Chương 922: Âm gian mạnh nhất

Gió lạnh lẽo thổi qua, trên dốc đứng lá vàng bay lả tả. Sở Phong đứng trên sườn núi lớn tiếng gào thét, hận không thể lập tức giết đến Địa Cầu.

Đây là một góc vũ trụ, một góc nhỏ vô cùng vắng vẻ.

Hắn giấu gia gia Yêu Yêu ở nơi này, chôn chiếc quan tài kia xuống. Nếu người Dương gian đến, hắn lo lắng bọn họ phát hiện tổ phụ Yêu Yêu, sẽ chọc đến nhân vật đáng sợ đã trồng mẫu kim trong người nó năm xưa.

Hiện tại, hắn vô cùng oán giận, nộ huyết bay thẳng lên đỉnh đầu, giống như một đạo xích hồng Chân Long, từ đỉnh đầu chiếu rọi ra, xoay quanh trong hư không, gào thét.

Hắn chưa từng nghĩ con đường tiến hóa lại có nhiều chuyện bất bình đến vậy. Những tư duy từng có, những góc độ cân nhắc năm xưa đều không còn thích hợp.

Đây đâu chỉ là mạnh được yếu thua? Trên con đường tiến hóa có quá nhiều bất công, không cam lòng, tàn nhẫn. So với xã hội trước khi linh khí khôi phục, mọi thứ gọn gàng dứt khoát hơn nhiều, một lời không hợp là đẫm máu.

Giống như hiện tại, có người đạp lên mũi, đạp lên mặt ngươi, còn muốn đốt cháy linh hồn ngươi, chà đạp tất cả những gì ngươi công nhận, ngang ngược, lệ khí mười phần.

Sở Phong nắm chặt nắm đấm, gân xanh trên trán đều nổi lên, bởi vì Địa Cầu, những tộc đàn không liên quan gì cũng bị liên lụy vào, hạ tràng rất thê lương, khiến hắn tức giận bành trướng.

Phi Vũ tinh, Bách Xuyên tinh, Tề Vân tinh, Nam Ly tinh, vào Thượng Cổ có quan hệ phi thường tốt với Địa Cầu, nhưng thế này mới có lui tới mà thôi, còn chưa nói đến mật thiết, liền bị người nhằm vào như vậy? Thật đáng buồn, khiến hắn xúc động phẫn nộ.

Hắn cảm thấy mình quá ngây thơ, tâm địa quá "thuần thiện", còn dùng tư duy của một người hiện đại để cân nhắc những ân oán dây dưa trong giới tiến hóa.

Hắn là ma gì chứ? Cái gọi là Sở ma đầu thế mà nhân từ nương tay, chưa từng đuổi tận giết tuyệt, quá khoan dung với địch nhân.

Nếu được lựa chọn lại một lần, hắn vững tin, mặc kệ sau khi hắn chết hồng thủy ngập trời, cũng bất luận sau khi chết hắn có bị cái gọi là Sâm La điện thẩm phán hay không, nhất định phải triệt để thanh tẩy Tây Lâm, Thiên Thần, Thi tộc các loại, lưu bọn chúng làm gì?

Ở phụ cận hắn, một góc hộp đá hơi có vẻ óng ánh. Lần Luyện Ngục chuyến đi này, ngoài ý muốn để hắn mò mẫm ra một chút tác dụng đặc biệt của đồ vật này, khi vận chuyển Đạo Dẫn hô hấp pháp, lại có thể dùng nó thu phóng vật thể.

Bất quá, việc này khiến hắn tương đối cố hết sức, vật chất hộp đá thu vào có hạn, tối đa cũng chỉ một mét vuông.

Hơn nữa, chỉ có thể dùng Đạo Dẫn hô hấp pháp thôi động, các hô hấp pháp khác không có tác dụng gì, hộp đá không hề phản ứng.

"Chẳng lẽ do một ít lực lượng đặc biệt trong Quang Minh Tử Thành khiến hộp đá khôi phục?"

Sưu!

Sở Phong rời đi, mượn nhờ siêu cấp trùng động chạy về bầu trời cao ngoài Địa Cầu, hắn không hề chậm trễ, máu trong cơ thể oanh minh, cảm giác tự thân muốn nổ tung.

Người Dương gian thật khinh người quá đáng, loại miệt thị kia, loại khinh bỉ kia, hồn nhiên không coi người vùng vũ trụ này ra gì, tùy ý giết chóc, nói đồ thành liền đồ, căn bản không để sinh mệnh tàn lụi vào lòng.

"Sở Phong ngươi đến rồi sao? Trò hay vừa mới bắt đầu nha." Nữ đệ tử hậu bối của Loạn Vũ Thiên Tôn mang theo nụ cười ngọt ngào, mặc váy dài vàng nhạt, đứng trong tinh không, tương đối hài lòng, lười biếng duỗi bờ eo thon, dùng tay tuyết trắng nửa che đôi môi đỏ tươi khêu gợi, ngáp nhỏ một tiếng.

Nàng nhẹ nhàng vung tay lên, hai lão tăng bị áp lên đến, bị trói ở đó, có người giơ cao trường đao sáng như tuyết.

"Dừng tay!"

Sở Phong tới, từ trong trùng động xông ra, đứng ngoài không gian Địa Cầu, liếc mắt liền nhận ra hai tên lão tăng kia, là Thiên Già cùng Thiên Diệp, tiến hóa giả Bồ Đề Cơ Nhân của Địa Cầu.

"Ngô, đã chậm u, ngươi tới quá trễ." Nữ đệ tử hậu bối của Loạn Vũ Thiên Tôn cười xinh đẹp, tố thủ khẽ vung.

Người ở ngoài xa đạt được mệnh lệnh, giơ tay chém xuống, phốc phốc hai tiếng, chặt đứt đầu lâu của hai vị lão tăng.

Một bầu nhiệt huyết của Sở Phong giận sôi, thật sự là khinh người quá đáng. Nếu không cố kỵ đối diện có thể còn có tiến hóa giả Địa Cầu khác, hắn đã sớm ném ra Thanh Bì Hồ Lô.

"Xem ánh mắt ngươi vừa sợ vừa giận, không phục lắm sao?" Thích Hà, đệ tử hậu bối của Loạn Vũ Thiên Tôn mang theo nụ cười nhạt, búi tóc lên, đôi môi đỏ tươi rất óng ánh, lơ đễnh nói, "Thái độ này của ngươi khiến ta rất không thích, trên Địa Cầu hẳn là còn có rất nhiều cố nhân ngươi quen thuộc, ta cảm thấy có cần phải dần dần kéo qua, trước mặt mọi người chém rụng đầu lâu."

Nàng hời hợt, khiến một đám Thánh Nhân bị hàng phục phụ cận cũng rung động trong lòng, không ít người nghiêm nghị, đều giữ im lặng, không nói lời nào.

Người Tây Lâm tộc, Thiên Thần tộc, Thi tộc thì lộ ra ý cười, hứng thú nhìn chằm chằm Sở Phong.

"Đừng cho là ta chỉ nói tùy tiện, ta rất chân thành đó, hai lão tăng Phổ Đà sơn này vì khoảng cách gần hải vực nhất, nên sớm bị người Doanh Châu của Địa Cầu các ngươi trói tới cho ta, ta nghĩ bọn chúng sẽ rất tận chức tận trách, hẳn là sẽ tiến vào lục địa trói những người khác."

Thích Hà, nữ đệ tử hậu bối của Loạn Vũ Thiên Tôn cười xán lạn, càng có vẻ tràn đầy phấn khởi.

Về phần Thái Võ, Hồn Nghệ, Nguyên Thủy tam đại Thiên Tôn, đệ tử hậu bối của bọn họ đều mang nụ cười nhạt, tuy không có biểu thị đặc thù gì, nhưng hiển nhiên tán thành hành động của nàng.

Sở Phong tức giận trong lòng. Đám nô bộc Doanh Châu đảo này, kết quả vẫn là Bạch Nhãn Lang, không khác gì Tây Lâm tộc, lại một lần phản phệ.

Lần này, người Bồng Lai, Phương Trượng hai đảo rất an phận, ngược lại không có hành động gì, khiến người Doanh Châu rất bất ngờ, sau đó cười lạnh, không để ý đến.

"Ngươi tiện nữ nhân buồn nôn mà ác độc này!" Sở Phong nghiến răng nghiến lợi, thực sự không nhịn được, thật muốn lập tức lăng trì nàng.

Đồng thời, hắn tìm thấy một số người Doanh Châu trong đám người, dọa những người kia không tự chủ lùi lại, thậm chí có người té ngã, nơm nớp lo sợ, bị khí thế của hắn chấn nhiếp.

Sở Phong nhìn chằm chằm người Tây Lâm tộc, Thi tộc, Doanh Châu. Hắn cảm thấy trước kia tâm địa quá mềm, nếu chiến dịch này có thể sống sót, hắn không ngại hóa thành một đại ma đầu chân chính, triệt để thanh tẩy!

"Ngươi nói vậy, ta rất không vui. Một nữ tử xinh đẹp mỹ lệ như ta, ngươi lại ác ý nhục nhã như vậy, coi như Tiểu Âm Linh tuấn tú ngươi thật không ngoan, đáng giết cửu tộc nha."

Thích Hà mỉm cười, liếm môi đỏ, khoa tay một cái cắt yết hầu đối với Sở Phong.

"Các ngươi đám tạp toái Dương gian ác độc nhưng lại ra vẻ cao thâm cùng tài trí hơn người, làm bộ làm tịch, khiến người buồn nôn!" Sở Phong nhìn chằm chằm đối diện, xem có còn tiến hóa giả Địa Cầu nào còn sống hay không.

Hắn lại nói: "Ta thừa nhận các ngươi rất mạnh, nhưng các ngươi tùy ý đồ thành, trắng trợn giết chóc như vậy, cảm thấy rất có cảm giác thành công sao? Cũng không thể hiện rõ ra sự cường đại của các ngươi, chỉ khiến người cảm thấy buồn nôn, ương ngạnh thôi!"

"Ta nghĩ ngươi sai lầm một chuyện." Viên Thần, đệ tử thứ sáu ngàn chín trăm năm mươi ba đời của Thái Võ Thiên Tôn lạnh lùng mở miệng, "Chúng ta giết các ngươi không có bất kỳ cảm giác thành tựu nào, bởi vì trong mắt chúng ta, các ngươi không khác gì gà vịt heo chó."

Hắn lạnh lùng nói, không có bất kỳ chập chờn tâm tình nào, có thể thấy qua ánh mắt, căn bản không coi tiến hóa giả Âm gian vũ trụ là sinh linh cùng cấp độ.

"Khám phá không nói toạc, chỉ ra như vậy thì không có ý tứ." Thích Hà, đệ tử hậu bối của Loạn Vũ Thiên Tôn nhìn Viên Thần, cười nói như vậy, vẫn tương đối tùy ý, sau đó nhìn Sở Phong, "Hôm nay coi như phá lệ, lại nói với ngươi nhiều lời như vậy, chủ yếu là ở bãi tha ma này quá nhàm chán, thấy ngươi thì hơi điều tiết tâm tình, tựa như đùa mèo hoang chó hoang."

Sở Phong thật muốn chém giết nàng!

Trong mắt người Dương gian, Âm gian vũ trụ không cùng cấp độ với bọn họ, các loại sinh mạng thể như dã thú, tùy ý giết chóc không hề gánh nặng trong lòng.

Thậm chí, trong mắt đệ tử Thái Võ Thiên Tôn, chém giết Âm Linh là công đức, khai sơn thủy tổ của bọn họ hận nhất Âm Linh.

Đệ tử hậu bối của Hồn Nghệ Thiên Tôn mở miệng, tương đối lạnh nhạt nói: "Kỳ thật, các ngươi những Âm Linh này đều là vật liệu nghiên cứu không tệ, có nhiều tác dụng với Dương gian, có thể thông qua các ngươi hiểu rõ một mảnh vũ trụ không trọn vẹn mà dị dạng, hiểu rõ pháp tắc, trật tự các loại."

Sở Phong thấy, sau lưng bọn họ có một cây thần liên do hồn quang hóa thành, trong đó khóa lại một số thân ảnh, có Thiên Diệp và Thiên Già, còn có lão tộc trưởng Phi Vũ tộc đã mắng to Thái Võ Thiên Tôn.

Hồn quang vẫn còn, thi thể cũng ở phía xa, chỉ là nhục thân gãy mất đầu lâu. Bọn họ coi như còn sống, có thể cứu!

Sở Phong không để ý đến lời nói lạnh nhạt của tứ đại giáo đệ tử, bởi vì hắn biết, trong mắt những người kia không coi bọn họ là đồng loại. Đối với loại tộc đàn kiêu căng, tự cao này, không có gì để nói, sẽ có một ngày đánh đến những đại giáo này quỳ trên mặt đất hát chinh phục!

Hiện tại, hắn tiếp cận lão tộc trưởng Phi Vũ tinh, Thiên Già, muốn cứu họ.

Hắn cảm thấy phải nhanh một chút, nếu không đám sói con, đám nô tài Doanh Châu ở Địa Cầu kia phần lớn sẽ lại đưa tiến hóa giả quen thuộc từ Địa Cầu đến.

"Các ngươi nhìn đây là gì?" Sở Phong lấy Thanh Bì Hồ Lô ra.

Một sát na, những Thiên Tôn đệ tử cao ngạo và lạnh lùng, những truyền nhân của tứ đại giáo cũng không thể bình tĩnh, giật mình mở to mắt. Bọn họ biết về Tiên Thiên Linh Vật trong Hỗn Độn Hải, cho dù ở Dương gian cũng là báu vật vô giá trên đời, cực kỳ hiếm thấy.

Trong thoáng chốc, đáy mắt bọn họ đều ánh lên tham lam, nội tâm ngấp nghé, đều muốn ôm vào tay.

"Tiên Thiên Hồ Lô? Thật thú vị, lại xuất hiện trong tay một Tiểu Âm Linh, chúng ta chia sao đây?" Thích Hà phá vỡ yên tĩnh, trước hết nở nụ cười.

"Thả bọn họ ra!" Sở Phong chỉ vào hồn quang của lão tộc trưởng Phi Vũ tộc, đồng thời, một trùng động xuất hiện bên cạnh hắn, tay hắn cầm Thanh Bì Hồ Lô nói: "Bằng không, ta ném nó trực tiếp vào trùng động Đại Uyên, đừng ai mong muốn!"

Những người này tương đối thống khoái, buông hồn quang suy yếu của lão tộc trưởng Phi Vũ tộc. Sau khi những người này trở về thi thể, hợp nhất nhục thân, đều sắc mặt trắng bệch, cấp tốc thối lui sau lưng Sở Phong.

Viên Thần, Thích Hà không ngăn cản, trên mặt vẫn treo ý cười. Theo bọn họ, Sở Phong là cá nằm trên thớt, không thể lật sóng gió gì, đồng thời căn bản không coi hắn là sinh vật ngang hàng.

"Đại nhân, cẩn thận một chút, Địa Cầu rất cổ quái, có ba vị tiến hóa giả chiếu rọi Chư Thiên cấp!" Một Thánh Nhân Tây Lâm tộc nhắc nhở.

"Cái gì chiếu rọi Chư Thiên, chỉ là Ánh Chiếu cảnh giới thôi. Ở Dương gian ta, Thiên Tôn cũng không dám nói thần miếu của mình có thể hiển hóa ở Chư Thiên các nơi, còn chưa bằng một góc nhỏ Dương gian. Một mảnh vũ trụ không trọn vẹn và dị dạng, một bãi tha ma thôi, Âm Linh ở đây cũng dám khoác lác không biết xấu hổ nói gì chiếu rọi Chư Thiên, buồn cười!"

"Yên tâm, ta ngược lại hy vọng có Âm Linh cấp Ánh Chiếu nhảy ra, hết thảy diệt sát, đều là chó vườn cả!" Viên Thần khinh miệt nói, nhìn xuống Địa Cầu, "Đáng tiếc, chúng ta đã dò xét, tinh cầu này hiện tại không có Âm Linh cấp Ánh Chiếu, hẳn là đều trốn rồi."

Qua lời bọn họ, các Thánh Nhân phụ cận trong lòng nghiêm nghị, hiểu thêm một bậc về sự đáng sợ của Dương gian.

"Nói cho cùng, đều vì bãi tha ma này quá yếu, quy tắc không trọn vẹn, trật tự lúc nào cũng có thể sụp đổ. Ở Dương gian chúng ta, người cấp độ Kim Thân mới có thể phi thiên độn địa, ở đây muốn bay lên không rất dễ dàng." Đại Thiên Cẩu màu vàng mở miệng.

Nó nhấc một móng vuốt lớn, chỉ vào Hỏa Tinh, lại chỉ xuống Địa Cầu, "Tinh cầu ở đây, ta một bàn tay có thể đập nát, quá đơn giản!"

Theo bọn chúng, Đại Thiên Cẩu chỉ ở cảnh giới Thánh Nhân, bất quá ở Dương gian thực gọi là Thánh Vực, địa vị của tiến hóa giả cấp độ này không cao lắm.

Về phần tinh cầu Dương gian, tiến hóa giả cấp Thánh Vực không thể đánh nát, nếu dám thử sẽ bị ý chí tinh cầu gạt bỏ!

Lúc này, Sở Phong đã bảo vệ lão tộc trưởng Phi Vũ tinh.

Hắn ước lượng Thanh Bì Hồ Lô, "Ta cho ai trong các ngươi?"

"Cho ta, vật này có duyên với giáo ta!" Viên Thần quát trước tiên.

"Ha ha, cho ta đi, tỷ tỷ sau này thu ngươi làm tôi tớ thiếp thân, sẽ đối tốt với ngươi một chút!" Thích Hà cười ngọt ngào.

"Lấy ra, vật này có duyên với Nguyên Thủy nhất mạch!" Một người khác lạnh nhạt nói, cũng vươn tay.

Lúc này, một Thánh Nhân Tây Lâm tộc cẩn thận trần thuật: "Đại nhân, cẩn thận có bẫy!"

"Trước thực lực tuyệt đối, bất kỳ côn trùng nào muốn lật sóng gió đều phí công. Ngươi tin voi sẽ bị kiến trượt chân sao? Nhìn kỹ, đây là gì?" Viên Thần khinh miệt cười, chỉ vào pháp chỉ màu vàng trên phi hành khí.

Đám người nghiêm nghị, trên phi hành công cụ của tứ giáo đều dán pháp chỉ Thiên Tôn, đủ để chấn nhiếp Âm gian vũ trụ!

"Đừng nói một con sâu nhỏ, chính là Âm Linh cấp Ánh Chiếu đến cũng phải chết thảm. Đến một cái giết một cái, đến mười cái giết năm đôi, cả Âm gian chỉ có thể run rẩy dưới chân chúng ta!"

Lúc này, ngay cả Sở Phong cũng nghiêm nghị, pháp chỉ Thiên Tôn đều mang đến, việc này nằm ngoài dự đoán của hắn!

Thân thể hắn băng hàn, cảm giác bất lực. Bốn tấm pháp chỉ Thiên Tôn ở đây, lấy gì để tranh đấu?

Trước kia không hiểu rõ, nhưng hiện tại hắn đã biết, Thiên Tôn quá cường đại vô địch, pháp chỉ của bọn họ tự nhiên có năng lượng kinh thiên động địa.

Bất quá, sát ý trong đáy mắt Sở Phong không giảm. Hắn nhớ đến lời hồ ly lông vàng dị vực, liên quan tới vật chất màu xám, ngay cả Thiên Tôn cũng kiêng kị.

Thiên Tôn có lẽ có thể hóa giải, nhưng chỉ bằng pháp chỉ của bọn họ thì chưa đủ!

Hiện tại, Sở Phong đã đợi được thời cơ tốt nhất, không thể lãng phí, có thể giết!

Oanh!

Không chút do dự, hắn rút hồ lô ra, dốc hết khả năng, đập động đáy hồ lô, tế ra tất cả vật chất quỷ dị.

"Ngao..."

Giống như hung thú tiền sử ra khỏi lồng, từng đầu gầm thét, tản ra sát ý ngập trời, cùng khí tức âm lãnh thấu xương, tất cả chúng đều dữ tợn cười, nhào về phía tất cả mọi người.

"Gà đất chó sành, dám làm càn trước pháp chỉ Thiên Tôn?!" Viên Thần vô cùng đạm mạc, không để vào lòng. Hắn thấy Thiên Tôn cao cao tại thượng, một sợi tóc rơi xuống cũng có thể cắt đứt cái gọi là cường giả ở đây, huống chi là pháp chỉ!

Những người khác cũng cười, hồn nhiên không thèm để ý.

Quả nhiên, tứ đại pháp chỉ Thiên Tôn phát sáng, tản mát thần mang đáng sợ, ký hiệu dày đặc, cực kỳ dọa người!

Nhưng vật chất màu xám quỷ dị vẫn đột phá, khiến những người kia chấn kinh!

Cùng lúc đó, sâu trong đệ nhất cấm địa vũ trụ —— Đại Uyên, xuất hiện vô tận thần liên trật tự, lập tức sáng chói, dày đặc xen lẫn.

Ầm ầm!

Ngoài bầu trời cao Địa Cầu, bốn tấm pháp chỉ đồng thời phát sáng, đều bay lên trong tiếng xoẹt xoẹt, bị quy tắc trật tự vùng vũ trụ này dẫn dắt, xé rách Tinh Hải, bay thẳng đến Đại Uyên.

Phốc!

Bọn chúng bốc cháy, rơi vào sâu trong Đại Uyên, nơi đó dần lại trở nên hắc ám.

Gần Đại Uyên, có mấy con Hư Không Báo, đều đến từ Dương gian, đều là tồn tại đỉnh phong cấp Thánh, dương khí cuồn cuộn, đang giám sát tất cả. Thấy cảnh này, da lông dựng đứng, cấp tốc bẩm báo ra ngoài.

Ở biên giới Âm gian vũ trụ, một chiếc thuyền lớn có mấy người ngồi. Sau khi nhận được bẩm báo, sắc mặt bọn họ nghiêm túc.

"Quả nhiên, Âm gian vũ trụ có thứ khiến Thiên Tôn kiêng kỵ, ngay trong Đại Uyên kia!"

"Đây vẫn chỉ là pháp chỉ tùy tiện đánh dấu ấn ký bằng ấn tỉ của Thiên Tôn, không phải Thiên Tôn tự tay viết, liền gây ra phản ứng từ Đại Uyên kia, có chút đáng sợ, tựa hồ đặc biệt nhắm vào Thiên Tôn!"

"Hư hư thực thực tiến hóa thể cấp Đại Vũ!"

Viên Thần, Thích Hà đều là quân cờ tùy thời có thể từ bỏ. Để bọn họ mang pháp chỉ đến, tương đương với thăm dò.

Cùng lúc đó, các nơi Âm gian vũ trụ cũng rung động. Tứ đại pháp chỉ Thiên Tôn bay đi, bị Đại Uyên thôn phệ, nơi đó hư hư thực thực có tiến hóa thể mạnh nhất Âm gian vũ trụ?

Đề xuất Voz: Trong Xóm Có Vong Em Phải Làm Sao
Quay lại truyện Thánh Khư [Dịch]
BÌNH LUẬN