Chương 124: Về lại huyện Hoài An.

Thời điểm bắt đầu chuyến lịch luyện của đám nha đầu nhà Lưu Vân vào tầm giữa tháng năm. Trời đã trở nên oi bức hơn. Lúa mì đã chín rộ đồng loạt. Nông phu đã chuẩn bị gặt để chuẩn bị trồng đậu, trồng kê cho vụ thu đông.

Hai nha đầu Đào Nương, Linh Nhiễm chẳng đi tìm chỗ tu hành lại chạy về huyện Hoài An dạo chơi, giờ khắc này cả hai đang tản bộ trên con đường cũ từ nhà đi vào huyện thành, thoang thoảng hương thơm của bông lúa chín. Trên đường có mấy nông phu đang làm đồng, thấy hai cô nương xinh đẹp đi ngang thì ngước mắt nhìn theo. Có nông phu nọ, tuổi trung niên đang ngồi trong lán nhỏ bên bờ ruộng, chợt nhớ mấy năm trước cũng có hai cô nương dung mạo tương tự hay tản bộ qua đây, tò mò đến hỏi.

“Hai đứa có phải là nhi nữ của Lưu tiên sinh không?”

Đào Nương mỉm cười đáp lại.

“Bọn ta đã chuyển đi mấy năm rồi mà thúc vẫn còn nhớ a.”

“Đúng thật là hai đứa. Lần này về thăm huyện là có việc gì, tiên sinh có về cùng chăng?”

Linh Nhiễm khẽ xua tay.

“Không có, bọn ta tự mình về đây. Cha mẹ không đi cùng.”

Hai bên nhớ lại chuyện cũ, trò chuyện một hồi thì cáo biệt. Nông phu trở lại lán, lúc này có mấy người trẻ tuổi, thấy y đến bắt chuyện hai cô nương xinh đẹp thì dò hỏi.

“Cửu thúc, thúc quen hai cô nương ấy sao?”

“Đúng vậy, ta lại là lần đầu thấy. Họ là nhi nữ nhà nào vậy?”

Nông phu nói.

“Ai nha! Mấy người các ngươi phiền chết đi được. Trách các ngươi chẳng chịu học hành đàng hoàng nên mới không biết. Họ là nhi nữ của một vị tiên sinh viết chữ trong huyện mấy năm về trước. Ta cùng từng ghé quầy của ngài ấy vài lần, chữ thật sự rất đẹp. Nghe đồn ngài ấy là từng làm quan trong triều, vì chán thói mua quan bán chức mà từ quan quy ẩn, cùng Tri huyện đại nhân có giao tình rất tốt.”

“Thật sao? Sao ta chưa từng nghe qua?”

“Người biết đến ngài ấy trong huyện đều truyền nhau như vậy, còn có thể giả được sao. Thôi! Thôi! Các ngươi tiếp tục làm việc đi, đừng có nhiều chuyện nữa!”

Dù đã đi xa nhưng Đào Nương và Linh Nhiễm vẫn nghe được mấy lời mà nông phu nói, không nhịn được mà bật cười. Cái tin đồn thất thiệt về Lưu Vân này chẳng biết từ đâu ra. Nếu để hắn biết được, chắc là biểu tình sẽ rất phô trương cho mà xem.

Lần này về lại huyện Hoài An, cả hai muốn đến thăm La Ngọc Quỳnh. Đây cũng chẳng phải là đặc biệt về thăm hay là gì cả, chỉ là vào khoảng thời gian này và vài ngày cuối năm vào những năm gần đây, Đào Nương và Linh Nhiễm sẽ về lại một lần để thăm người bằng hữu này. Năm nay lại có chuyện quan trọng hơn cả, chính là La Ngọc Quỳnh đã đến tuổi cập kê, cũng nên tìm đối tượng để gả đi rồi.

Hai nàng thẳng tiến đến trước cổng La phủ. Hạ nhân vừa nhìn đã nhận ra, liền vào trong báo cho La Ngọc Quỳnh biết, cho người dẫn hai nàng vào trong sảnh ngồi chờ, dâng lên trà bánh cho dùng. Chừng một khắc sau mới có tỳ nữ từ hậu viện ra thưa.

“Đại tiểu thư mời hai vị cô nương vào hậu viện. Xin hai vị cô nương đi theo nô tỳ.”

Khi này La Ngọc Quỳnh đang ngồi trong đình nghỉ mát trong hoa viên của hậu viện. Thấy Đào Nương và Linh Nhiễm thì lấy làm mừng rỡ, đi đến chào hỏi niềm nở, tay bắt mặt mừng.

“Hai cô đến rồi. Vào đây! Vào đây!”

Nàng nắm tay cả hai kéo vào trong đình nghỉ mát, cười nói không ngớt. Nhưng đến khi Linh Nhiễm nhắc đến chuyện xuất gia thì La Ngọc Quỳnh liền xìu xuống, nàng nói.

“Những người nhờ bà mai hỏi cưới quả thực không tệ. Nhưng ta…”

“Trong lòng không chịu chăng?”

Đào Nương hỏi, La Ngọc Quỳnh liền gật đầu.

Phải nói, càng lớn La Ngọc Quỳnh càng xinh đẹp, dung nhan cũng thuộc hàng bậc nhất huyện Hoài An. Lại là đại khuê nữ nhà thương nhân, người hỏi cưới nàng không chỉ ở trong bổn huyện mà còn có những huyện thành lân cận. Thật ra năm nay nàng cũng đã mười tám tuổi, đã được người ta hỏi cưới từ hai năm trước, sính thư gửi đến chẳng biết là bao nhiêu. Nhưng nàng lại chẳng vừa ý ai. La Mục Ninh cha nàng thương nàng, lại chẳng bày ra ngoài mặt, mới tìm lý lo để từ chối hết cả, không để cho nàng mang tiếng là kiêu căng, vì ở cao mà kén cá chọn canh.

Linh Nhiễm cắn nuốt miếng bánh ngọt, nghiêng đầu hỏi.

“Vậy cô thích người như thế nào?”

La Ngọc Quỳnh đỏ mặt e thẹn, có chút lúng túng đáp.

“Ta… Ta không rõ nữa. Ta nghĩ chỉ cần là người có tâm địa chính trực, không cần phải giàu có, không cần phải có chí lớn gì cả, là được rồi.”

Đào Nương thở dài.

“Cái tiêu chuẩn này của cô, là khó tìm nhất đó có biết không. Càng mơ hồ càng khó tìm. Thà rằng cho thích một người oai phong dũng mãnh, hay văn nhân nhã sĩ, cộng thêm vài đức tính, điều kiện nữa là có thể trực tiếp đi tìm rồi.”

“Thật sao? Khó đến vậy à?”

“Tỷ tỷ nói rất đúng. Cơ mà, cha cô để cô tự chọn phu quân sao? Ta tưởng chỉ có công chúa quận chúa được sủng ái mới có cái quyền ấy.”

La Ngọc Quỳnh nhẹ gật đầu, khóe môi hơi nhếch lên. Từ sau chuyện ở nghĩa trang mấy năm trước, Nhị tiểu nương của nàng không còn được sủng ái như trước nữa, làm gì cũng dè dặt hơn. Nhị muội La Thái Dung và tam đệ La Hoành, tuy không vì Nhị tiểu nương mà ảnh hưởng nhưng cũng không dám giở thói ức hiếp đại tỷ nữa. La Mục Ninh cũng đối xử với nàng dịu dàng hơn rất nhiều, dù cho ngoài mặt vẫn lạnh nhạt như trước kia.

Có chuyện nàng không biết, La Mục Ninh đã chán ghét Nhị tiểu nương từ lâu, chỉ là mượn chuyện năm đó để có cớ trừng phạt, đường đường chính chính hạ bệ nàng ta.

Linh Nhiễm nhìn quanh hoa viên, thấy trong phủ yên ắng lạ thường, lại hỏi.

“Trong phủ bây giờ chỉ có mỗi cô thôi à? Cha, tiểu nương với muội, đệ cô đâu cả rồi?”

“A, nhị muội muội đang ở trong viện của mình. Còn cha với tiểu nương đã đưa tam đệ về quê bái tổ, chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới rồi.”

“Thế hiện tại trong phủ đều do cô làm chủ sao?”

“Cũng không phải. Trong phủ còn có Nhị thúc, Nhị thẩm của nhị phòng chuyển đến từ đầu năm. Nhà họ ở Quý Châu đã bán đi, tạm thời ở lại trong phủ. Cũng để cho hai vị đường huynh của ta tham dự kỳ thi hương ở huyện.”

Đào Nương liền cảm thấy hoài nghi.

“Đang yên đang lành lại bán nhà ở Quý Châu để chuyển đến đây. Ta cảm thấy nhị phòng La gia cô có gì đó rất là mờ ám.”

La Ngọc Quỳnh đáp, giọng điệu có chút thản nhiên.

“Có gì mà mờ ám chứ. Ta nghe việc làm ăn của Nhị thúc không được thuận lợi nên đã bán một phần gia sản để trả nợ thôi.”

Nàng dừng lại, quay đầu nhìn quanh rồi mới thấp giọng nói tiếp.

“Ta nói cho hai cô hay, Nhị thúc dù có tài làm ăn, mấy năm này kiếm được không ít. Nhưng Nhị thẩm lại tiêu xài phóng túng, vay mượn khắp nơi, khiến cho uy tín của Nhị thúc dần sa sút. Hai phần ba số gia sản được bán đi đó là để trả nợ cho Nhị thẩm đấy.”

Đào Nương nghe vậy thì trêu.

“Nói như vậy thì cả đại phòng bây giờ do Nhị thẩm của cô làm chủ. Cô phải cẩn thận, xem chừng bị Nhị thẩm của cô tính kế bán đi đấy.”

Linh Nhiễm phụ họa thêm.

“Đúng vậy. La đại tiểu thư bây giờ là tuyệt sắc giai nhân, không ít công tử quyền quý muốn cưới về đâu.”

“Ai nha! Hai cô đừng có trêu chọc ta mà!”

Cả ba cười nói vui vẻ, rộn khắp hoa viên. Đến khi trời chập tối thì Đào Nương và Linh Nhiễm mới tạm biệt rời đi.

Cả hai bèn đi tìm quán trọ để nghỉ lại dài ngày. Trên đường, Linh Nhiễm suy tư rất lâu, không nhịn được mà cất tiếng hỏi.

“Nè tỷ tỷ, Ngọc Quỳnh cô ấy có nhất thiết phải xuất giá không?"

Đào Nương quay đầu đáp.

“Chuyện thành gia lập thất, với phàm nhân là chuyện đương nhiên. Nếu Ngọc Quỳnh mà ở giá thì sẽ như Tiền thị trong trấn dưới núi vậy, bị người đời đàm tiếu soi mói. Nhưng mà rồi người ta cũng quên thôi. Chỉ cần da mặt cô ấy đủ dày thì chắc là không sợ bị dị nghị đâu.”

Rồi nàng nhéo đôi má hồng hào của Linh Nhiễm, nói.

“Muội đừng có mà bày chuyện này cho cô ấy đấy.”

“Muội biết rồi! Muội biết rồi!”

Đương lúc này, bỗng có một nam tử bước đến hành lễ. Y mặc y phục xanh đậm, hai ống tay được bó gọn gàng.

“Tiểu nhân Lạc Tuyên bái kiến hai vị tiểu thư. Hai vị về thăm huyện sao?”

Hai nàng quay đầu nhìn, cảm thấy y vừa lạ vừa quen, tựa hồ đã gặp qua ở đâu đó rồi. Đào Nương mới hỏi.

“Bọn ta có quen biết huynh đài sao?”

Lạc Tuyên có hơi ngẩn người, liền chỉ vào bản thân nói.

“Lần trước gặp hai vị, còn có Sở tiểu thư, tiểu nhân chính là Nha sai khi đó đã dẫn hai vị vào trong huyện nha đấy. Hai vị không nhớ cũng không có gì lạ.”

Hai nàng nghĩ kỹ lại, mới “A” một lên một tiếng.

“Thì ra là ngươi sao? Ngươi vẫn còn nhớ được bọn ta cùng Uyển Đình tỷ à?”

“Truyền kỳ về ba vị tiểu thư võ công cao cường, đấu lại chục Bổ Đầu để chém người trên công đường, bị đánh hơn trăm trượng vẫn không kêu đau một tiếng, vẫn còn có thể đi lại bình thường, khắp huyện nha khi đó ai cũng biết cả. Tiểu nhân là cũng là một trong những người gặp trực tiếp ba vị, có thể không nhớ được sao.”

Đào Nương và Linh Nhiễm nghe vậy thì cười gượng, thầm nghĩ.

‘Vậy mà để lại tiếng xấu ở huyện. Đúng thật là mất mặt. Cũng may là không truyền ra bên ngoài, nếu không thì chẳng biết phải giấu mặt đi đâu nữa.’

Linh Nhiễm khi này mới quan sát kỹ. Y mặc thường phục có phần tươm tất hơn đa số Nha Sai, trên người lại có tấm lệnh bài bằng gỗ được mài bóng đeo ở thắt lưng. Bộ dáng và khí thế cũng có phần oai phong hơn trước. Nàng mới hỏi.

“Ngươi không còn là Nha Sai nữa sao? Đã thăng chức rồi?”

“Tiểu thư thật tinh ý. Hiện tại tiểu nhân là Bổ Đầu của bổn huyện, trực tiếp dưới quyền Trịnh đại nhân.”

Nghe vậy, mắt Đào Nương hơi sáng lên, dường như đã nghĩ ra điều gì đó.

“Thật là tốt! Thật là tốt! Đi! Chúng ta đi Thúy Hoa Lâu uống rượu mừng ngươi thăng chức.”

Lạc Tuyên vội vàng từ chối.

“Chuyện này có chút không hợp lẽ. Dù sao hai vị cũng là thân nữ tử, đi uống rượu với nam nhân như tiểu nhân thì sẽ làm ô danh hai vị mất.”

Đào Nương nhìn qua Linh Nhiễm, nàng liền hiểu ý mà bước đến vỗ vai Lạc Tuyên, nói.

“Bọn ta là nữ hiệp hành tẩu giang hồ, không quan tâm đến mấy chuyện đó. Vả lại, bọn ta có chút chuyện muốn hỏi ngươi. Đi thôi!”

Lạc Tuyên bị kẹp ở giữa, kéo đến Thúy Hoa Lâu mà chẳng thể phản kháng. Hơn mười năm làm việc ở huyện nha, đây là lần đầu tiên y bị nữ nhân áp đảo thế này. Trong lòng cũng nảy sinh chút cảm giác bất lực.

Chờ đến khi một bàn rượu thịt được bày lên, Đào Nương mới mở lời hỏi.

“Trong huyện của chúng ta, ngươi nắm rất rõ số nhân khẩu phải không?”

Lạc Tuyên gật đầu, dè dặt gắp ít thịt bỏ vào miệng nhai nuốt, rồi mới đáp.

“Huyện Hoài An có một ngàn sáu trăm lẻ bảy hộ. Nhân khẩu khoảng một vạn. Tiểu thư hỏi chuyện này để làm gì?”

“Vậy có bao nhiêu trai tráng đến tuổi thành gia lập thất, ngươi có biết không?”

“Tiểu nhân không biết con số cụ thể. Nhưng ước chừng cũng khoảng trên dưới một ngàn người.”

Câu trả lời như đúng ý Đào Nương. Nàng mỉm cười rồi hỏi một tràng dài, khiến Lạc Tuyên không tài nào nhớ hết được nàng đã hỏi những gì.

“Vậy ngươi có biết gia cảnh ai tốt không? Có mấy người là thư sinh chuẩn bị tham dự khoa cử? Đức tính thế nào? Gia sản ra sao? Còn có song thân còn hay mất? Đừng quên ngoại hình. Có ai dung mạo tuấn tú không? Hay là ưa nhìn cũng được. Không cần quá đẹp nhưng chí ít không thể khó coi…”

Lạc Tuyên nghe mà ong hết cả đầu. Y đưa ra hiệu cho Đào Nương tạm dừng, nói.

“Lưu đại tiểu thư à, cô muốn tìm phu quân thì phải hỏi bà mai chứ. Sao lại tìm một Bổ Đầu như tiểu nhân? Tiểu nhân sao mà nắm rõ hết những chuyện mà cô hỏi được.”

Linh Nhiễm bèn giải thích.

“Không phải là tìm cho bọn ta. Là bằng hữu của bọn ta, La đại tiểu thư. Chắc là ngươi cũng biết có nhiều người gửi đính thư đến đều bị từ chối cả rồi nhỉ. Thế nên bọn ta mới tự mình tìm thử.”

“Chuyện này tiểu nhân có nghe qua. Trong mấy người gửi đính thư đến không chỉ có những nhà thường dân thôi đâu. Hứa gia cũng có nữa.”

Nghe đến Hứa gia thì sắc mặt của Đào Nương cùng Linh Nhiễm liền trở nên nghiêm trọng, đồng thanh hỏi lại.

“Hứa gia?”

“Đúng vậy. Chính là hỏi cưới cho đích trưởng tử Hứa Nguyên, là Trung Thư Xá Nhân đương nhiệm."

Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Tướng Chi Vương
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
3 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.