Chương 123: Chân hỏa thành, chân tâm hiện.
Ở nơi chiến trường, đám thủ hạ còn sót lại bị Tưởng Du Nhi lần nữa đánh cho tan tác. Hoắc Khang chẳng dám động thủ nữa, rủi như có gặp chuyện gì thì đường này cũng là đường chết.
Xuyên Khung khi này mới bay trở lại, ôm cánh tay bị Tưởng Du Nhi vung thương đánh trúng. Y cười tự giễu.
“Ta vừa mừng vì nàng ta còn sống. Nàng ta lại đánh ta đầu tiên. Có còn công đạo không vậy?”
Hoắc Khang nheo mắt sau tấm mặt nạ, nhìn Xuyên Khung khịt mũi.
“Ngươi không tự xem lại mình. Là ai đã chặt đầu nàng ta. Nàng ta mang ngươi đi trút giận cũng chẳng có gì lạ.”
Hắn nhìn quanh, dù cho có giết được bao nhiêu quân sĩ Đại Triệu thì Cơ Phàm vẫn còn đó, nhiệm vụ lần này đã thất bại hoàn toàn. Phân thân của Quý phi Quý Cung Mộng đã bị giết, hai người bọn hắn cũng không còn lý do ở lại đây nữa.
Cả hai định hóa thành quang độn rời đi thì Tưởng Du Nhi và Sô Ngô đã đến chặn trước mặt lẫn sau lưng. Nàng nói.
“Mau thả Uyển Đình tỷ ra!”
Dù cho lúc đó có giao chiến với Bát Vỹ Yêu Hồ căng thẳng đến mức nào, Tưởng Du Nhi vẫn chú ý đến động tĩnh xung quanh. Khoảnh khắc Sở Uyển Đình bị giam trong thần thông của Hoắc Khang, nàng thấy rất rõ. Dĩ nhiên sau khi xong chuyện vẫn phải đòi người.
Hoắc Khang bó cẩn lấy viên đan đưa cho Tưởng Du Nhi, nàng lại quát.
“Làm cách nào để thả tỷ ấy ra?”
Hắn nhàn nhạt đáp.
“Ta chỉ học cách bắt người, không học cách thả người. Với cả, đây cũng là lần đầu tiên có kẻ ép được ta phải dùng đến chiêu này. Ngươi nên cầu nguyện là nha đầu đó có thể phá được từ bên trong, nếu không thì ta cũng không còn cách nào khác.”
Nghe vậy thì Tưởng Du Nhi cũng chẳng biết nói gì thêm, mới thu liễm lại chiến ý. Sô Ngô cũng biến lại thành con mèo trắng nhỏ, chạy đến nhảy lên vai nàng.
Khi này Xuyên Khung mới cất tiếng.
“Xin tiểu thư thứ lỗi cho ta. Khi đó ta không nhận ra là tiểu thư nên mới ra tay nặng như vậy.”
Tưởng Du Nhi xua tay.
“Ta cũng đã đánh trả lại một đòn còn nặng hơn. Xem như không ai nợ ai cả.”
Cả đám bắt đầu cảm thấy có chút gượng gạo, không biết nó gì thêm, đành chăm chú nhìn viên đan trong tay Tưởng Du Nhi, mong chờ Sở Uyển Đình có thể làm gì đó.
Sở Uyển Đình bên trong lúc này thì đang bị cỗ lực lượng từ thiên địa trấn áp, cả người bất động chẳng thể nhúc nhích nổi. Tầm nhìn mờ ảo, chỉ thấy ẩn hiện mấy luồng khí âm dương hòa vào nhau, rồi tách ra, rồi lần nữa hòa vào. Sở Uyển Đình thử phóng ra thần thức, dùng thuật ngự kiếm điều khiển Du Lâm Kiếm thử phá kết giới xung quanh. Nhưng Du Lâm Kiếm chỉ hơi chao đảo rồi rơi xuống. Ngay cả tự thân nó cũng không thể động đậy được.
Nàng suy tư trong chốc lát, thầm nghĩ.
‘Nơi này âm dương đã hài hòa. Nếu một cực chiếm thế, có thể sẽ khiến chỗ này sụp đổ.’
Sở Uyển Đình điều chỉnh hơi thở. Hỏa hầu trong thân thể bắt đầu biến đổi. Vốn trước kia trong người nàng chứa một loại chân hỏa gọi là Thiên Thượng Chân Hỏa. Loại lửa này theo Thái Dương Tinh hạ phàm, là loại chân hỏa có hỏa lực cực kỳ cường đại. Thế nhưng vì chưa được luyện hóa nên chẳng thế khống chế được, nếu sử dụng tùy tiện sẽ bị cắn ngược tự thiêu bản thân, bị Sở Uyển Đình kìm hãm bấy lâu nay. Thời khắc này gặp nguy khốn, nàng mới thử luyện hóa nó để sử dụng.
Nàng nắm mắt tĩnh tâm, nhìn vào ý cảnh đan điền. Khi này Thiên Thượng Chân Hỏa bên trong đan lô đang nằm ở phía dưới, ngay tại trung tâm hạ đan điền, bị hàn khí không ngừng rót vào kiểm soát hỏa lực. Sở Uyển Đình thử mở nắp đan lô kéo ra một luồng lửa mảnh bằng sợi tơ, phóng vào kinh mạch cho nó chạy khắp toàn thân. Lập tức, toàn thân nàng nóng như lò lửa, cảm giác đau đớn đến tột cùng, như từng đoạn kinh mạch bị giầy xé thành từng mảnh.
Sở Uyển Đình lập tức thu lại luồng lửa. Thân thể của nàng vẫn là nhục thân phàm trần, làm vậy thì chẳng khác gì tự sát. Thêm nữa, Thiên Thượng Chân Hỏa như lửa hoang không thể chế ngự, nếu chỉ dùng sức của bản thân thì khó mà luyện được.
‘Nếu đã là lửa hoang thì sẽ phải thuần hóa trước khi luyện hóa. Dù cho có là dạng hoang dã cỡ nào, cũng phải thuần phục trước kẻ mạnh hơn.’
Nếu đã vậy, nàng dứt khoát dẫn tâm hỏa vào trong đan lô, để cho tâm hỏa vốn thuần nhu chế ngự Thiên Thượng Chân Hỏa hung hãn hơn gấp bội. Bên ngoài, nàng thi pháp trợ lực cho tâm hỏa. Hai ngọn lửa khác biệt ở cùng một đan lô, liền nhào vào, ý định thu tóm lẫn nhau. Thiên Thượng Chân Hỏa như long như hổ, cương mãnh xâu xé. Tâm hỏa lại như nước chảy, gặp Thiên Thượng Chân Hỏa liền tách ra như nước chảy khe đá. Thiên Thượng Chân Hỏa muốn bắt cũng không bắt được, mà tâm hỏa lại có thể dễ dàng nuốt lấy nó.
Không biết qua bao lâu, Thiên Thượng Chân Hỏa dần dịu lại, hòa làm một với tâm hỏa mà sinh ra một loại Chân Hỏa khác, vẫn giữ được tính chí dương cực thịnh, nhưng vẫn nhu hòa. Nhớ lại khi trước Bạch Nguyệt Quân từng giảng.
‘Có loại chân hỏa gọi là Văn Vũ. Lửa này tuy nóng mà dịu, chẳng mấy bạo liệt như những loại chân hỏa khác. Dù vậy hỏa lực của nó thuộc hàng bậc nhất, nước dập không tắt, đất lấp chẳng tàn.’
Có lẽ chính là Văn Vũ Chân Hỏa này đây.
Nàng khẽ mở mắt, khi này Văn Vũ Chân Hỏa đã được phóng ra từ hai lòng bàn tay, mang theo thuần dương chi khí. Trong thoáng chốc, dương thịnh âm suy, kết cấu của nơi này dần sụp đổ.
Bên ngoài nhìn vào, chỉ thấy viên đan tự dưng nứt vỡ, rồi Sở Uyển Đình tư trong đó chui ra ngoài. Tưởng Du Nhi lập tức nhào đến ôm chầm lấy nàng. Sô Ngô thì nhẹ đặt chân lên má, tỏ vẻ yên tâm.
“Ra là vậy. Xem ra ta thua rồi. Không hổ là đệ tử chân truyền của tiên sinh và tiên tử.”
Hoắc Khang sau khi xem xét mảnh đan vụn trên mặt đất thì cất tiếng khen.
“Nếu Sở tiểu thư đã an toàn thì bọn ta cũng nên rút lui rồi. Xin cáo từ.”
Xuyên Khung cùng Hoắc Khang hành lễ với Sở Uyển Đình và Tưởng Du Nhi rồi dẫn mấy tên thủ hạ còn sống hóa thành quang độn bay đi mất.
Đợi khi Hoắc Khang và Xuyên Khung đã đi xa, Khương Mục Đào mới dám rời khỏi trại của Cơ Ninh đi ra hành lễ. Nội tâm của lão lúc này mới nhẹ nhõm trở lại.
“Sở tiểu thư, nhị tiểu thư. Lão phu tưởng hai vị đã thất thủ mà không xong rồi. Giờ có thể gặp lại, lão phu rất đỗi vui mừng.”
Sở Uyển Đình nhẹ nhàng an ủi.
“Đúng thật là chúng ta đã thất thủ. Nhưng vì sao Du Nhi có được kiện vũ khí này thì ta lại không rõ.”
Tưởng Du Nhi mới kể lại chuyện lúc đó, làm Sở Uyển Đình kinh ngạc.
“Tiên sinh luyện một cái Thân Ngoại Hóa Thân từ khi nào thế?”
“Từ hồi muội bắt đầu tu luyện ba năm trước ấy.”
Sở Uyển Đình cảm thấy, cách hành động của cách phân thân này còn nhàn nhã hơn cả Lưu Vân, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm cũng chẳng ai quản nổi, cũng chẳng vướng bận điều gì. Đây mới thật sự là tiên nhân nhàn lai vô sự.
“Chúng ta hết chuyện ở đây rồi. Ta nghĩ muội nên trở về tìm tiên sinh và sư phụ để trị thương thì hơn. Lần thực chiến này, muội đã thu hoạch được không ít, cũng nên kết thúc lịch luyện sớm để lĩnh ngộ.”
Sở Uyển Đình nhẹ nhàng nâng đôi bàn tay bị bỏng của Tưởng Du Nhi lên xem xét, nói bằng giọng lạnh nhạt xen lẫn chút thương xót. Bởi vì nàng mời Tưởng Du Nhi rời núi, nếu không thì Tưởng Du Nhi cũng không bị kéo vào chuyện này. Vậy nên thâm tâm Sở Uyển Đình cảm thấy rất có lỗi với Tưởng Du Nhi.
Tưởng Du Nhi khẽ lắc đầu.
“Dù sao cũng là lịch luyện cơ mà, dù có chịu thương tích đến mức nào thì đó cũng là một phần của chuyến lịch luyện. Với lại, đã hẹn với cha mẹ gặp nhau ở Côn Luân tiên hội thì vẫn nên gặp lại ở đó. Có lẽ một sẽ đi tìm Tứ cô cô để đổi một ít đan dược trị thương, sau đó sẽ về núi tu hành tiếp.”
Sở Uyển Đình nghe vậy thì búng vào trán Tưởng Du Nhi một cái đau điếng. Nàng nói.
“Ta còn không hiểu muội sao. Muội đây là muốn giấu tiên sinh và sư phụ chuyện mình bị thương. Muội nghĩ Uyển Tình tiền bối sẽ không nói cho họ biết à. Trái lại, chính người còn lo lắng cho muội hơn cả tiên sinh và sư phụ nữa. Nếu muội mà đến tìm tiền bối, e là sẽ bị giữ lại đó dưỡng thương, sẽ không cho muội về núi tu hành đâu.”
Rồi nàng quay sang nói với Sô Ngô.
“Ngươi đưa muội ấy về tìm tiên sinh. Đừng để muội ấy trốn đi đấy.”
Sô Ngô kêu lên vài tiếng tỏ vẻ đồng thuận, sau đó hóa lớn cắp Tưởng Du Nhi chạy nhanh như gió. Động tác này nhanh đến mức nàng không kịp phản ứng, đành kệ thây cho Sô Ngô mang đi.
Sở Uyển Đình dõi mắt nhìn theo, nội tâm có gì đó khó tả. Trước là phép thuật thần thông mà Tưởng Du Nhi học thuộc loại khác biệt hoàn toàn với loại mà nàng học được. Mà trong quá trình giao chiến, Tưởng Du Nhi chỉ toàn dùng đến võ công thuần túy, pháp thuật chỉ là phụ trợ, vậy mà vẫn có thể đánh giết được phân thân Bát Vỹ Yêu Hồ. Sau lại là tốc độ tu luyện của nàng ấy. Chỉ mới ba năm mà đã đạt đến mức này. Nếu thêm vài năm nữa, chắc là đủ để du hành giới tu tiên rồi.
Trong dòng suy tư ấy, thanh âm của Cơ Ninh truyền đến từ phía sau.
“Nàng chính là Sở Uyển Đình sao? Vậy ra suốt thời gian qua, nàng luôn ở bên cạnh ta sao?”
Chính bộ dạng này, năm đó trên điện Kim Loan và bây giờ chẳng chút nào thay đổi. Đúng thật là tiên nhân trẻ mãi không già.
Sở Uyển Đình khẽ quay đầu, để lộ nửa gương mặt thanh tú trang nhã tiên khí ngút trời. Nàng lạnh giọng nói.
“Là ta. Ngài muốn hỏi việc gì? Tại sao ta lại cải nam trang? Hay tại sao ta lại giúp ngài?”
“Đều không phải.”
“Vậy thì ngài nên từ bỏ suy tưởng ấy thì hơn. Nhân duyên của ta và ngài đến đây đã đoạn. Con đường của hai ta cũng đã rẽ lối từ khi ta theo sư phụ tu đạo. Từ bây giờ, ngài làm thái tử của ngài, ta làm tu sĩ của ta, không còn dính líu gì đến nhau nữa, cũng không còn gặp lại nữa. Vĩnh biệt.”
Không để cho Cơ Ninh kịp nói gì thêm, Sở Uyển Đình phất nhẹ tay áo, cả người liền hóa thành khói trắng rồi biến mất. Cho rằng nàng vô tình cũng đúng, nói rằng nàng không muốn vướng và nhân quả hoàng triều cũng chẳng sai. Chẳng là nàng không thích, đơn giản thế thôi.
Về phần Cơ Ninh, y bị người ta tuyệt tình dứt bỏ quan hệ, trong lòng có chút rầu rĩ. Dẫu sao hình bóng của Sở Uyển Đình cũng đã khắc cốt ghi tâm, vậy nên suốt khoảng thời gian qua vẫn chưa lập Thái tử phi. Âu cũng là kẻ nặng tình, chỉ tiếc là trong lòng Sở Uyển Đình vốn không có chỗ dành cho y, mà duyên số của cả hai cũng chẳng gặp nhau đến lần thứ hai.
Chuyện sau đó, Khương Mục Đào có viết.
Tiếc cho một đoạn duyên hài
Đò kia lỡ bến, người hoài ngóng trông.
Đò thì dứt bỏ tơ hồng
Người đành lẻ bóng, cầm lòng quay lưng.
Bày binh lo việc cùng hùng
Chí cường lực mãnh, người trung việc thành.
Quân Yên chẳng thủ được thành
Thiếp hàng gửi đến, xin thành bề tôi.
Trăng kia lại lặn thì trồi
Đại quân nay mới quy hồi đợi ban.
Họ Đàm nguy sự đảm can
Phong cho chức tước, ngàn vàng thưởng cho.
Khương sư lại thấu rõ trò
Quốc sư giữ chức, đoán mò Khâm Thiên.
Cơ Ninh Thái tử trung kiên
Khiến cho bè phái lòng phiền khó an.
Cả triều mở yến cỗ bàn
Rượu đào, mỹ vị, hồng nhan thiếu gì.
Cơ Ninh chẳng lấy làm si
Tâm kia đã nguội, mấy thì mới thôi.
Đề xuất Ngôn Tình: Cẩm Nguyệt Như Ca (Dịch)
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.