh, hắn tuyệt đối không cho phép xảy ra lần thứ hai.

“Ngươi tìm ai?” Một tu sĩ Tinh Kiều Cảnh ngăn Ninh Thành lại, nghi hoặc đánh giá hắn và con Truy Ngưu bên cạnh.

Truy Ngưu rất muốn thay lão gia lên tiếng, chỉ là nó hoàn toàn không biết Ninh Thành tới đây để làm gì.

Ninh Thành chắp tay, khách khí nói: “Xin hỏi Thẩm Mộng Yên tiền bối có ở đây không?”

Nghe Ninh Thành nhắc đến Thẩm Mộng Yên, ngữ khí của tu sĩ Tinh Kiều Cảnh kia lập tức trở nên lạnh lùng: “Nơi này là Ngu Thị Giác, ta không biết người này, mời ngươi đi cho.”

Ninh Thành hơi nhíu mày. Ngu Thanh nói rất rõ ràng, mẹ nàng tên là Thẩm Mộng Yên. Đã là mẹ của Ngu Thanh thì chắc chắn phải ở Ngu Thị Giác chứ.

“Ngươi nói chuyện khách khí một chút, chọc giận Ngưu gia, Ngưu gia một ngụm nuốt sạch ngươi bây giờ.” Thấy lão gia nhíu mày, Truy Ngưu lập tức nổi giận, dậm chân quát lớn một tiếng.

Tu vi của Truy Ngưu mạnh hơn tu sĩ Tinh Kiều Cảnh này rất nhiều, khí thế áp đảo khiến gã cảm thấy hô hấp khó khăn. Gã cũng không phải kẻ ngốc, biết rõ thực lực của Truy Ngưu vượt xa mình nên im bặt không dám ho he.

Ninh Thành không để ý đến Truy Ngưu, lại hỏi: “Vậy xin hỏi Ngu Thanh có ở đây không?”

Tu sĩ Tinh Kiều Cảnh kia định quát lên lần nữa, nhưng nhìn thấy Truy Ngưu đang hùng hổ bên cạnh, ngữ khí liền dịu xuống: “Ngu Thanh đã vẫn lạc rồi, nơi này không có ai tên Ngu Thanh cả. Ngươi tìm nàng ta thì chẳng liên quan gì đến thành Ngu Thị Giác của chúng ta, đi đi.”

“Vậy ta lại hỏi thêm một câu, mẹ của Ngu Thanh có phải tên là Thẩm Mộng Yên hay không?” Sự khách khí của Ninh Thành biến mất không còn tăm hơi, giọng nói trở nên nghiêm nghị.

Hắn khách khí là vì nể mặt Ngu Thanh, nhưng khi nơi này đối xử không ra gì với nàng, hắn tự nhiên cũng chẳng cần nể nang.

“Thẩm Mộng Yên đúng là mẹ của Ngu Thanh, nhưng bà ta đã ra ngoài tìm con gái nhiều năm rồi, hiện tại Ngu Thị Giác không có người này.” Một giọng nói trong trẻo vang lên, một nữ tu Thiên Vị Cảnh đã đứng sau lưng tu sĩ Tinh Kiều Cảnh kia từ lúc nào.

Tu sĩ Tinh Kiều Cảnh vội vàng tiến lên khom người hành lễ: “Bái kiến Linh cô.”

Ninh Thành đánh giá người phụ nữ này, tu vi Thiên Vị Cảnh sơ kỳ, khuôn mặt hơi dài, cũng có thể coi là xinh đẹp. Trong lòng hắn bắt đầu nảy sinh sự bất mãn. Thành Ngu Thị Giác ở Trung Thiên tinh lục cũng có chút danh tiếng, vậy mà có khách tới cửa cũng không mời vào ngồi, cứ đứng đây nói thẳng là không có người rồi đuổi đi như vậy sao?

“Ta là bạn của Ngu Thanh, lúc lâm chung nàng có nhờ ta mang một vật về cho mẫu thân là Thẩm Mộng Yên tiền bối...”

Ninh Thành nói vậy là ý muốn vị Linh cô này mời hắn vào trong ngồi, để hắn tìm hiểu thêm về tình hình của Ngu Thanh, sau đó hỏi thăm tung tích của Thẩm Mộng Yên.

Thế nhưng, điều Ninh Thành không ngờ tới là lời còn chưa dứt, nữ tu Thiên Vị Cảnh kia đã trực tiếp cắt ngang: “Ngu Thanh không có ở đây, Thẩm Mộng Yên cũng không. Ngươi có đồ gì thì cứ giao cho ta, sau đó mời đi cho.”

Nếu không phải nàng thấy con ngưu bên cạnh Ninh Thành có chút cổ quái, e rằng lời nói ra còn khó nghe hơn nhiều. Thực tế, trong mắt nàng, Ninh Thành chẳng là cái thía gì cả. Bạn của Ngu Thanh ư? Ngu Thanh tu vi bao nhiêu chứ? Bạn của nàng ta thì cao minh được đến đâu mới là chuyện lạ.

Truy Ngưu khịt mũi một cái, Ninh Thành biết nó lại sắp phát hỏa, hắn vỗ vỗ đầu nó: “Nếu nơi này không chào đón chúng ta, vậy chúng ta đi thôi.”

Ngu Thị Giác dù sao cũng là quê hương của Ngu Thanh, hắn không muốn gây chuyện ở đây. Còn việc giao tín vật màu tím hình bán nguyệt của Ngu Thanh cho người khác, Ninh Thành chưa từng nghĩ tới. Ngu Thanh đã dặn giao cho Thẩm Mộng Yên, hắn nhất định phải tận tay đưa cho bà.

Thấy Ninh Thành tuyệt nhiên không nhắc đến việc giao lại đồ vật, Linh cô không cưỡng đoạt, cũng không ngăn cản hắn rời đi, chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi phất tay bắn một cái về phía sau lưng Ninh Thành.

Một đạo khí tức như có như không đậu lên lưng Ninh Thành, mà hắn dường như hoàn toàn không hay biết gì.

“Lão gia, chúng ta đi đâu bây giờ? Có muốn tới Trụ Thiên Tinh Không Thành dạo một vòng không?” Rời khỏi thành Ngu Thị Giác, Truy Ngưu vội vàng hỏi. Nó vẫn luôn nhớ mãi sự náo nhiệt của nơi đó, lần này trở lại, nơi nó muốn đến nhất chính là Trụ Thiên Tinh Không Thành.

“Tạm thời không đi, nếu đi bây giờ, chẳng phải sẽ khiến kẻ vừa đánh dấu chúng ta phải đi quá xa để chịu chết sao?” Ninh Thành thản nhiên nói.

Chỉ là một tu sĩ Thiên Vị Cảnh mà cũng dám lén lút để lại thần thức ấn ký sau lưng hắn. Linh cô làm vậy hẳn là định chờ hắn đi xa rồi mới ra tay xử lý. Có lẽ vì thế mà nàng ta không ép buộc hắn giao đồ ngay tại cổng thành.

Xem ra sau khi Ngu Thanh rời đi, mẹ nàng là Thẩm Mộng Yên đã gặp phải chuyện gì đó. Nếu Linh cô không đánh dấu thần thức, Ninh Thành vốn định âm thầm lẻn vào thành để điều tra. Nhưng giờ nàng ta đã tự tìm đường chết, vậy thì đừng trách hắn. Đợi đến lúc ả tự tìm tới cửa, hắn sẽ nhân tiện ép hỏi luôn một thể.

Truy Ngưu tuy đôi lúc ngớ ngẩn nhưng không phải kẻ ngốc. Nghe Ninh Thành nói vậy, nó lập tức hiểu ra lão gia đã bị người ta làm dấu. Nó nhất thời giận dữ, người đàn bà kia đúng là gan to tày đình, dám làm dấu thần thức lên người lão gia sao?

Rời khỏi thành Ngu Thị Giác, Ninh Thành đi không nhanh. Hắn vốn tưởng Linh cô muốn thủ tiêu mình thì phải đợi hắn đi thật xa mới ra tay, nhưng vừa mới rời thành không bao lâu, thần thức của hắn đã quét thấy có người đang bám theo.

Điều khiến hắn dở khóc dở cười là kẻ đang truy đuổi kia chỉ là một tu sĩ Toái Tinh Cảnh. Ninh Thành càng không hiểu nổi, dù đầu óc Linh cô có bị lừa đá đi chăng nữa, cũng không đến mức cử một tu sĩ Toái Tinh Cảnh đến giết hắn chứ?

Đề xuất Tiên Hiệp: Hoàng Đế Này Không Chỉ Sống Buông Thả, Mà Còn Không Có Tố Chất
Quay lại truyện Tạo Hóa Chi Môn
BÌNH LUẬN