Chương 171: Tú cầu chiêu thân.

Tiên hội ở Côn Luân kết thúc cũng là lúc Linh Nhiễm quay về Nam Dương Phúc Châu thăm ngoại tổ phụ. Không như Sở Uyển Đình đã cải nam trang còn phải một mình cưỡi mây vượt biển đến phía bắc, Linh Nhiễm được thuyền tiên của Hoàng Hoa Tông cho đi cùng. Cũng nhờ vậy mà nàng tiết kiệm được kha khá thời gian.

 

Hoàng Hoa Tông còn đặt biệt chuẩn bị một phòng riêng cho nàng. Dĩ nhiên, không ai được phép đến làm phiền cả. Bởi mấy đệ tử tinh anh của tông môn này là thủ hạ bại tướng dưới tay nàng. Hoàng Hoa Tông lại chuộng người tài, biết nàng không có sư môn bèn bày tỏ thiện ý muốn nàng về Hoàng Hoa Tông.

 

Linh Nhiễm lập tức từ chối ngay mà không cần suy nghĩ. Dù vậy, Hoàng Hoa Tông cũng không nuốt lời, đưa nàng đến tận bến đỗ thuyền tiên của Thanh Quy Tông rồi mới chuyển hướng quay về tông môn.

 

Sau đó Linh Nhiễm từ bến đỗ thuyền tiên cưỡi gió đến lãnh địa của Xà tộc. Nơi này núi non trùng điệp, có thể xem là phúc địa tài nguyên vô số, trải dài mấy ngàn dặm.

 

Gọi là lãnh địa của Xà tộc là thế, nhưng nơi này vẫn có phàm nhân sinh sống. Tuy nhiên chỉ là số ít mà thôi, cũng chỉ để làm nô bộc cho Xà tộc nơi này. Nhưng cũng không phải phàm nhân rơi vào nơi này thì sẽ bị đày ải biến thành tiện dân như ở quốc gia phàm trần. Kể cả khi họ là nô bộc thì cũng sẽ được ăn sung mặc sướng hơn một vài nơi trên Nam Dương Phúc Châu này.

 

Phủ đệ riêng của Linh Nhiễm có một vài phàm nhân như vậy, chủ yếu là nữ tử để hầu hạ nữ chủ nhân.

 

Linh Nhiễm không về phủ đệ của mình mà đến thẳng chỗ của ngoại tổ phụ. Ngoại tổ phụ của nàng là một trong số các vị Thái thượng Trưởng lão của Xà tộc, hiển nhiên nơi ở sẽ rất uy nga tráng lệ. Đình lầu đài các chạm trổ không kém gì cung điện của Hoàng đế, nhưng so với Long tộc thì có phần kém xa. Cái này không thể tránh được.

 

Thấy tiểu chủ đi đến, mấy cảnh vệ đứng gác lập tức hành lễ. Linh Nhiễm không quan tâm, trực tiếp đi qua bọn họ, bước vào bên trong. Lúc này ngoại tổ phụ của nàng đang giải quyết chính sự trong tộc, tay phải cầm bút, tay trái cầm sổ. Nhìn vào ngoại hình thì tuổi tác chỉ chừng năm mươi, nhưng thật ra ông ấy đã hơn bốn trăm tuổi rồi.

 

Thấy Linh Nhiễm trở về, ông ấy vô cùng mừng rỡ, bỏ bút lông sổ sách xuống bàn đi đến muốn ôm chặt cô cháu gái này. Thế nhưng Linh Nhiễm không giang tay ra đón mà hành một cái đại lễ.

 

“Độc Cô Dung bái kiến ngoại tổ phụ.”

 

Thấy cháu gái của mình có hơi kỳ lạ, Độc Cô Thành hai tay chống hông nói.

 

“Tiểu Dung nhi con làm gì vậy? Với ngoại tổ phụ còn phải hành lễ như vậy sao?”

 

Linh Nhiễm nghe vậy thì khẽ mỉm cười, nhào đến ôm ngoại tổ phụ một cái thật chặt. Nàng nói.

 

“Cha nói con gái lớn rồi, phải có phép tắc, không được hành xử tùy tiện nữa.”

 

Độc Cô Thành gãi gãi má, nói.

 

“Lời này có lý. Không hổ là Chân Tiên, làm gì cũng có đạo lý. Tiểu Dung cũng phải nhớ, được Chân Tiên nhận làm nghĩa nữ, phải may mắn đến nhường nào.”

 

“Ngoại tổ phụ, con nhớ rồi. Lần nào con đến đây người cũng nhắc mãi câu này.”

 

Linh Nhiễm nói giọng giận dỗi, xoay người bước đến ngồi xuống ghế. Độc Cô Thành bèn nhẹ giọng dỗ dành.

 

“Được rồi, được rồi. Ta không nhắc đến nữa. Con đi mấy năm rồi mới về, hẳn là tu hành rất thuận lợi phải không? Đã về đây rồi thì nghỉ ngơi một chút cũng không sao. Ha?”

 

Đột nhiên Độc Cô Thành đổi giọng, nói.

 

“Lần này con về, có muốn thu thập đủ tàn hồn của mẹ con không?”

 

Linh Nhiễm gật đầu.

 

“Lần trước đã thu được lượng lớn tàn hồn rồi. Chỉ còn lại một phần nhỏ mà thôi. Lần này về đây, con muốn làm cho xong, để mẹ có thể sớm ngày sống lại.”

 

Độc Cô Thành cả kinh, hỏi lại.

 

“Con nói cái gì? Chẳng phải lần trước con nói là muốn thu thập đầy đủ tàn hồn để mẹ con luân hồi đầu thai chuyển thế sao?”

 

Linh Nhiễm nói.

 

“Dù sao thì yêu đan của mẹ vẫn hoàn chỉnh. Trước khi về đây, con đã lén xin tam thúc luyện cho một kiện Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan. Con muốn thử một lần.”

 

“Cái này… Cha mẹ con có biết không?”

 

“Cha mẹ đều là Chân Tiên, kiểu gì cũng sẽ biết được thôi. Chỉ là con chưa nói với họ. Dù cho họ có biết được thì cũng đã trễ rồi.”

 

Độc Cô Thành có chút bất lực, muốn mắng cũng không thốt nên lời, đành nói.

 

“Nha đầu hồ đồ!”

 

Việc cải tử hoàn sinh là trái với lẽ trời. Năm xưa Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đúc thân thể mới cho Yến Khinh Yên thất bại chính là một bài học. Đối với yêu vốn luôn bại Thiên Đạo nhòm ngó càng nguy hiểm hơn. Chuyện thành công thì không có gì đáng nói. Nhưng một khi thất bại thì không phải ai cũng như Lưu Vân chỉ bị thương ngoài da, tĩnh dưỡng một khoảng thời gian là khỏe lại đâu.

 

Lôi kiếp đối với yêu quái tinh mị vô cùng đáng sợ. Ngay cả những đại yêu tu vi cao cường khi đối mặt với thiên kiếp vẫn phải mười phần kiêng dè.

 

Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân có biết Linh Nhiễm âm mưu chuyện này không? Đương nhiên là biết. Lưu Thanh chịu luyện Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan cho nàng cũng là được đại ca và đại tẩu cho phép.

 

Đây cũng là tính toán riêng của hai người. Linh Nhiễm trước sau gì cũng phải chịu một tai kiếp. Vậy thì để nàng ứng kiếp sớm một chút vẫn tốt hơn.

 

Khi này Lưu Vân, Bạch Nguyệt Quân, Xảo Xảo, Nhã Nhã đang ngồi trên chiếc thuyền ô bồng xuôi xuống phía nam. Lưu Vân đứng ở đuôi thuyền, hai tay chống sào trúc đẩy thuyền lướt trên mặt nước.

 

Trời đã vào đông, gió lạnh thổi từng cơn chỉ làm cho tóc mai và vạt trường sam của hắn tung bay, nhưng không có cảm giác lạnh lẽo. Trái lại, hai tiểu cô nương song sinh ngồi trong thuyền đã được mặc áo bông dày nhưng vẫn không ngừng thổi phù phù hơi ấm vào đôi bàn tay nhỏ nhắn. Bạch Nguyệt Quân đang đọc sách cho cả hai nghe, thấy vậy bèn để cả hai ngồi trong lòng mình. Hai tay vòng ôm lấy rồi đưa sách đến trước mặt, tiếp tục đọc lớn.

 

Đột nhiên nàng cất tiếng hỏi Lưu Vân.

 

“Liệu để Linh Nhiễm một mình làm việc nguy hiểm như vậy thì có ổn không?”

 

Hắn đáp.

 

“Còn có ngoại tổ phụ yêu thương con bé, sẽ không để nó liều mạng đâu. Với lại, còn có người khác giúp chúng ta để mắt đến, không cần quá lo lắng.”

 

Bạch Nguyệt Quân suy nghĩ một lát, nói.

 

“Vậy thì tốt.”

 

 

--------------

 

Điền Trí Lâm dạo gần đây rất bận rộn. Thời tiết đổi mùa khiến cho mấy người già trong tiểu trấn dưới núi bị không ít bệnh vặt. Nếu không phải bị nhiễm phong hàn thì cũng là thấp khớp. Điền Trí Lâm không phải là lang trung duy nhất trong tiểu trấn, nhưng vì y thuật cao thâm nên được rất nhiều người tin tưởng tìm đến chữa bệnh.

 

Sau khi thăm bệnh, Điền Trí Lâm trở về núi, chăm sóc vườn thảo dược mà Lưu Thanh trồng. Vườn thảo dược này không chỉ có các loại dược liệu quý hiếm trong giới tu hành, còn các các loại dược liệu thông thường mà Điền Trí Lâm có thể dùng để kê thuốc cho người dân trong tiểu trấn.

 

Phần lớn hạt giống là do Uyển Tình cung cấp, đất tốt thì được mang về từ Dao Trì Thánh Cảnh. Điền Trí Lâm vì vậy mà không cần làm gì nhiều, chỉ cần theo dõi tưới tiêu thường xuyên rồi thu hoạch khi cần là được.

 

Sau đó hắn đi quét dọn từ trong nhà ra đến ngoài sân. Đặc biệt là thư phòng của Lưu Vân luôn được quét dọn sạch sẽ không sót một hạt bụi nào.

 

Đào Nương từ động thiên của mình đi ra, thấy Điền Trí Lâm đã làm xong việc thì cất tiếng rủ rê.

 

“Trí Lâm ca, huynh có muốn đi tìm rượu uống không?”

 

Điền Trí Lâm lạnh nhạt nói.

 

“Tha cho ta đi. Ta có uống cũng chẳng cảm nhận được vị gì. Tiểu thư thèm rượu thì cứ nói thèm rượu. Cần gì phải rủ ta đi chứ.”

 

“Nếu vậy ta sẽ đi mua rượu, còn huynh giúp ta làm một bàn đồ ăn có được không?”

 

Điền Trí Lâm nhìn Đào Nương, giơ lên một ngón tay.

 

“Giới hạn trong một lượng bạc, không hơn.”

 

Đào Nương xoa xoa tay, cười nói.

 

“Một lượng bạc là đủ rồi.”

 

Đào Nương xoay người cưỡi gió bay đi. Điền Trí Lâm thì đi vào trong bếp, nhóm lửa đốt lò chuẩn bị nấu ăn.

 

------------

 

Sở Uyển Đình cưỡi mây đi một mạch suốt một tháng thì đến Bắc Minh Huyền Châu, sau đó tiếp tục đi theo chỉ dẫn của kiếm linh. Nàng không chọn cưỡi mây mà tìm mua một con ngựa tốt, sau đó cưỡi nó du hành.

 

Tiên sinh và sư phụ không biết khi nào mới tìm đến, vậy nên nàng đi rất thong thả. Vừa đi vừa ngắm cảnh, cũng như học hỏi một số phong tục của đại châu này.

 

Hôm nay nàng đi ngang qua một tông môn tên Khánh Huyền Tông, thấy bên ngoài có rất nhiều người tụ tập chuẩn bị lên núi. Sở Uyển Đình bèn dừng lại, đến gần dùng giọng nam trầm nói tiếng phổ thông của Bắc Minh Huyền Châu.

 

“Tông môn này đang nhận đệ tử sao?”

 

Một người nói.

 

“Còn tốt hơn vậy nữa. Nghe nói Thiếu Tông chủ nhan sắc tuyệt trần muốn tìm đạo lữ, học theo trò ném tú cầu chiêu thân của phàm nhân. Hôm tổ chức ném tú cầu, ai may mắn bắt được, dù là tán tu tu vi thấp cũng sẽ trở thành lang quân của vị Thiếu Tông chủ kia. Ta thấy huynh rất tuấn tú, tu vi của rất khá. Hay là cùng tham gia đi.”

 

Sở Uyển Đình suy nghĩ một lúc, bèn gật đầu đồng ý. Trước đây nàng từng nghe đến trò ném tú cầu này, cũng đã từng thấy qua một lần. Nhưng đó cũng chỉ là mấy kẻ đọc sách giành giật nhau, xem không có gì thú vị.

 

Hôm nay nhất định là có rất nhiều nam tu của những tông môn lớn đến tham gia, nhất định sẽ có thành đánh nhau. Nàng cứ đứng bên ngoài xem náo nhiệt là được.

 

Quả nhiên vừa lên đến đỉnh núi đã nghe tiếng đấu pháp. Giữa quảng trường của tông môn có hơn mười mấy người chân đạp pháp bảo phi hành đang giành giật nhau một quả tú cầu làm bằng bảo thạch có gắn hồng hoa. Quả tú cầu to bằng một đầu người, hết bị người này cướp đến bị người khác đá văng.

 

Trong đó có hai kẻ vừa thay nhau cầm tú cầu, không đuổi theo tú cầu nữa mà quay sang đánh nhau, dường như đã có cãi nhau.

 

Phía trên lầu cao, Tông chủ Khánh Huyền Tông đang đứng cùng Thiếu Tông chủ đưa mắt quan sát tình hình bên dưới. Thiếu Tông chủ thật sự là mỹ nhân dung mạo tuyệt sắc, có thể sánh ngang với Uyển Cấm cô cô. Ở nơi này hiện giờ có không ít người chỉ là muốn nhìn thấy nàng ta một lần, hoàn toàn không có ý định tham gia vào cuộc tranh tú cầu kia.

 

Sở Uyển Đình hờ hững nhìn nàng ta, bỗng cảm giác như nàng ta cũng đang nhìn mình. Nhưng nàng không thu lại ánh mắt. Ở đây cũng không phải là có một mình ta nhìn, có gì phải sợ?

 

Thiếu Tông chủ khẽ mỉm cười duyên dáng, quay sang nói nhỏ vào tai của Tông chủ. Tông chủ cũng đưa mắt nhìn nam tử tóc trắng ăn mặc như thư sinh kia, gật đầu hài lòng. Bà lật bàn tay búng ra một đạo pháp lực, chuyển hướng quả tú cầu đang bay trên không kia bay đến rơi vào tay của Sở Uyển Đình.

 

Thấy vậy, mấy nam tu tham gia tranh tú cầu lập tức lao đến. Chỉ là Sở Uyển Đình đã nhanh tay ném quả tú cầu bay trở lại quãng trường, rồi lặng lẽ rời đi.

 

Sở Uyển Đình xuống núi, lên ngựa tiếp tục đi. Đi được hơn hai mươi dặm thì trời đã tối, nàng bèn tìm vào một quán trọ để nghỉ lại. Sáng hôm sau lại tiếp tục lên đường.

 

Đi đến trưa, nàng dừng chân ở một đình nghỉ mát bên sườn núi, cho ngựa uống nước ăn cỏ rồi tự mình ngồi xếp bằng định thần. Không lâu sau, nàng cảm thấy có người tiếp cận, liền mở mắt ra nhìn. Trước mặt nàng là gương mặt xinh đẹp của Thiếu Tông chủ Khánh Huyền Tông kia.

 

Nàng ta nói một câu tán thưởng.

 

“Không hổ là người mà ta nhìn trúng. Công tử quả thật rất nhạy bén.”

 

Thấy Sở Uyển Đình không có lấy một chút phản ứng bất ngờ, Thiếu Tông chủ động nhiên trở nên gượng gạo. Nàng ta lùi lại một chút, hành lễ với Sở Uyển Đình.

 

“Ta tên Mạch Linh, là Thiếu Tông chủ của Khánh Huyền Tông. Hôm qua chúng ta đã gặp nhau rồi.”

 

Sở Uyển Đình lạnh nhạt nói.

 

“Chẳng phải hôm qua đã tổ chức lễ ném tú cầu. Hôm nay Thiếu Tông chủ nên ở lại tông môn chuẩn bị cho hôn lễ. Sao lại chạy đến đây tìm ta?”

 

Mạch Linh cười nói.

 

“Công tử có điều không biết. Tú cầu sau khi bị công tử từ chối không lâu đã bị đánh vỡ rồi. Vậy nên không có ai thắng cả, làm sao mà ta có thể chuẩn bị cho hôn lễ nếu thiếu tân lang được. Công tử nói có đứng không?”

 

Sở Uyển Đình đứng dậy phủi bụi trên vạt thanh sam, nói.

 

“Nếu vậy thì Thiếu Tông chủ nên đi tìm tân lang quân của mình. Tìm ta làm gì?”

 

Mạch Linh chầm chậm bước đến, nói giọng nũng nịu.

 

“Chẳng phải tân lang quân đã ở ngay trước mắt ta rồi sao?”

 

Đột nhiên nàng ngã sà vào lòng Sở Uyển Đình. Sở Uyển Đình lập tức né tránh, để nàng ta ngã xuống nền đá của đình nghỉ mát. Sở Uyển Đình nói.

 

“Thiếu Tông chủ xin hãy tự trọng. Chúng ta không thân không thích, chớ có đùa giỡn như vậy.”

 

Mạch Linh nằm trên nền đá, khoe ra đường cong hoàn mỹ, nói giọng quyền rũ.

 

“Nếu vậy, công tử có muốn chúng ta thân thiết hơn không?”

 

Sở Uyển Đình không nhìn cũng không gì, trực tiếp bỏ đi. Nàng trèo lên lưng ngựa, thúc gót chân vào bụng giục ngựa tiến lên.

 

Mạch Linh thấy vậy, trong tâm tình tức giận. Trước giờ nam nhân nào cũng bị dung nhan của nàng làm cho say đắm, nhưng nàng lại không để mắt đến một ai. Hôm nay gặp được ý trung nhân, hạ mình làm trò quyến rũ mà người ta còn chẳng nhìn lấy một cái. Còn không tức giận được sao.

 

Mạch Linh chạy đến giang tay chặn ngựa, nói.

 

“Hôm nay công tử muốn đi, phải hỏi ý kiến của của ta trước đã!”

 

Tức thì một sợi lụa màu hồng phóng tới trước mặt Sở Uyển Đình. Nàng lách đầu dùng tay tóm lấy, tay kia vẫn không buông dây cương ngựa. Sở Uyển Đình thu tay, kéo mạnh Mạch Linh một cái khiến nàng chao đảo, đến khi ngẩng mặt thì đã thấy trường kiếm còn nguyên vỏ lơ lửng chỉ trước mặt.

 

Sở Uyển Đình nhẹ giọng nói một câu.

 

“Đừng có đi theo ta nữa.”

 

Nàng ném trả dải lụa cho Mạch Linh, đoán chừng là loại pháp bảo gì đó rồi tiếp tục lên đường.

 

Mạch Linh đương nhiên là không bằng lòng, cứ lẽo đẽo theo sau Sở Uyển Đình suốt mấy mươi dặm đường rừng núi. Sở Uyển Đình dừng thì nàng ta cũng dừng, Sở Uyển Đình đi thì nàng ta cũng đi. Cả hai cách nhau chỉ mấy trượng.

 

Qua một tháng rồi mà Sở Uyển Đình vẫn không nói với Mạch Linh lời nào, khiến cho nàng ta vô cùng khó chịu, thầm nghĩ.

 

‘Nam nhân tuấn tú còn muốn làm giá như nữ nhân sao?’

 

Một ngày, Sở Uyển Đình đi vào trong huyện thành nọ để cho ngựa nghỉ ngơi, cũng để bản thân thăm thú xung quanh vài ngày. Có lần nàng đi qua thanh lâu, trên lầu có mấy cô ả ăn mặc phong phanh, khiến cho những nam tử đi qua, dù là thư sinh chính khí ngút trời cũng phải đỏ mặt tía tai. Vậy mà Mạch Linh thấy Sở Uyển Đình không có phản ứng gì, chỉ đứng lại nhìn một lát, khẽ lắc đầu rồi tiếp tục tiến lên.

 

Việc này làm cho Mạch Linh nghĩ rằng thư sinh tóc bạc này không phải là thích nam nhân đó chứ.

 

Tối hôm đó, Mạch Linh đứng đợi bên ngoài phòng trọ, chờ Sở Uyển Đình trở về. Một tiểu nhị đi qua mấy lần, thấy Mạch Linh vẫn còn chờ ở đó thì nói.

 

“Cô nương đang chờ ai ở phòng nào à?”

 

Mạch Linh gật đầu.

 

“Phải, là nam nhân tóc trắng tuấn tú.”

 

“A, người đó chiều nay đã trả phòng rồi.”

 

Mạch Linh sửng sốt, chỉ tay về hướng chuồng ngựa.

 

“Con ngựa của hắn vẫn còn ở ngoài kia mà.”

 

“Công tử ấy gửi con ngựa lại đây cho chúng ta chăm sóc, còn trả cho chưởng quỹ mười lượng bạc nữa. Nói là tiền này tạm ứng, nếu có gì phát sinh sẽ trả sau.”

 

Mạch Linh nghe vậy, hậm hực đi ra khỏi quán trọ. Hắn ta cũng là tiên tu, xem chừng đã phi hành đi xa rồi. Đúng là làm tức chết bổn cô nương. Mạch Linh không biết nên đuổi theo hướng nào, đành phải quay về Khánh Huyền Tông.

Đề xuất Voz: Nghi có ma... 3 tuần trông nhà bạn thân!
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
6 ngày trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.