Chương 89: Đứa trẻ lương thiện
Trong bộ Kimono, Orochimaru với vẻ mặt đầy vẻ nghiền ngẫm, một mình đi lại giữa các thị trấn của Thủy Quốc.
Vì Sasori nên hắn không rời khỏi Thủy Quốc theo kế hoạch. Mà lúc này ở Thủy Quốc hầu như không có đối thủ nào cần hắn và Sasori phải liên thủ đối phó, cho nên hắn cũng không đi cùng Sasori.
Sự hỗn loạn ở Làng Sương Mù đã kéo dài khá lâu.
Cuộc hỗn loạn này gần như đã tiêu hao hết nguyên khí của Làng Sương Mù. Mấy gia tộc Huyết kế lừng danh như Kaguya, Yuki đều lần lượt bị diệt, tộc nhân hoặc chết hoặc bỏ trốn, tản mát khắp nơi.
Cũng may Thủy Quốc nằm ở một góc biệt lập, đồng thời hiện tại Làng Lá và Làng Mây đang giằng co hòa đàm, không có tâm trí bận tâm chuyện khác. Nếu không, Làng Sương Mù còn tồn tại được hay không cũng chẳng ai biết.
Bỗng nhiên, một gã tráng hán cầm vũ khí chặn đường Orochimaru, mặt mày hung dữ: "Mau giao tiền ra đây!"
Orochimaru vươn cái lưỡi dài liếm môi một vòng, giọng khàn khàn nói: "Ngay cả nguy hiểm cũng không cảm nhận được, thực sự là ngu xuẩn, thật đáng buồn thay."
Tráng hán giận dữ: "Ngươi tự tìm cái chết!"
Keng...
Lời tráng hán chưa dứt, thanh kiếm trên tay hắn đã tuột khỏi tay rơi xuống đất.
Cúi đầu nhìn xuống, hắn mới bàng hoàng phát hiện không biết từ lúc nào đã có một con rắn xanh chỉ to bằng ngón tay quấn chặt lấy cổ họng hắn.
Từ đầu đến cuối tay Orochimaru vẫn không rời khỏi túi áo.
Gã tráng hán ngã xuống đất, tắt thở.
Dạo chơi ở Thủy Quốc lâu như vậy, kẻ dám tìm Orochimaru gây sự chỉ đếm trên đầu ngón tay, bởi vì cho dù là Ninja hạng bét cũng có thể cảm nhận được khí tức âm hàn trên người hắn.
Chỉ có những thường dân thuần túy như gã tráng hán kia mới ngây ngô đi tìm chỗ chết.
Qua đó cũng có thể thấy sự hỗn loạn ở Thủy Quốc không chỉ giới hạn trong giới Ninja mà cuộc sống của người dân cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Toàn bộ Thủy Quốc bây giờ có thể gọi là một mớ hỗn độn.
Đi qua một khúc cua, Orochimaru đột nhiên dừng bước. Ánh mắt hắn bị một đống rác trong góc thu hút.
Trước đống rác, một đứa bé quần áo rách rưới đang ngồi xổm trên mặt đất, xé những mẩu bánh mì đen đúa chia cho mấy con mèo hoang gầy guộc. Đám mèo hoang kêu "meo meo", tỏ ra vô cùng thân thiết với đứa bé.
"Ồ, thật là một nguồn Chakra tinh khiết!"
Orochimaru liếm môi, chậm rãi đi về phía đống rác.
Sự xuất hiện đột ngột của Orochimaru khiến đứa bé sợ hãi co người lại, định trốn vào góc tường. Nhưng sau khi nhìn đám mèo hoang, nó lại cắn răng dang hai tay ra che chắn cho chúng.
Orochimaru đánh giá đứa bé gầy như que củi trước mặt, sau đó liếc nhìn mẩu bánh mì nó đút cho đám mèo, hỏi: "Ngươi tên là gì?"
Đứa bé dè dặt đáp: "Con tên là Haku."
Nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Haku, Orochimaru lắc đầu rồi quay người bỏ đi.
Đứa bé này bản thân đã gầy trơ xương còn đem chút đồ ăn thừa ít ỏi chia cho lũ mèo. Dù sở hữu Chakra tinh khiết nhưng một đứa trẻ thiện lương như vậy cũng không thích hợp làm Ninja. Cho nên chỉ liếc qua một cái, Orochimaru liền từ bỏ ý định mang nó đi.
Nhưng đi được vài bước, hắn lại đột nhiên dừng lại bởi nhớ tới đứa trẻ tên Jugo.
Jugo là một đứa trẻ có thể hấp thụ năng lượng tự nhiên. Cũng chính nhờ có được đứa bé này mà hạng mục nghiên cứu của Orochimaru có thêm cái tên 'Ấn Chú'.
Quay đầu nhìn Haku, Orochimaru lẩm bẩm: "Dạng trẻ con thuần khiết thế này, biết đâu có thể chịu được loại sức mạnh kia."
Đúng lúc này, một bóng người đáp xuống bên cạnh Orochimaru. Hắn không ai khác chính là cộng sự của Orochimaru, Sasori.
Sasori liếc qua Haku nhưng ánh mắt không dừng lại mà chuyển sang Orochimaru, nói: "Đi thôi, người ta muốn tìm đã xuất hiện!"
Orochimaru cười hỏi: "Ngươi chắc chắn thứ ngươi muốn tìm là người chứ không phải cái xác?"
Sasori nghiến răng: "Ta sẽ biến hắn thành cái xác!"
Hiếm khi thấy Sasori nổi giận như thế, Orochimaru ra vẻ tùy ý hỏi: "Người ngươi muốn tìm rốt cuộc là kẻ nào? Ta không rảnh mà chạy theo ngươi khắp nơi đâu!"
"Là một tên Ninja của Konoha các ngươi!"
Phong Quốc.
Dưới sự hỗ trợ của Làng Cỏ, sau một tháng, Hyuga Kagami cuối cùng cũng tìm được tung tích của cư dân cổ thành Rōran.
Bay qua một cồn cát, Thượng Nhẫn Làng Cỏ Ryūran chỉ vào ốc đảo xa xa, nói với Hyuga Kagami: "Người ngươi muốn tìm đang ở đó!"
Hyuga Kagami nhìn theo, chỉ thấy ở rìa ngoài ốc đảo có một đoàn xe đang dừng lại, người đi lại thưa thớt. Vài người đang lấy nước, vài người trông coi lạc đà và bầy cừu, còn một nhóm đang nhóm lửa nấu cơm.
Cau mày, Hyuga Kagami nghi hoặc: "Sao chỉ có ít người như vậy?"
Cả đoàn người trong ốc đảo tính từ trên xuống dưới cũng chỉ khoảng 200 - 300 người, ít hơn nhiều so với dự đoán của Hyuga Kagami. Trong mắt hắn, cư dân Rōran di dời có lẽ không nhiều, nhưng không ngờ lại ít đến mức này.
Một người dân bản địa được Ninja Làng Cỏ tìm đến giải thích: "Từ khi thành Rōran bị bỏ hoang, cư dân Rōran mất đi kế sinh nhai, chỉ sống tạm bợ qua ngày, hiện tại chỉ còn lại chừng này người."
Hyuga Kagami lại hỏi: "Dù mất thành Rōran nhưng cũng không đến mức thảm như vậy chứ?"
Người dân bản địa định giải thích thì bỗng thấy gì đó, chỉ về phía xa: "Ngài nhìn kìa!"
Hyuga Kagami nhìn theo hướng ngón tay, chỉ thấy hai Ninja Làng Cát đi tới bên cạnh ốc đảo, trao đổi gì đó với nhóm cư dân Rōran.
Hai bên dường như có chút bất đồng. Sau một hồi tranh cãi, hai Ninja Làng Cát rời khỏi ốc đảo, bóng dáng dần biến mất trong bão cát.
Hyuga Kagami hỏi: "Sao Ninja Làng Cát lại xuất hiện ở đây?"
Người dẫn đường cảm thán: "Nghe nói Làng Cát vẫn luôn thu thuế những cư dân này. Vừa rồi chắc là hai Ninja Làng Cát đến thu thuế."
Hyuga Kagami suy nghĩ một chút liền hiểu ý đồ của Làng Cát.
Chỉ là một nhóm người 200 - 300 mạng thì thu được bao nhiêu thuế?
Làng Cát làm vậy có lẽ chỉ là cái cớ để giám sát cư dân Rōran. Thứ hai là hy vọng thông qua áp lực kinh tế để ép cư dân Rōran triệt để quy thuận Làng Cát.
Làm vậy, Làng Cát liền có thể danh chính ngôn thuận chiếm hữu Long Mạch.
Đối với những toan tính nhỏ nhặt này của Làng Cát, Hyuga Kagami cảm thấy rất bình thường. Dù sao với nguồn Chakra lớn như Long Mạch, nếu Làng Cát không để ý chút nào thì đó mới là bất thường!
Ninja Làng Cỏ Ryūran hỏi: "Tiên sinh Mộc, có cần qua xác nhận người ngươi muốn tìm không?"
Hyuga Kagami lắc đầu: "Không cần."
Ryūran nói: "Nói như vậy, nhiệm vụ ủy thác lần này của chúng ta xem như xong?"
Hyuga Kagami không nói thêm gì, trực tiếp đưa nốt số tiền ủy thác còn lại cho Ryūran...
Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh