Chương 206: Ta trí tuệ

"Trương đội, ta đã tra ra rồi." Một nữ cảnh sát trẻ tuổi, vẻ mặt nghiêm túc hướng người đàn ông trung niên bên cạnh báo cáo, "Cô giáo Tiêu Nhiễm kia quả thật có hiềm nghi lớn. Tên tội phạm tình nghi Khúc Chí Cường trước khi vào ngục giam có quan hệ xã hội mật thiết với ả."

"Lập tức phái người đến trường mẫu giáo tiếp cận Tiêu Nhiễm." Trương đội gật đầu, ra lệnh, "Tổ một điều tra camera giám sát quanh nhà Tiêu Nhiễm, tổ hai tìm hiểu lịch sử liên lạc của ả dạo gần đây, xem Khúc Chí Cường sau khi ra tù có liên lạc với ả không."

"Rõ!"

Chẳng mấy chốc, cả hai tổ cảnh sát đều có tin tức.

"Trương đội, camera giám sát cho thấy Khúc Chí Cường sau khi ra tù quả thật đã xuất hiện gần nhà Tiêu Nhiễm, hắn ở đó cả đêm, sáng sớm hôm sau mới rời đi."

"Trương đội, Tiêu Nhiễm dạo gần đây liên tục trò chuyện với một số điện thoại lạ. Chúng tôi nghi ngờ chủ nhân số đó chính là Khúc Chí Cường."

Trương đội gật đầu, vừa định ra lệnh thì điện thoại di động của hắn vang lên.

Bấm nút nghe, đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ: "Chào ngài... Ngài là đội trưởng Trương phải không?"

"Ta là, cô là ai?"

"Tôi là Trần Đình, giáo viên của bé San San..."

"À, cô Trần, ta nhớ cô rồi. Có chuyện gì?"

"Thì là... Hôm nay Tiêu Nhiễm lại đòi đưa bé về nhà, tôi hơi lo lắng..." Trần Đình ấp úng nói.

Trần Đình đem hết mọi lo lắng của mình kể lại cho đội trưởng Trương.

"Cô Trần, ta đã rõ tình hình, cô yên tâm đi."

Cúp điện thoại, sắc mặt Trương đội trưởng vô cùng nghiêm túc, quay đầu nói với mọi người: "Tổ một, tổ hai mang theo vũ khí theo ta, tổ ba đi lái xe, tổ bốn theo dõi. Hôm nay bọn buôn người có khả năng ra tay lần nữa, chúng ta đi bố trí trước, mẹ kiếp dám buôn bán trẻ con, đến lúc cho chúng một mẻ lưới lớn."

...

Khúc Chí Cường lái xe chậm rãi tiến lên, để che mắt thiên hạ, lần này gã không dùng xe tải, mà đổi sang một chiếc xe con màu đen.

Gã cần chờ các cô giáo và học sinh trong trường mẫu giáo tan học hết, mới có thể nghênh ngang đến bắt cóc đứa bé.

Khi dần đến gần trường mẫu giáo, Khúc Chí Cường phát hiện hôm nay trường học có vẻ tan học sớm hơn, xung quanh không có ai.

Mấy gã tiểu thương mọi ngày còn ồn ào, lúc này cũng im thin thít.

"Khúc ca..." Gã mặt sẹo đang lái xe hỏi, "Tiếp theo làm sao? Trực tiếp bế con bé lên xe?"

Khúc Chí Cường nhìn về phía xa, Tiêu Nhiễm và thằng bé kia đang đứng ở cổng trường mẫu giáo.

"Lão Sẹo, kỹ thuật lái xe của mày thế nào?" Khúc Chí Cường hỏi.

Gã mặt sẹo suy nghĩ một lát, trả lời: "Tuy tao không có bằng lái, nhưng lái xe nhiều năm rồi, kỹ thuật rất tốt."

"Tốt." Khúc Chí Cường chỉ vào Tiêu Nhiễm, "Đâm chết ả cho tao."

"Đâm chết ả?" Gã mặt sẹo hơi khó xử.

"Sao? Mày không dám?"

"Đâu có gì không dám." Gã mặt sẹo bất đắc dĩ thở dài, "Đâm chết ả dễ thôi, nhưng mày phải cho tao thêm năm ngàn tệ, dù sao còn phải sửa xe."

"Ha ha ha ha!" Khúc Chí Cường cười lớn, "Không vấn đề! Tao cho mày một vạn, mày đâm chết ả cho tao!"

Một gã tiểu thương bán báo gần đó nhìn chiếc xe đen đang chậm rãi tiến đến, cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói: "Phát hiện xe khả nghi hướng sáu giờ, đề nghị tổ A xác nhận thân phận, xong."

"Tổ A đã nhận, xong."

Chẳng mấy chốc, đối phương hồi đáp.

"Tổ A xác nhận người trong xe là tội phạm tình nghi Khúc Chí Cường, xong."

Gã tiểu thương bán báo nhẹ gật đầu, đổi kênh bộ đàm.

"Các tổ chú ý, tội phạm tình nghi Khúc Chí Cường xuất hiện trên xe con màu đen hướng sáu giờ, bắt đầu giăng lưới."

Ngay sau đó, rất đông cảnh sát xung quanh bắt đầu chú ý chiếc xe con màu đen kia. Nhưng một giây sau, chiếc xe con màu đen lại tăng tốc lao về phía cổng trường mẫu giáo.

...

Sao còn chưa tới?

Ta hơi nóng nảy đứng tại chỗ, tối nay ta còn hẹn bác sĩ tâm lý, cái tên họ Khúc này đúng là hay làm trễ nải.

Đúng lúc ta mất kiên nhẫn thì chợt thấy từ xa có một chiếc xe con màu đen đang tiến đến.

Chiếc xe đó chạy rất chậm, xem ra không bình thường, chẳng lẽ là xe của Khúc ca?

Tiền của ta đến rồi?

Ta kéo Trần Mạch Nhiên vừa định tiến lên thì chiếc xe con kia đột nhiên tăng tốc lao về phía ta.

Ta còn chưa kịp phản ứng chuyện gì thì trong khoảnh khắc ngắn ngủi, xung quanh lại có rất nhiều người xông lên.

Bọn họ ồn ào, la hét, không ngừng nói gì đó về phía ta và chiếc xe con màu đen.

Nhưng ta chẳng nghe lọt một chữ.

Bởi vì ta nhìn thấy từ xa ba tòa tháp của chùa Sùng Thánh thế mà lại rạn nứt.

Ngay sau đó, tiếng vang cực lớn liên tiếp vang lên, cả đại địa đều rung chuyển.

Thấy chiếc xe con màu đen sắp đâm vào ta, ta vội ôm lấy Trần Mạch Nhiên tránh sang một bên.

Hắn còn là sáu vạn tệ của ta đó!

Cả thế giới có thể đi chết, sáu vạn tệ của ta thì không!

Không ngờ động đất khác với những gì ta tưởng tượng, đại địa không phải nhảy lên mà là rung lắc sang hai bên.

Ta không đứng vững, trực tiếp ngã sấp mặt.

Cũng may ta không sao, sáu vạn tệ cũng không sao.

Chờ động đất qua đi, ta sẽ bắt hắn đổi tiền.

Nhưng ta vừa ngẩn người một lúc thì lại thấy chiếc xe con màu đen lao đến chèn ép.

Nó dường như muốn đẩy ta vào chỗ chết.

Ta bị đâm, cái gì cũng không nhớ nổi.

...

Ta đến cái nơi gọi là "Chung Yên chi địa" này đã ba ngày rồi.

Nơi này thối quá.

So với mấy lão già ta quen còn thối hơn.

Thời gian tới nên làm gì đây?

Cái tên Tề Hạ kia xem ra rất lợi hại, nhưng hắn lại không ăn bộ này của ta. Hắn nói đã kết hôn rồi nên không thích phụ nữ khác.

Thật là ghê tởm.

Ta hẹn biết bao nhiêu người đàn ông đã kết hôn, bọn họ đều rất vui vẻ, hắn lại giả vờ cái gì?

Chỉ vì có ngoại hình không tệ mà đã tỏ vẻ với ta, loại đàn ông này khó đối phó nhất.

Còn có cái tên đáng chết Triệu Hải Bác kia, mẹ kiếp, vốn tưởng hắn là bác sĩ, để hắn chiếm chút tiện nghi, ra ngoài còn có tiền tiêu.

Nhưng khi ta bị Vân Dao đánh, hắn lại sợ hãi!

Ta nhất định phải giết Vân Dao...

Nhưng ta nên làm gì?

Bên cạnh ả luôn có Tề Hạ và tên côn đồ kia vây quanh, ta không có cách nào ra tay.

Rốt cuộc có cách nào để Vân Dao cam tâm tình nguyện chịu chết?

Đang xuất thần thì ta chợt thấy chiếc mặt nạ Thỏ Tử mang về hôm qua.

Ta thiên...

Đây chẳng phải là cách tốt nhất sao?

Nếu ta giả trang thành Thỏ Tử... Ả chẳng phải sẽ đi tìm cái chết sao?

Nghĩ đến đây, ta mặc đồ vào, trong đêm mò ra trường học, sau đó thừa dịp bóng đêm đen kịt hướng về phía sân bãi Thỏ Tử kia.

Không ngờ cái nơi quỷ quái này côn trùng cũng không ít, cứ đến tối là tiếng côn trùng kêu vang trời.

Những con côn trùng kia sột soạt sột soạt, dường như ngay bên tai ta.

Nhưng không sao, chỉ cần ta đến được sân bãi Thỏ Tử, xử lý tốt thi thể của ả, thì trò chơi trốn tìm sẽ thuộc về ta.

Sau đó ta sẽ giả bộ làm Thỏ Tử, chờ người khác đến chịu chết.

Tốt nhất là Vân Dao, như vậy ta mới có thể báo thù.

Ta thực sự quá thông minh, luôn tìm được một con đường tắt.

Cho nên... Vân Dao, ngươi có nhìn thấu Thỏ Tử là ta giả trang không?

A!

Ả đến rồi ả đến rồi!

Ả còn mang theo một lão già béo ú, chẳng lẽ đó là nhân tình của ả?

Xấu xí thật Vân Dao, dáng dấp như chó, kết quả lại đi chung với một lão già?

Yên tâm, ta sẽ cho ngươi chết ngay bây giờ.

Ta tên là Tiêu Nhiễm.

Ta muốn bắt đầu nói dối.

Đề xuất Voz: MIẾU HOANG
BÌNH LUẬN