Chương 127: Là quẻ tự hiển linh.

Một màn mẫu thân hỏi vợ cho nhi tử vừa rồi được Linh Nhiễm và lão Thành Hoàng Tạ Đình Sơn dùng Chướng Nhãn Pháp để ẩn thân đứng gần đó chứng kiến hết. Tạ Thành Hoàng vuốt râu mỉm cười nhân hậu nhìn theo mấy người vừa đi vào trà lâu ở đối diện miếu.

Bản thân là chính thần cai quản huyện Hoài An, mọi chuyện lớn nhỏ của từng người trong huyện đều được ghi chép lại trong sổ sách. Lão Thành Hoàng cũng ít nhiều biết được chuyện của La Ngọc Quỳnh. Thấy nàng gặp được mối nhân duyên tốt đẹp, lão cũng lấy làm vui mừng. Thế nhưng Tạ Đình Sơn lại không lấy làm thương cảm cho quá khứ của nàng.

Dù sao lão cũng đã giữ thần vị này được hơn trăm năm, chuyện gì mà chưa từng gặp qua cơ chứ. Nếu gặp ai đáng thương cũng ra tay giúp đỡ thì sức lực nào giúp được cho hết. Mà hiển nhiên lão cũng không phải dạng thần linh vô tình, hể người nào còn sống chịu nhiều khổ sở mà vẫn giữ được tâm trong sáng, khi xuống Âm Ti lão sẽ chiếu cố cho họ đôi phần, giúp họ hưởng âm thọ an nhàn một chút.

Linh Nhiễm bên cạnh dường như đang nghĩ đến chuyện gì đó. Hồi lâu sau mới hỏi Tạ Đình Sơn.

“Tạ lão gia gia, ba lần Ngọc Quỳnh gieo quẻ âm dương là do người định quẻ sao?”

Lão Thành Hoàng khẽ nhìn sang nàng, nhẹ lắc đầu nói.

“Quẻ dương đầu tiên thật sự là do ta. Còn hai quẻ âm sau đó thì không phải. Là do nó tự cảm ứng mà thành quẻ.”

Nói đến đây, lão Thành Hoàng quay người chỉ vào mấy cặp quẻ âm dương được đặt trên hương án trong chính điện, nói.

“Gần trăm năm trước có một vị thượng tiên đi ngang qua nơi này, để lại cho ta vài khúc gỗ lạ. Gỗ này có mùi thơm rất nhẹ, bên trong lại ẩn chứa mấy tia linh khí. Thượng tiên nói nó có linh tính, bảo ta dùng làm vật gieo quẻ. Đến nay vẫn còn như mới, không có chút vết mục nát nào.”

Theo lời Tạ Thành Hoàng, Linh Nhiễm đoán chừng mấy khúc gỗ đó được lấy từ một cái cây có linh tính như Đào Nương. Nhưng xét về pháp lực và đạo hạnh, có lẽ Đào Nương vẫn thua kém đôi phần. Nếu không quá khắt khe, mấy cặp quẻ này cũng có thể xem là một món pháp bảo. Linh Nhiễm nghĩ thầm.

‘Không ngờ lại có vật như thế ở đây.’

Linh Nhiễm bèn hành lễ với Tạ Thành Hoàng rồi cáo từ để đi sang trà lâu.

Thời điểm này, La Ngọc Quỳnh đang cùng phụ nhân ngồi trong một gian trên lầu hai của trà lâu. Phụ nhân giới thiệu bản thân là Tư phu nhân, là mẫu thân của Phủ doãn Vạn Tường Phủ Tư Phong Hành. Thời gian này y đang nghỉ phép để về quê chăm bệnh cho phụ thân nhưng vẫn lao đầu vào chuyện công vụ cùng Trịnh Văn Cẩn, mấy ngày nay vẫn ở huyện nha suốt ngày.

Nghe vậy, La Ngọc Quỳnh liền hỏi thăm.

“Vậy, bệnh tình của Tư lão phu tử vẫn ổn chứ?”

Nàng gọi như vậy vì phụ thân của Tư Phong Hành từng làm phu tử cho trường tư thục trong huyện, nay đã về hưu rồi. Tư tư phu nhân xua tay, ghé sát La Ngọc Quỳnh nói nhỏ.

“Ông ấy khỏe như trâu vậy. Ngày nào cũng dậy sớm luyện quyền, cuốc đất trồng hoa. Phong Nhi nhà ta là đang mượn cớ để về đây thôi. Ta cũng đã thử hỏi nó làm vậy là có nguyên do gì. Nó chỉ nói qua loa là chuyện cơ mật theo lệnh của bệ hạ. Vậy nên con đừng có lo. Ha.”

Nói xong, Tư phu nhân nhìn La Ngọc Quỳnh, trong mắt có ý cười. Tay thì đẩy cái đĩa bánh ngọt cho nàng. Tống Vân Chi đứng phía sau, cư nhiên biết rõ lý do Tư Phong Hành về quê, mà lý do đó đang ngồi trước mặt y đây. Y khẽ vuốt sống mũi, làm ra vẻ không nghe thấy.

Tư phu nhân bên này bắt đầu hỏi về La Ngọc Quỳnh. Rằng nàng bao nhiêu tuổi, vai vế trong nhà như thế nào. La Ngọc Quỳnh lễ phép đáp lời. Tư phu nhân lại kể về Tư Phong Hành, hỏi xem nàng thấy y là người như thế nào. Đến đây thì La Ngọc Quỳnh cảm thấy khó xử, chẳng biết nên đáp thế nào. Tư phu nhân cũng cảm thấy mình có chút hấp tấp, mới nói.

"Con khoan hẵng trả lời cũng được. Chờ khi trưởng bối con về, ta sẽ cho bà mai sang bàn chuyện cưới xin.”

Rồi bà thở dài.

“Nhưng nếu con không bằng lòng thì ta cũng không nỡ ép. Dù sao cũng cùng là phận nữ nhân, ta đương nhiên là hiểu rõ chuyện nửa đời còn lại đều nằm trong tay trượng phu. Trượng phu thịnh thì ta được nhờ, trượng phu suy thì ta cùng chịu khổ. Làm thê tử nhà quan, cũng chính là đánh cược như vậy. Có thức khuya mới biết đêm dài, có ở trong cảnh mới hiểu được tâm sự của người trong cảnh. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy công danh hiển hách, người trong cuộc mới hiểu mưu quyền đoạt lợi là như thế nào. Phẩm vị càng cao, thì càng cần tính toán mưu lược.”

Hàm ý trong lời của Tư phu nhân không chỉ có vậy. Với Tư Phong Hành mà nói, chức Phủ Doãn chỉ là quan Tam phẩm, nhưng y lại là một trong những thân tín của Hoàng đế, khiến cho y trở thành cái gai trong mắt nhiều người, tuy kiêng dè nhưng vẫn sẽ tìm cơ hội để nhổ đi.

“Phong Nhi nhà ta không chịu thành gia lập thất cùng là vì vậy. Dù cho nó không chịu nói ra, nhưng ta vẫn biết là nó sợ bị liên lụy đến người nhà. Hiện tại triều đường không yên, bày mưu tính kế, chia bè kết phái. Nó lại là người chính trực, nào chịu làm vậy. Thành ra nó mới sợ người thân bị nhắm vào.”

Trên gương mặt của Tư thoáng vẻ u hoài. Nhưng đã nhanh chóng sau đó lấy lại vẻ vui cười.

“Không nói đến mấy chuyện này nữa. Nói về vị Lưu tiên sinh kia đi. Ta từng nghe ông lão nhà ta nhắc qua, nhưng ông ấy cũng chỉ là nghe Đặng tiên sinh ở thư viện Tung Dương kể lại. Ta rất là tò mò, vị tiên sinh này là người như thế nào vậy?”

Tư phu nhân hỏi, hết nhìn La Ngọc Quỳnh lại nhìn sang Tống Vân Chi, như thể câu hỏi vừa rồi là hỏi cả y nữa vậy. La Ngọc Quỳnh vốn không tiếp xúc với Lưu Vân nhiều nên cũng không thật sự biết hắn là người như thế nào ngoài việc hắn là tiên nhân, cũng đưa mắt cùng Tư phu nhân nhìn Tống Vân Chi. Xét cho cùng, y cũng là người duy nhất ở đây có thể xem là thân thiết với Lưu Vân, dù là theo một lẽ nào đó.

Chuyện về Lưu Vân, ngoài việc hắn là tiên tu ra thì chẳng còn gì đáng nói nữa cả. Bởi khi còn ở huyện hắn sống kín tiếng, hành sự ổn trọng chẳng động chạm gây hấn với ai. Mà chuyện Tống Vân Chi biết có quan hệ với Lưu Vân, hoặc là chuyện cơ mật, hoặc là chuyện bí mật tiên gia. Vậy nên Tống Vân Chi cũng không biết phải kể như thế nào.

Ngay lúc Tống Vân Chi khó xử thì Linh Nhiễm từ tầng dưới đi lên, làm như không biết mà bước ngang qua gian bọn họ đang ngồi. La Ngọc Quỳnh và Tống Vân Chi cùng lúc thấy nàng, liền sai người đi gọi lại.

Linh Nhiễm vừa đến, việc đầu tiên làm là hành lễ với Tư phu nhân, sau đó mới hành lễ với Tống Vân Chi. Trước là lễ vạn phúc, sau là ôm quyền. Tư phu nhân mới lấy làm lạ, bèn hỏi.

“Sao cô nương hành lễ vạn phúc với ta, lại ôm quyền với Tống đại nhân như võ phu vậy?”

Linh Nhiễm đáp.

“Ta hành lễ với phu nhân với thân phận tiểu nữ khuê cát, hành lễ với Tống đại ca bằng lễ của người giang hồ, như vậy không hợp lẽ sao, thưa phu nhân?”

Tư phu nhân nhìn Linh Nhiễm một lượt, thấy nàng cử chỉ nhã nhặn không giống phường chợ búa. Nhưng lời lẽ nói ra cũng không giống khuê nữ môn hộ. Lại còn gọi Tống Vân Chi là Tống đại ca, cơ hồ đoán được là người quen biết với y. Bà cũng biết được đoạn thời gian trước Tống Vân Chi từng làm hiệp khách trên giang hồ, đoán chừng nàng cũng đã quen biết y từ đây cũng nên.

Tống Vân Chi thấy Tư phu nhân trầm tư lâu như vậy thì sợ bà hiểu nhầm, bèn giải thích.

“Phu nhân, muội ấy chính là con gái thứ ba của Lưu tiên sinh, tên Lưu Linh Nhiễm.”

Tư phu nhân to mắt kinh ngạc nhìn Linh Nhiễm, rồi nhìn sang La Ngọc Quỳnh có ý xác nhận lại. La Ngọc Quỳnh nói.

“Nàng ấy là bạn hữu mà tiểu nữ đã nhắc đến với phu nhân lúc nãy, là hàng thật giá thật đấy ạ.”

Nghe vậy Tư phu nhân mới mời nàng ngồi xuống. Nhưng Linh Nhiễm lại từ chối, nói rằng.

“Ta đến đây là để hộ tống Ngọc Quỳnh về phủ. Còn chuyện của cha ta, tốt nhất là phu nhân chớ nên tìm hiểu sâu xa. Xem như người mò trong sương, có duyên gặp được ắt sẽ biết, vô duyên thì dù có cố gắng thế nào cũng như trăng trong nước mà thôi.”

Rồi nàng nhìn La Ngọc Quỳnh, khẽ đảo mắt ra hiệu. Nàng hiểu ý liền đứng dậy hành lễ với Tư phu nhân.

“Hôm nay đã muộn, nếu về trễ sẽ không tốt. Tiểu nữ xin phép cáo biệt.”

Rồi nàng cùng Tiểu Xuân nhanh chóng rời khỏi gian. Linh Nhiễm lần nữa hành lễ với Tư phu nhân rồi cũng nối bước theo La Ngọc Quỳnh.

Trên đường quay về La phủ, La Ngọc Quỳnh thi thoảng lại khẽ liếc nhìn Linh Nhiễm, thấy nàng thần sắc bình bình, không cười cũng không nói, trong lòng sợ nàng giận chuyện mình đi nói ra danh tính của Lưu Vân, mới bẽn lẽn đi sát lại nói khẽ.

“Linh Nhiễm, cho ta xin lỗi.”

“Về chuyện gì?”

Linh Nhiễm thản nhiên hỏi lại khiến La Ngọc Quỳnh ngây ra.

“Thế sao cô không nói năng gì hết thế? Ta còn tưởng cô đang giận ta nói ra chuyện của cha cô.”

Linh Nhiễm khẽ lắc đầu.

“Cô có nói thì cũng chẳng sao cả. Cha ta cũng chẳng để tâm. Chỉ là ta đang nghĩ đến ba lần gieo quẻ âm dương của cô trong miếu Thành Hoàng.”

La Ngọc Quỳnh nghe đến đây thì mơ hồ nhận ra Linh Nhiễm vẫn luôn theo sát mình không rời. Có thể là từ ngày hôm qua cơ. Nàng cười gượng.

“Vậy là cô cũng biết rồi sao? Nhưng mà quẻ cũng có thể không linh mà phải không?”

“Tiếc là quẻ của cô được Thành Hoàng lão gia gia chứng giám, vật gieo quẻ còn là pháp bảo. Thế nên… Nhưng mà cô cũng đừng lo, Tư phu nhân cũng đã nói cha cô cát nhân thiên tướng, gặp dữ sẽ hóa lành thôi. Còn có Đào tỷ tỷ bảo vệ, cha cùng tiểu nương và đệ đệ cô sẽ không gặp chuyện gì đâu.”

Nửa câu trước giọng điệu của Linh Nhiễm có chút u sầu, nửa câu sau liền trở nên lạc quan, phần nhiều là muốn an ủi La Ngọc Quỳnh. Vốn nghĩ La Ngọc Quỳnh nếu không chấn động tâm can mà xúc động thì cũng như người mất hồn, không tin mà phản bác mấy lời của Linh Nhiễm. Trái lại, La Ngọc Quỳnh chỉ dừng bước, mắt chớp liên hồi, hơi thở ban đầu nặng nề dần nhẹ nhàng trở lại, rồi nàng nói.

“Có Đào Nương ở đó, vậy thì ta yên tâm rồi.”

Linh Nhiễm lo lắng hỏi.

“Cô vẫn ổn chứ?”

“Ta ổn mà. Tư phu nhân nói đúng. Những lúc thế này ta có hoảng loạn cũng chẳng có ích gì, chi bằng bình tâm giải quyết nguy nan vẫn tốt hơn. Đi, chúng ta về phủ thôi.”

La Ngọc Quỳnh ôm lấy cánh tay Linh Nhiễm kéo nàng đi. Linh Nhiễm có thể nhận ra, rõ ràng là La Ngọc Quỳnh chỉ đang cố gắng kiềm chế bản thân, bởi cả người nàng đang khẽ run rẩy, đến mức chỉ có chạm vào mới có thể nhận ra. Linh Nhiễm mím môi, nhẹ vỗ về đôi tay đang run rẩy ấy, cùng nhau rảo bước mà đi.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Đạo Phần Cuối
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.