Chương 126: Cát nhân thiên tướng.
La Thận Viễn về đến thư phòng, ngồi xuống bàn tròn tự rót trà rồi nhâm nhi. Nhưng mà tâm tư y lại đang ở đâu đó, khiến lòng mãi không yên. Y đặt chén trà xuống, đứng dậy đi đến cửa, bỗng dưng dừng lại. Sau đó quay người bước cái trường kỷ gỗ trầm mà ngồi xuống, cất tiếng gọi thư đồng của mình.
“Ngươi đi hỏi xem Nhị đệ ta đang ở đâu, rồi xem thử mẫu thân có ở trong nội trạch không, sau đó về đây báo cho ta.”
Thư đồng hành lễ rồi tức tốc đi ngay. Tầm hai khắc sau hắn mới trở về, thưa.
“Đại công tử, Nhị công tử đang ở trong thư phòng. Còn Đại nương tử thì đang nghỉ ngơi trong viện.”
“Ngươi có gặp mẫu thân không?”
“Dạ, tiểu nhân không có gặp được Đại Nương tử. Là Bành ma ma nói cho tiểu nhân biết.”
“Bà ấy có nói gì nữa không?”
“Dạ có. Bà ấy chuyển lời của Đại nương tử, nói công tử yên tâm chờ đợi, mọi chuyện rồi sẽ được giải quyết ổn thỏa.”
La Thận Viễn nghe vậy thì gật gù. Lòng cũng nhẹ đi đôi chút. Y dặn dò.
“Được. Ngươi lui ra đi. Có chuyện gì thì báo cho ta.”
Rồi y bước đến án thư, mài mực viết một phong thư, sau đó cẩn thận đặt giữa chồng sách. Làm xong, La Thận Viễn bắt đầu đọc sách như thường.
Về phía Đào Nương và Linh Nhiễm, sáng sớm hôm nay hai nàng đã ghé qua huyện nha bàn tính cùng Trịnh Văn Cẩn vài chuyện. Sau đó hai nàng mới đến điểm hẹn với La Ngọc Quỳnh. Chờ khi La Ngọc Quỳnh ra về, Linh Nhiễm mới tách khỏi Đào Nương, dùng Chướng Nhãn Pháp biến thành thân trong suốt, âm thầm đi theo La Ngọc Quỳnh về La phủ. Còn Đào Nương thì tức tốc cưỡi gió đi Nhàn Châu, là quê tổ của La Ngọc Quỳnh.
Chuyện là sáng nay, Trịnh Văn Cẩn có nói cho hai nàng nghe vài chuyện mà hai nàng chưa hay. Hồi cuối tháng tư, La Mục Ninh cùng Nhị tiểu nương cùng La Hoành về quê bái tổ, Trịnh Văn Cẩn đã cho vài người theo sau bảo vệ, mỗi ba ngày sẽ gửi thư báo tình hình về. Vậy mà hơn mười ngày nay lại chẳng có chút tin tức nào, e là có chuyện chẳng lành. Trịnh Văn Cẩn mới nhờ Đào Nương gấp rút đi kiểm tra xem tình hình ở Nhàn Châu, nếu cần thiết thì trực tiếp mang mấy người La gia đến nơi an toàn. Linh Nhiễm thì ở lại âm thầm vào trong La phủ, nếu có biến thì nội ứng ngoại hợp tóm gọn một mẻ. Vậy nên đến tận lúc này Linh Nhiễm vẫn đang ngồi trong viện của La Ngọc Quỳnh mà quan sát.
Mà Linh Nhiễm cũng từ lúc đó đến tận bây giờ, lòng như vò tơ. Nhìn La Ngọc Quỳnh canh hai vẫn còn thức thêu cái chiếc khăn tay hình hoa sen, Linh Nhiễm trăn trở mãi không biết có nên báo trước cho nàng không. Chẳng hay phụ thân nàng thật sự gặp chuyện bất trắc thì nàng làm sao mà chịu đựng nổi.
Thời khắc này Linh Nhiễm ngồi đối diện La Ngọc Quỳnh trên chiếc bàn tròn, toàn thân trong suốt. Ngọn đèn leo lắt chiếu lên ngũ quan thanh tao của La Ngọc Quỳnh, đôi mắt trong sáng cố gắng dõi theo từng mũi kim. Linh Nhiễm không nhịn được mà cất tiếng bảo.
“Cô cũng nên đi ngủ đi. Còn thêu nữa thì hỏng mắt đấy.”
La Ngọc Quỳnh nghe tiếng nói giữa căn phòng tĩnh mịch thì giật mình khiến mũi kim đâm vào đầu ngón tay, một giọt máu từ đầu ngón tay nàng rơi trúng nhụy sen trên khăn tay. Linh Nhiễm thấy vậy mới hiện thân, đến gần xem vết thương của La Ngọc Quỳnh.
“Cô không sao chứ? Ta xin lỗi.”
La Ngọc Quỳnh tròn mắt kinh ngạc nhìn Linh Nhiễm từ hư không bước đến, mới hỏi.
“Linh Nhiễm? Sao cô lại đến đây vào giờ này, Đào Nương đâu?"
Linh Nhiễm chép miệng.
“Tỷ ấy có việc nên đi xa vài ngày. Ta không muốn ở trong núi một mình, nên mới tìm đến đây. Cho ta ngủ cùng cô vài đêm, được không?”
La Ngọc Quỳnh mút ngón tay chảy máu, nhìn Linh Nhiễm khẽ gật đầu. Ngay lập tức, Linh Nhiễm kéo nàng đi thay y phục để đi ngủ.
“Ta còn chưa thêu xong mà.”
“Để ngày mai thêu. Giờ thì đi ngủ thôi. Nào, cởi áo ngoài ra đi.”
Linh Nhiễm giúp La Ngọc Quỳnh cởi bối tử rồi treo lên giá, sau đó cùng nhau nằm lên giường. Hai vai chạm vào nhau, hơi ấm từ Linh Nhiễm khẽ truyền sang La Ngọc Quỳnh. Nội tâm nàng lúc này có chút phấn khích, cũng có chút hạnh phúc. Chợt Linh Nhiễm nghiêng người qua ôm lấy nàng, dịu dàng nói.
“Hình như ta vẫn chưa kể. Ta và cô có vài điểm giống nhau lắm đấy.”
“Thật vậy sao? Cô là tiên nhân, ta là người phàm. Chúng ta giống nhau ở điểm nào vậy?”
Im lặng lúc lâu, Linh Nhiễm mới cất tiếng đáp.
“Chúng ta đều mất mẹ từ khi còn nhỏ. Cô thì vẫn còn cha, còn muội đệ. Còn cha ta thì đã mất cùng mẹ ta rồi. Nhưng may mắn, ta gặp dược cha mẹ, được hai người thương yêu nhận làm nghĩa nữ, được các tỷ, thúc thúc, tiểu cô chiều chuộng. Cũng xem như là khổ tận cam lai.”
La Ngọc Quỳnh nghe vậy, nghĩ Linh Nhiễm chỉ đang khoe khoang, quay sang nhìn Linh Nhiễm bĩu môi hỏi.
“Chỉ có vậy thôi sao? Còn điểm nào nữa không?”
“Tất nhiên là còn. Chúng ta… đều là mỹ nhân.”
La Ngọc Quỳnh không nhịn được che miệng cười. Linh Nhiễm thì tựa đầu vào vai nàng mà cười, cả người rung lên từng hồi Đến khi cười đã rồi, Linh Nhiễm mới nói tiếp.
“Trong nhà có mấy lần thêm thành viên. Nhưng rốt cục ta vẫn là Tiểu Nhiễm Nhiễm nhỏ nhất trong nhà. Dù cha mẹ, tỷ tỷ không xem ta là tiểu hài nữa ta vẫn hiểu rõ họ vẫn luôn che chở cho ta, không để ta phải chịu thiệt thòi. Bởi vậy khi nhìn cô, ta lại cảm thấy cô dường như đang quá chịu thiệt.”
La Ngọc Quỳnh đặt tay lên cánh tay của Linh Nhiễm, khẽ vỗ về.
“Chuyện này thì đâu có giống. Nói thế nào ta cũng là đích trưởng nữ, là đại tỷ tỷ. Làm sao có thể so với cô là tiểu muội muội trong nhà được. Huống hồ ta cũng không có mẹ che chở. Kể cả phụ thân có thương ta đi chăng nữa, cũng không thể chỉ thương mỗi ta được. Vẫn còn Nhị muội, Tam đệ. Bọn họ vẫn cần phụ thân thì làm sao ta có thể chiếm trọn tình thương của người.”
“Uyển Đình tỷ cũng là đại tỷ đấy thôi. Nhưng tỷ ấy vẫn được cha mẹ ta quan tâm nhiều lắm, chỉ là cha ta thường không để lộ ra ngoài mặt. Hay là phụ thân cô cũng như vậy?”
La Ngọc Quỳnh nghe mấy lời này thì có chút trầm tư. Ngẫm nghĩ lại thì cách phụ thân đối xử với nàng sau lần đó đã tốt hơn hẳn, dù cho y vẫn còn giữ khoảng cách nhất định với nàng.
“Hình như đúng là như vậy. Cơ mà, Uyển Đình cô ấy là đại tỷ tỷ của cô từ lúc nào thế?”
Linh Nhiễm đáp bằng giọng bình thản.
“Trước giờ vẫn như thế mà. Dù cho thân phận của tỷ ấy hiện tại chỉ là đồ đệ của mẹ ta, nhưng ba tỷ muội bọn ta luôn xem tỷ ấy là đại tỷ. Cha mẹ cũng xem tỷ ấy không khác con gái là mấy, thiếu điều đổi cách xưng hô là thành một nhà rồi.”
La Ngọc Quỳnh cười nhẹ, quay đầu nhìn lên trần khung giường, nói.
“Tiên nhân các cô vậy mà thoải mái thật đấy. Cũng rất có tình nữa.”
Trước giờ nàng cứ nghĩ tiên nhân, hoặc là hà khắc, hoặc là vô tình, chưa từng nghĩ sẽ có một gia đình kiểu như thế này. Nhưng mà đánh giá như thế thì có hơi thiên kiến. Nàng cũng chỉ đọc thoại bản, nghe truyền kỳ chứ chưa hề tiếp xúc với bất kỳ tiên nhân nào khác ngoài đám Linh Nhiễm. Vậy nên cũng chẳng thể biết chính xác được.
Cơ hồ ngẫm lại trong truyện, tiên nhân là dạng nhân vật rất đỗi tiêu dao phóng khoáng, không chịu ràng buộc gì cả. Điều này rất giống với lối hành xử của Lưu Vân mà nàng từng chứng kiến. Mà đám Đào Nương, Linh Nhiễm cùng học từ đó mà ra cũng nên.
Tâm trí nàng cứ thả bay theo nhưng suy nghĩ vu vơ. Mí mắt nặng trĩu dần khép lại, tiếp đó là tiếp thở sâu đều. Linh Nhiễm thấy vậy thì khẽ vẫy tay làm tắt ngọn đèn đặt trên bàn tròn, sau đó nhẹ nhàng vỗ về La Ngọc Quỳnh, ân cần như đại tỷ.
Linh Nhiễm gác tay nâng đầu, ngắm kỹ gương mặt của La Ngọc Quỳnh. Nàng thường nghe Đào Nương và Tưởng Du Nhi kể lại, gương mặt của nàng lúc ngủ nhăn nhó rất khó coi. Lưu Thanh nói có thể là do tâm trạng căng thẳng quá mức, hoặc là do thường ngày suy tính quá nhiều nên mới bị như vậy. Gương mặt của La Ngọc Quỳnh thì hoàn toàn thả lỏng. Biết bao nhiêu chuyện xảy đến trong cuộc đời nàng, vậy mà lúc ngủ La Ngọc Quỳnh vẫn có thể thoải mái như vậy.
‘Nhưng mà như thế này cũng tốt.’
Linh Nhiễm thầm nghĩ.
Sáng hôm sau, Tiểu Xuân đẩy cửa bê chậu nước nóng vào gọi La Ngọc Quỳnh dậy thì đã chẳng thấy Linh Nhiễm đâu nữa, tựa hồ nàng chưa từng xuất hiện ở đây vậy. La Ngọc Quỳnh có chút bất ngờ, nhưng cũng không để lộ ra ngoài. Nàng nhanh chóng sửa soạn rồi tiếp tục thêu chiếc khăn tay còn đang dang dở.
Lần này đang thêu giữa chừng, nàng lại vô thức đâm mũi kim vào đầu ngón tay, vừa đúng vết đêm hôm qua bị phải. Nhưng không như đêm qua, lần này trong lòng này trào dâng nỗi bất an khó tả. Tiểu Xuân thấy nàng chảy máu, vội đến xem xét băng lại thì La Ngọc Quỳnh nói với nàng.
“Tiểu Xuân, em chuẩn bị giúp ta ít lễ cúng. Chúng ta đi đến miếu Thành Hoàng thắp hương đi.”
“Để làm gì vậy ạ?”
La Ngọc Quỳnh dừng lại một lúc, rồi lắc đầu.
“Không có gì. Để cầu bình an thôi.”
“Dạ. Nô tỳ đi chuẩn bị ngay.”
Bầu trời u ám, lác đác mưa rơi. La Ngọc Quỳnh cùng Tiêu Xuân che dù đi đến miếu Thành Hoàng. Vì trời đang mưa nên người đến cúng bái không có mấy ai. Sau khi mua ba nén hương đi vào trong chỉ thấy có một phụ nhân đứng tuổi đang vái lạy. Bên cạnh còn có một ma ma và vài nha hoàn.
La Ngọc Quỳnh không để tâm đến bọn họ, cùng Tiểu Xuân dâng lễ vật lên, vái lạy thắp hương rồi đi xin quẻ âm dương. Nàng nâng đôi keo lên trước ngực, thành tâm khấn.
‘Xin Thành Hoàng đại lão gia phù hộ cho phụ thân, tiểu nương cùng đệ đệ của con đi đường bình an.’
Rồi nàng thả keo.
Keo ra hai mặt dương.
Nàng lại khấn xin rồi gieo lần nữa.
Keo ra hai mặt âm.
Khi này sắc mặt của La Ngọc Quỳnh đã tối sầm lại. Nàng lần nữa cầu khấn, rồi lại gieo thêm lần nữa.
Keo ra hai mặt âm.
Tâm trạng của nàng lúc này có chút bồn chồn. Bàn tay run rẩy nắm lấy cánh tay Tiểu Xuân để đứng dậy. Tiểu Xuân thấy tiểu thư nhà mình như vậy thì rất lo lắng. Chưa kịp hỏi thì phụ nhân kia đã tiến đến gần, hỏi trước nàng.
“Cô nương không sao chứ? Ta thấy cô gieo đến ba lần quẻ âm dương. Là quẻ không vừa ý cô sao?”
La Ngọc Quỳnh cố giữ nét mặt bình tĩnh, quay sang hành lễ với phụ nhân.
“Đa tạ phu nhân quan tâm. Tiểu nữ có người thân đi xa. Vừa rồi trong lòng không yên nên mới cầu Thành Hoàng gia phù hộ họ đi đường bình an. Chỉ là…”
“Là quẻ không đặng chăng?”
Nàng gật đầu.
Phụ nhân quét mắt nhìn La Ngọc Quỳnh một lượt, thấy nàng không phải dạng nử tử hời hợt, cũng rất biết lễ nghĩa, lại còn thành tâm, mới bèn nắm lấy đôi bàn tay run rẩy của nàng, nhẹ nhàng nói lời an ủi.
“Cô nương đừng sợ. Người thân cô chắc chắn là cát nhân thiên tướng, sẽ không có hề gì đâu. Những lúc như thế này, cô mới cần phải vững tâm hơn nữa. Mình càng bình tĩnh, càng có lợi. Xử trí việc gì cũng sẽ ổn thỏa hơn.”
La Ngọc Quỳnh định hành lễ lần nữa thì bị phụ nhân ngăn lại.
“Đừng hành lễ nữa. Đã thừa lễ rồi.”
“Phu nhân dạy phải. Tiểu nữ sẽ ghi nhớ.”
Phụ nhân mỉm cười, nắm tay La Ngọc Quỳnh đi ra cửa. Lúc này mới nhìn rõ dung nhan thanh tao của nàng, trong lòng phụ nhân như mở cờ, bèn hỏi.
“Cô nương tên là gì? Là quý nữ nhà nào vậy?”
La Ngọc Quỳnh nhẹ giọng đáp.
“Tiểu nữ chỉ là con nhà thương nhân, không phải quý nữ cao sang gì cả, tên La Ngọc Quỳnh.”
Phụ nhân nghe vậy thì cười rất tươi.
“Ngọc Quỳnh. Tên hay lắm, hay lắm. Ta có đứa nhi tử gần hai mươi tám tuổi rồi mà vẫn chưa lập gia thất. Ngày nào nó cũng chỉ biết vùi đầu vào công văn thôi. Người làm mẹ như ta không lo sao được cơ chứ.”
Ma ma cẩn thận nhắc nhở.
“Phu nhân, chuyện này nói ra ở đây có chút không hợp lẽ.”
“Có gì mà không hợp lẽ.”
Phụ nhân nói với ma ma xong thì quay sang hỏi La Ngọc Quỳnh.
“Con có muốn làm con dâu của ta không?”
La Ngọc Quỳnh được đề nghị bất ngờ thì có chút ngại ngùng, mới hỏi.
“Phu nhân chưa hỏi ý công tử đã quyết định. Như thế có ổn không?”
Phụ nhân xua tay.
“Mặc kệ nó. Chuyện này không đến lượt nó quyết định. Chỉ cần con đồng ý là được.”
“Chuyện này, tiểu nữ không thể tự quyết được, phải hỏi trưởng bối trong nhà đã.”
“Ờ. Ờ. Cũng phải.”
Khi này có chiếc xe ngựa dừng lại trước miếu. Bên cạnh còn có một nam tử cười ngựa mặc quan phục đỏ, thắt lưng mang bội kiếm. Y xuống ngựa tiến đến hành lễ với phụ nhân.
“Phu nhân, hạ quan đến đón người hồi phủ.”
“Ra là Tống đại nhân. Phong Nhi nó đâu rồi mà không đến đón ta?"
Y đáp.
“Bẩm phu nhân. Tư đại nhân đã đến huyện nha giải quyết công việc, sai hạ quan đến đây đón người.”
Nghe vậy, phụ nhân liền quay qua nói với La Ngọc Quỳnh.
“Đấy, con thấy chưa. Nó chỉ biết quan tâm đến chuyện của mình thôi, có lo lắng cho người mẹ này đâu.”
Nàng nhẹ nhàng đáp lại, tay đặt lên bàn tay của phụ nhân.
“Là ngài ấy quan tâm đến phu nhân nên mới cho người đến đón mà. Phu nhân chớ có nghĩ sai cho ngài ấy. Huống hồ gì ngài ấy vẫn còn công vụ cần giải quyết nữa.”
Thấy La Ngọc Quỳnh chưa gặp mà đã lên tiếng bênh vực cho nhi tử nhà mình, phụ nhân mới trêu.
“Con chưa cưới nó đã bênh vực cho nó rồi sao?”
La Ngọc Quỳnh bất giác đỏ mặt, bèn quay đi hướng khác. Phụ nhân vẫn không buông tha, cứ trêu nàng mãi khiến mặt nàng nóng bừng hết cả lên.
Nam tử lúc này mới chú ý đến nàng. Đợi đến khi nhìn kỹ rồi mới lên tiếng xác nhận.
“Cô nương là La đại tiểu thư có phải không?”
La Ngọc Quỳnh quay lại, khẽ liếc nhìn gương mặt của nam tử mới nhận ra y là Tống Vân Chi.
“Ngài là Tống đại hiệp sao?”
Tống Vân Chi ôm quyền nói.
“Đúng là La đại tiểu thư rồi. Là Tống mỗ đây, không ngờ tiểu thư vẫn còn nhớ.”
Tính ra đã hơn năm năm kể từ lần đầu, cũng là lần cuối hai người gặp nhau ở huyện nha huyện Hoài An. Nếu là bình thường thì có thể sẽ khó mà nhớ rõ. Cơ mà lúc đó lại có mặt Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, lại có mấy màn ly kỳ diễn ra nữa nên cả hai nhớ được đối phương cũng không có gì lạ.
Phụ nhân tròn mắt nhìn hai người, hỏi.
“Con quen Tống đại nhân sao?”
“Dạ, phu nhân. Tiểu nữ quen biết bạn hữu là nhi nữ của một vị trưởng bối. Nhờ vị trưởng bối đó mới vô tình gặp được Tống đại nhân.”
Phụ nhân ngờ ngợ, quay sang hỏi Tống Vân Chi.
“Trưởng bối? Có phải là vị tiên sinh viết chữ họ Lưu ở trong huyện vài năm về trước không?”
“Bẩm, phải.”
“Nếu vậy thì chúng ta thật là có duyên số. Đi, đi. Chúng ta đến quán trà ở đối diện trò chuyện. Con kể cho ta nghe xem, hẳn là con đã gặp đứa nhi tử của ta rồi.”
Nói dứt lời, phụ nhân nắm tay kéo La Ngọc Quỳnh đi. Ma ma và Tiểu Xuân vội lấy ô ra che cho chủ tử, nối đuôi đi sang quán trà bên kia đường.
Đề xuất Huyền Huyễn: Vạn Cổ Đế Tế
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.