Chương 2049: Giao Sa vây công

Ầm!

Năm chuôi trường kiếm cấp Tiên Quân đỉnh phong, đồng thời thả ra Thần chi kiếm ý, uy lực vượt xa các chiêu số trước đó như Nhất Kiếm Uông Dương. Trên bức tường đá, tức khắc bị khuấy lên một cái cửa động đủ để hắn thông qua.

Trương Huyền chui vào.

Vừa tiến vào, phía dưới chợt bạo liệt. Vị trí trước đó hắn đứng yên xuất hiện một vết nứt màu đen, không gian đều bị mẫn diệt.

"Nhanh!"

Biết chỉ là thừa lúc đối phương không sẵn sàng, một khi phản ứng lại, dùng sức mạnh đánh nát vách đá cũng khó thoát, lực lượng trong cơ thể liều mạng tự nhiên. Năm chuôi trường kiếm, giống như biến thành cối xay thịt, nham thạch phía trước va chạm vào, lập tức vỡ thành bột phấn, tan vào đại dương, trở nên đục ngầu.

"Trốn chỗ nào..."

Rầm rầm rầm!

Kèm theo tiếng gào thét, vách đá phía dưới lay động khác biệt. Toàn bộ sào huyệt của Giao Sa xuất hiện từng vết nứt, bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ.

Xem ra, Giao Sa cũng không ngờ hắn sẽ trực tiếp chui vào vách đá, liền lập tức vọt lên theo sát.

Thân hình Trương Huyền nhỏ, cửa động vỡ ra cũng chỉ đủ hắn một người chui vào. Thân hình Giao Sa lớn, muốn xông tới, chỉ có thể dựa vào lực lượng bản thân lần nữa mở rộng.

Chân khí không ngừng bộc phát. Sau ba cái hô hấp, Trương Huyền chui ra khỏi vách đá, đi tới bên ngoài sào huyệt của đối phương.

Bàn tay lớn vồ lấy, thu trường kiếm vào nhẫn, vội vã bay về phía thảm thực vật trong khe rãnh to lớn trước mắt.

Chưa đi xa, hang núi phía dưới phát ra tiếng nổ trầm muộn, sụp đổ ầm ầm. Giao Sa theo sát phía sau từ biển nước đục ngầu vọt ra, miệng bỗng nhiên mở ra, một tiếng gầm thét.

Ầm!

Dòng nước điên cuồng dâng lên. Thảm thực vật trước đó Trương Huyền cho là vô cùng chắc chắn, trước dòng nước này lại yếu ớt tựa như bọt biển.

"Chém!"

Thấy lực lượng ập tới quá nhanh, căn bản không kịp chạy trốn, sắc mặt Trương Huyền tái xanh. Đồng Thường kiếm xuất hiện trong lòng bàn tay, bỗng nhiên bổ xuống.

Kiếm khí rộng lớn va chạm với dòng nước, hắn liền cảm thấy gan bàn tay run lên. Dù chặn được công kích của đối phương, nhưng cũng cảm thấy ngực khó chịu, không kiểm soát được mà lộn mình về phía sau.

"Thật mạnh..."

Đồng tử co rút lại, thân thể Trương Huyền cứng đờ.

Đây là lần đầu tiên hắn thực sự chiến đấu với cường giả cảnh giới Ngụy Thần.

Trước đó thuần phục Huyền Bối quy là nhờ lực lượng của tiểu hoàng kê. Hiện tại tên này gây họa, vào túi thú sủng, bản thân một mình đối mặt loại cường giả cấp bậc này, giờ mới hiểu được đáng sợ đến mức nào!

Dù đột phá đến Tiên Quân sơ kỳ, thân thể cũng đạt đến Tiên Quân đỉnh phong... Trước mặt đối phương, vẫn không đỡ nổi một đòn!

Kiểm soát lại thân thể đang lộn mình, Trương Huyền tiếp tục lao nhanh ra ngoài khe hở.

Một đầu Ngụy Thần đã đáng sợ như vậy, ba đầu toàn bộ xuất hiện, lại thêm mấy trăm đầu Tiên Quân, không trốn thì chỉ có thể chết ở đây.

"Đoạt đồ vật rồi muốn trốn, làm gì có chuyện tốt như vậy!"

Lại nghe thấy âm thanh như sấm rền. Ngẩng đầu nhìn lại, một cái miệng to lớn xuất hiện phía trước, vô số răng sắc nhọn tựa như vũ khí, mang theo vẻ băng hàn.

Hai đầu Giao Sa trước đó ngồi trên vương tọa vậy mà lấy tốc độ nhanh hơn rời khỏi hang núi, chặn đường hắn chạy trốn!

Âm thanh vừa dứt, một đạo dòng nước càng to lớn hơn từ trên rót xuống.

Không dám tiếp tục giữ lại, Trương Huyền cổ tay khẽ đảo. Xích sắt vũ khí Ngụy Thần luyện hóa trước đó tích tụ lại, tạo thành một cái khiên to lớn.

Tiếng nổ mạnh mẽ, bùng nổ tại chỗ. Vô số thảm thực vật, nham thạch vỡ thành bột phấn.

Dưới sức trùng kích to lớn, hai tay Trương Huyền run lên, có cảm giác không nhấc lên nổi.

Vũ khí Ngụy Thần cảnh, dù chặn được công kích của đối phương, nhưng cũng làm chấn động ngũ tạng lục phủ hắn, bị trọng thương.

"Tạo cái gì nghiệt..."

Khóc không ra nước mắt.

Hắn thật sự chỉ muốn thăm dò xem, không kinh nhiễu đối phương, và cũng thực sự làm theo điều đó. Ai ngờ... tiểu hoàng kê lại không đáng tin cậy như vậy?

Đổi lại trước kia, không đáng tin cậy thì cũng không sao, ít nhất có thể giải quyết vấn đề...

Có thể... bây giờ ngươi nuốt thần huyết đi tìm chỗ ngủ, ta lại bị ba đầu cường giả Ngụy Thần cảnh đuổi giết...

Thật có cảm giác như ngày chó!

"Vũ khí Ngụy Thần cảnh?" Nhìn thấy hắn tế ra khiên, mắt của Giao Sa phía trên sáng lên: "Một giọt thần huyết, đổi lấy một kiện binh khí, đáng giá..."

Thần huyết dù mạnh hơn, hấp thu hết một giọt đột phá Ngụy Thần sau đó, tiếp tục hấp thu hiệu quả đã không lớn!

Có thể vũ khí Ngụy Thần cảnh nếu luyện hóa, đối với thực lực mà nói, tuyệt đối có thể tăng gấp đôi.

Rầm rầm rầm!

Ba đại Tiên thú Ngụy Thần cảnh đồng thời ra tay, dòng nước từ ba hướng nghiền ép.

"Huyền Bối quy, mau dẫn ta chạy trốn..."

Dùng xích sắt biến thành khiên lần nữa chặn lại, Trương Huyền bị chấn động đến toàn thân tê liệt, cả người đều sắp sụp đổ. Tinh thần khẽ động, Huyền Bối quy xuất hiện phía trước.

Hô!

Rùa biển trong nháy mắt tăng lên kích thước hơn trăm mét, mang theo Trương Huyền lao về phía mặt biển.

Tốc độ của nó nhanh hơn Trương Huyền nhiều. Có điều, nó nhanh thì ba đầu Giao Sa càng nhanh, lực lượng tấn công không ngừng tuôn ra, tựa như muốn nghiền nát cả đại dương.

"Lão Quy, không ngờ không thần phục chúng ta, vậy mà thần phục nhân loại, thật sự là bại hoại của đại dương!"

"Cho dù thần phục nhân loại, tìm cường giả thì cũng thôi đi, một Tiên Quân sơ kỳ... Sao càng lăn lộn càng kém cỏi?"

"Thứ không biết sống chết, đã đến thì đừng đi, cùng với chủ nhân mới nhận của ngươi, cùng chết ở đây đi!"

...

Tiếng cười lạnh từ bốn phía vang lên. Là đối thủ cũ, giờ phút này nhìn thấy Huyền Bối quy vậy mà nhận chủ, ba đầu Giao Sa đều mở miệng châm chọc.

"Chủ nhân, chúng ta có lẽ không trốn thoát được..."

Bị liên tục công kích vài cái, tốc độ giảm mạnh, ngay cả khe hở dưới đáy biển cũng không chạy thoát, Huyền Bối quy bất đắc dĩ truyền âm tới.

Trước đó nó có thể chạy trốn, là bởi vì khi gặp công kích liền xoay người chạy, hơn nữa đối phương không có ý định thực sự giết chết, mới may mắn thoát hiểm.

Hiện tại, vị chủ nhân này cướp đi thần huyết của người ta, san bằng sào huyệt...

Thù hận không đội trời chung, làm sao trốn được?

"Là trốn không thoát..."

Trên mai rùa, Trương Huyền ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trong lúc hai bên chiến đấu, những Tiên thú cảnh giới Tiên Quân trong đại điện lúc nãy đã phong tỏa toàn bộ các lối có thể chạy trốn.

Nói cách khác, bất kể đi đường nào, đều sẽ gặp phải công kích, và cuối cùng sẽ rơi vào vòng vây của ba đấu Giao Sa.

"Làm sao bây giờ?"

Huyền Bối quy sắp khóc.

Trước đó đã khuyên chủ nhân đừng đi qua, kết quả... không nghe, lần này thì hay rồi!

Chẳng lẽ, khó khăn lắm mới thoát khỏi bàn tay sắt, kết quả lại chết ở đây?

"Đã không còn cách nào trốn, vậy thì chiến đấu đi..."

Trương Huyền đứng thẳng dậy từ trên mai rùa.

Mặc dù đối phương là ba đầu cường giả Ngụy Thần cảnh, nhưng hắn có vũ khí Ngụy Thần cảnh, thú sủng Ngụy Thần cảnh, lại có phân thân cùng rất nhiều Vô Hồn Kim Nhân. Đối phương thật sự muốn giữ chân bọn họ cũng không dễ dàng như vậy!

"Chiến đấu?"

Thân thể Huyền Bối quy lay động: "Đánh như thế nào? Ta nhiều nhất ngăn được một đầu..."

"Ngươi ngăn một đầu, ta nghĩ cách chém giết một đầu khác. Chỉ cần chết đi một con, bọn chúng chắc hẳn sẽ kiêng kỵ..."

Trương Huyền nói.

Ba đầu Giao Sa, dù liên minh, nhưng hắn không tin có tình nghĩa thực sự. Một khi một đầu tử vong, hai đầu còn lại chắc chắn sẽ kiêng kỵ, Tiên thú cảnh giới Tiên Quân vây quanh cũng sẽ cảm thấy sợ hãi.

Đến lúc đó, sẽ có cơ hội chạy trốn!

Dù sao mục tiêu của hắn là rời khỏi nơi này, không phải là giết chết toàn bộ chúng.

"Tốt thôi!"

Cắn răng, sọ và tứ chi của Huyền Bối quy lần nữa rúc vào mai rùa, bỗng nhiên vọt tới một đầu Giao Sa.

Tay Trương Huyền run lên, khiên lần nữa biến trở về xích sắt, theo sát.

"Đối thủ của ngươi là ta!"

Bơi không xa, một đầu Giao Sa lao tới, đuôi to lớn quét qua.

Trương Huyền bay ngược ra, từng lớp đâm vào vách đá khe rãnh, đập ra một cái hố to lớn.

"Hừ!"

Lau đi vết máu tràn ra ở khóe miệng, Trương Huyền tinh thần khẽ động, một đầu Vô Hồn Kim Nhân lập tức bay ra, thẳng tắp vọt tới Giao Sa.

"Thế nào, còn có người giúp?"

Giao Sa sững sờ, há miệng lớn, mở miệng nuốt Vô Hồn Kim Nhân vào bụng: "Đây không phải người giúp, là đồ ăn đi..."

"Hừ..."

Tinh thần Trương Huyền khẽ động.

Ầm!

Bị nuốt vào bụng đối phương, Vô Hồn Kim Nhân trong nháy tức tự bạo.

Hắn kiểm soát thứ này bị đối phương ăn, chính là vì điều này.

"Phốc!"

Dưới vụ nổ to lớn, Giao Sa phun ra một ngụm máu tươi, mất một cái răng sắc bén, đầy vẻ chật vật.

"Lại dám làm tổn thương ta, ta muốn ngươi chết..."

Cảm nhận được đau rát trong cơ thể, đầu Giao Sa này sắp điên rồi.

Từ khi tu vi đạt đến Ngụy Thần cảnh, còn chưa bao giờ chịu thương nặng như vậy!

Vèo!

Thẳng tắp lao về phía Trương Huyền, miệng to lớn mãnh liệt mở ra, muốn mở miệng nuốt lấy kẻ trước mắt này.

"Cái này đều vô sự..."

Mí mắt Trương Huyền nhảy loạn.

Vô Hồn Kim Nhân Tiên Quân đỉnh phong tự bạo, tương đương với Tiên Quân đỉnh phong trong phạm vi trăm mét đều sẽ bị nổ chết. Tên này bùng nổ trong bụng, vậy mà chỉ phun một ngụm máu, mất cái răng là không sao... Ngụy Thần cảnh thật sự mạnh mẽ như vậy?

Xích sắt lần nữa hóa thành khiên to lớn, chặn lại đối phương cắn xé. Trương Huyền vừa định ném thêm một đầu Vô Hồn Kim Nhân vào miệng đối phương, liền thấy một đầu Giao Sa khác đi tới sau lưng.

"Chỉ có thể dùng phân thân..."

Biết đối phương một khi công kích, hai mặt thụ địch, tiểu hoàng kê lại không đáng tin cậy, rất có khả năng chết ở đây. Trương Huyền cắn chặt răng, vừa định tế phân thân cùng Ngoan Nhân ra để chặn người sau, liền thấy Giao Sa đang vội vã xông tới đột nhiên dừng lại, âm thanh lớn vang vọng toàn bộ hải vực.

"Tất cả đều dừng lại!"

Ầm ầm!

Chính là đầu Giao Sa mạnh nhất trong ba đầu, trước đó ngồi trên vương tọa đầu tiên.

Nghe được tiếng quát tháo, Giao Sa muốn nuốt lấy Trương Huyền không khỏi dừng lại, đầu Giao Sa chiến đấu với Huyền Bối quy cũng lơ lửng giữa không trung.

"Lão đại, nhân loại này xông đến đây, cướp đi thần huyết, tội không thể tha, nhất định phải giết chết..."

Đầu Giao Sa mất răng đầy vẻ tức giận.

"Đúng vậy a, lão đại, tại sao phải dừng lại? Bọn hắn thủ đoạn tuy nhiều, chỉ cần chúng ta liên thủ, vẫn có thể giết chết hắn..."

Đầu Giao Sa thứ hai theo sát nói.

"Câm miệng cho ta!"

Đầu Giao Sa được gọi là lão đại, hét lớn một tiếng, cắt đứt tiếng la của hai tên tiểu đệ, lần nữa nhìn về phía Trương Huyền. Một đôi mắt to lớn, trên dưới nhìn, không dám có chút bỏ sót.

Thấy đối phương dáng vẻ này, không biết dụng ý gì, Trương Huyền híp mắt lại, tiên lực trong cơ thể vẫn vận chuyển, sợ đối phương đánh lén.

Ngay lúc hắn đầy vẻ khó hiểu, không biết làm sao, đầu Giao Sa to lớn trước mắt đột nhiên khom người, quỳ mọp xuống đất.

"Thuộc hạ, gặp qua chủ nhân!"

Đề xuất Tiên Hiệp: Chí Tôn Đồng Thuật Sư: Tuyệt Thế Đại Tiểu Thư
BÌNH LUẬN