Chương 170: Trên đài ngắm trăng bàn thiên cơ.

Đêm tháng mười một, trên đài ngắm trăng ở kinh kỳ Đại Triệu có hai người ngước mặt nhìn sao trời. Người đầu tiên chính là Giám Chính của Khâm Thiên Giám tên Phạm Trường Canh. Người còn lại chính là Quốc sư Khương Mục Đào.

 

Kể từ khi Khương Mục Đào cùng Thái tử trở về từ biên ải, được phong làm Quốc sư rồi đến Khâm Thiên Giám làm việc, Phạm Trường Canh đã có phần nể trọng vị Quốc sư này. Không chỉ vì kiến thức thiên văn, phong thủy, kỳ môn độn giáp sâu rộng còn bởi vì y trước mặt thánh thượng cải lão hoàn đồng.

 

Nhớ lại khi đó trên điện Kim Loan, Khương Mục Đào nghe Hoàng đế phong cho chức vị Quốc sư, bị quần thần dị nghị. Nói rằng, trước giờ Đại Triệu không cần đến chức vị Quốc sư, hơn nữa ở biên ải Khương Mục Đào cũng chẳng có lập được công lao gì, phong cho chức Quốc sư này có phải là hơn quá rồi chăng?

 

Khương Mục Đào khi đó vuốt râu ung dung nói, trước khi đến quân doanh đã làm phép thỉnh Sơn Thần, Thổ Địa đuổi tà ma quấy đang quấy nhiễu đại quân. Đương nhiên là các quan viên không tin chuyện này. Hoàng đế mới nói lời giải vây, bảo Khương Mục Đào trổ tài cho bá quan văn võ xem.

 

Khương Mục Đào không có pháp lực, mà Thành Hoàng đất kinh kỳ đạo hạnh lại quá thâm sâu. Thỉnh thần, thần nghe được là một chuyện. Thần đến theo lời thỉnh lại là chuyện khác. Khương Mục Đào không dám mạo phạm thần linh bản địa, chọn một cách khác.

 

Khương Mục Đào bộ dạng lão già râu tóc bạc bước ra giữa điện, khẽ lắc mình một cái. Lập tức râu dài biến mất, tóc bạc đen nhánh, nếp nhăn trên mặt cũng biến mất. Khương Mục Đào dường như đã trẻ lại tuổi ba mươi.

 

Một màn này khiến bá quan văn võ trố mắt kinh ngạc. Người phản đối cũng không biết nói gì hơn. Hoàng đế cũng Thái tử Cơ Ninh thì rất vui lòng, mong Quốc sư có thể giúp cho Đại Triệu lớn mạnh hơn.

 

Khương Mục Đào không tiện từ chối, dẫu sao cũng đã nhận bổng lộc của người ta, chuyện gì nên làm thì làm thôi. Y bèn xin đến Khâm Thiên Giám, trợ giúp cho quan lại ở đây.

 

Phạm Trường Canh lúc đó đang ở trong thư phòng của Giám Chính ghi chép, nghe thuộc hạ đến báo mà trong lòng như nở hoa. Không ngờ vị Quốc sư tài phép như vậy lại muốn đến nơi này. Y lập tức cho dọn dẹp lại Khâm Thiên Giám, chuẩn bị chào đón Quốc sư.

 

Có điều sau khi Khương Mục Đào đến nơi, không quan tâm đến gì khác. Ngày ngày trong kho sách của Khâm Thiên Giám đọc đủ thứ sách. Đêm thì lên đài ngắm trăng xem thiên tượng. Lầm lũi một mình, không nói chuyện với ai.

 

Người trong Khâm Thiên Giám lúc đầu rất háo hức, nếu không có việc gì làm liền đến nhìn Quốc sư một cái, mong chờ y sẽ trổ tài phép đẩu chuyển tinh di gì đó, hay là cầu mưa chẳng hạn. Cuối cùng chẳng có gì, ai cũng chán nản bỏ đi, không quan tâm đến vị Quốc sư này nữa.

 

Chỉ có Giám Chính Phạm Trường Canh này là nhìn ra Quốc sư đại nhân tài năng hơn người.

 

Ngày đó Phạm Trường Canh có việc đi đến ngoại thành, vô tình bắt gặp Quốc sư đại nhân ăn mặc giản dị đi đâu đó. Phạm Trường Canh tò mò, bèn đi theo, mới phát hiện ra Quốc sư đại nhân đang thăm dò long mạch của đất kinh kỳ. Phần long mạch này bình thường sẽ có người của Khâm Thiên Giám đi giám sát ghi chép lại.

 

Sau đó Quốc sư đại nhân lại đi đến miếu Thổ Địa Công ở thành nam. Y bước vào trong, mang theo một giỏ đồ cúng, thắp ba nén nhang rồi rời đi.

 

Lần này Quốc sư đại nhân đến miếu Thành Hoàng gia, cũng làm tương tự, dâng đồ cúng lễ, thắp nhang rồi rời đi.

 

Phạm Trường Canh thấy lạ, nhưng vì còn việc phải làm nên không đi theo nữa. Đến đêm đó y lên đài ngắm trăng, bắt gặp Quốc sư đại nhân đứng nói chuyện một mình. Thấy Phạm Trường Canh, Khương Mục Đào không đuổi y đi mà mỉm cười gọi y lại.

 

Hóa ra là Quốc sư đại nhân đang nói chuyện với hai vị thần linh đất kinh kỳ, Thổ Địa Công và Thành Hoàng gia. Hai vị này chủ động hiện thân, chào Phạm Trường Canh một tiếng, sau đó hóa thành sương khói biến mất.

 

Khương Mục Đào bèn quay sang nói với Phạm Trường Canh.

 

“Chức vị Quốc sư này vốn không có thực quyền. Nhưng Khương mỗ đã nhậm chức, vậy thì cũng nên làm gì đó cho Đại Triệu. Cuộc trò chuyện với Thổ Địa Công và Thành Hoàng gia của kinh thành vừa rồi là chỉ là chào hỏi. Cũng nhờ bọn họ đánh tiếng cho Giang Thần nương nương sông Thịnh Dương, vài ngày nữa Khương mỗ sẽ đến viếng thăm. Đến lúc đó nếu có người tìm, nhờ Phạm đại nhân báo cho họ một tiếng.”

 

Quả thật, mấy hôm sau Khương Mục Đào ngồi xe ngựa đi ra khỏi thành, đi cùng có học trò của y trên Thập Tam, nghe đâu là một binh sĩ từng chiến đấu ở biên ải phía nam với Yên Đình. Khương Mục Đào vừa đi nửa khắc thì Thái tử đến tìm, Phạm Trường Canh mới cho hay rằng Quốc sư đã rời thành đi đến miếu Giang Thần rồi.

 

Thái tử nghe vậy đành phải quay về.

 

Ba ngày sau Khương Mục Đào mới quay về, nói rằng Giang Thần nương nương đã chịu gặp mặt. Nhưng cũng chỉ là chào hỏi, không nói gì quá nhiều.

 

Trên khắp Đại Triệu có không ít miếu thờ thần linh sông núi. Người dân thờ cúng là vậy, trong lòng đương nhiên có niềm tin. Có điều lại không ngờ thần linh lại thật sự tồn tại. Phạm Trường Canh cũng là như vậy.

 

Mấy chuyện thần tiên này đối với quan viên trong triều chẳng phải là lần đầu gặp. Mười năm trước từng có một vị tiên nhân xuất hiện trên điện Kim Loan, lúc đó Phạm Trường Canh cũng có mặt trên đại điện, thấy thoáng qua dung mạo của tiên nhân đó. Có điều vị tiên nhân đó đi mây về gió, chẳng phô diễn tài phép gì, vậy nên một số quan viên cho rằng đó là cao thủ giang hồ đang giả thần giả quỷ mà thôi.

 

Trở lại tối hôm nay, Khương Mục Đào lại một mình lên đài ngắm trăng. Phạm Trường Canh không có gì, bèn đi theo. Khương Mục Đào cũng không có ý kiến.

 

Dạo gần đây, ở các vùng lân cận kinh kỳ có một vài người tự xưng là giáo chúng của Hướng Thiên Giáo, truyền bá tư tưởng của bản giáo đi khắp nơi, thu nạp được không ít giáo dân. Vì chuyện này mà Khương Mục Đào có hơi đau đầu. Mới đầu y còn định tâu với Hoàng đế xin dẹp bỏ những giáo đàn của Hướng Thiên Giáo trong nội cảnh Đại Triệu. Thế nhưng trước khi Khương Mục Đào kịp làm gì thì Thổ Địa Công kinh kỳ đã đánh tiếng với y, bảo y khoan hẵng làm gì, còn hẹn đêm nay lên đài ngắm trăng bàn bạc.

 

Mõ canh ba vừa gõ, trên đài ngắm trăng liền xuất hiện thêm bốn bóng người. Một người là lão tráng, ăn mặc đơn sơ, là Thổ Địa Công đất kinh kỳ. Một người thân hình đầy đặn to tròn, là Thành Hoàng gia. Dung mạo của cả hai giống hệt như tượng đất đặt trong miếu thờ.

 

Hai người còn lại một nam một nữ, trên đầu có sừng, áo bào một lục một xanh dưới ánh trăng óng ánh như vảy, chính là vị Giang Thần nương nương sông Thịnh Dương tên Dạ Phương và Long Quân Tề Huy.

 

Cả hai chính là hai đầu Chân Long tọa trấn trong nội cảnh Đại Triệu gần năm trăm năm qua, đối với Đại Triệu cũng xem là có chút tình cảm. Phần vì tình cảm với lão sư trung quân báo quốc, phần vì tình cảm với con dân Đại Triệu sau hơn mấy trăm năm sống ở vùng nội thủy này. Thế nên bây giờ mới chịu ra mặt bàn bạc với vị Quốc sư Đại Triệu trước mặt.

 

Phạm Trường Canh hơi do dự, ở đây toàn là thần linh, ngay cả Quốc sư đại nhân cũng không phải người thường. Bản thân ở lại đây nghe chuyện thì có chút không nên thì phải. Y nhìn Thổ Địa Công, Thành Hoàng gia, Giang Thần nương nương rồi lại nhìn Quốc sư đại nhân.

 

Khương Mục Đào bèn nhìn hắn, khẽ gật đầu trấn an. Phạm Trường Canh mới an tâm ở lại.

 

Long Quân Tề Huy nói.

 

“Họ Khương ngươi không cần lo lắng Hướng Thiên Giáo sẽ làm loạn trong Đại Triệu. Cuối năm ngoái ta có nhận được phi thư từ hai vị tiên tu sống ở Đại Triệu, bảo đảm Hướng Thiên Giáo chỉ muốn truyền giáo, không muốn làm loạn.”

 

Giang Thần nương nương Dạ Phương tiếp lời.

 

“Đến đầu năm nay, Giáo chủ của Hướng Thiên Giáo có tìm đến chỗ ta xin yết kiến. Hắn thành thật nói, bây giờ Tứ Đại Châu sắp loạn, muốn nương vào quốc vận của Đại Triệu để cầu sống. Đương nhiên, nếu Đại Triệu lâm nguy, Hướng Thiên Giáo sẽ hết lòng giúp đỡ. Có thể xem là muốn cùng sống cùng chết với Đại Triệu.”

 

Thổ Địa Công vuốt râu cười nói.

 

“Hắn cũng có tìm đến chỗ của ta, nói giống hệt như là Giang Thần nương nương vậy.”

 

Thành Hoàng cũng gật đầu phụ họa.

 

Khương Mục Đào suy tư một hồi, bèn hỏi.

 

“Hai vị tiên tu mà Long Quân nói có phải là cặp đạo lữ họ Lưu họ Bạch không?”

 

Tề Huy gật đầu nói.

 

“Đúng vậy. Vị họ Lưu thường được gọi là Lưu tiên sinh. Vị họ Bạch được người trong giới tu sĩ gọi là Bạch tiên tử.”

 

Khương Mục Đào cười cười, thì ra thật sự là người nhà. Y nói.

 

“Nếu đã vậy, Khương mỗ không phải bận tâm đến bọn họ nữa. Có điều khí số Đại Triệu sắp tận, Hướng Thiên Giáo chọn con đường này, có phải là hơi liều mạng rồi không?”

 

Thành Hoàng nghi hoặc hỏi.

 

“Sao Quốc sư lại nói như vậy?”

 

Khương Mục Đào một tay đặt sau lưng, một tay áp trước bụng, bước đến gần rìa đài ngắm trăng hướng mắt nhìn về phương xa. Sau đó xoay người nhìn mấy vị thần linh, nói.

 

“Không dám giấu các vị, sư phụ của Khương mỗ là Cứu Khổ Độ Ách Chân Nhân. Người và hai vị sư bá sư thúc tính được hai quẻ. Đầu tiên là Đại Triệu suy tàn, thứ hai là Chân Mệnh Thiên Tử xuất hiện. Khương mỗ theo lời thầy xuất sơn đi tìm vị Chân Mệnh Thiên Tử kia để phò tá, hoàn thành cơ nghiệp mới được về núi.”

 

Thổ Địa Công, Thành Hoàng, Giang Thần nương nương cùng Long Quân đưa mắt nhìn nhau. Cái tên này bọn họ có nghe qua, chỉ là đã rất lâu trước kia rồi. Hiện giờ không biết ba vị thánh nhân đó đã ẩn tu ở chốn nào.

 

Nếu lời Khương Mục Đào đúng thật là đệ tử của vị thánh nhân đó, thì Đại Triệu thật sự sắp vong rồi.

 

Cái gọi là thánh nhân, chính là bậc cao nhân gần với “đạo” chân chính nhất, còn hơn cả đạo diệu Chân Tiên. Dưới gầm trời này, thánh nhân quản hết vạn vật, cũng không quản gì cả. Trước giờ giới tu hành chỉ từng nghe qua có tồn tại ba vị thánh nhân. Đầu tiên là Cứu Khổ Độ Nạn Chân Nhân, nghe đồn là tiểu sư đệ. Kế đó là Cứu Khổ Độ Ách Chân Nhân, cuối cùng là Cứu Khổ Độ Kiếp Chân Nhân. Cả ba vị thánh nhân này cùng theo học đạo một vị Chân Tiên, được xưng tụng là Côn Luân Tam Thánh. Về sau khi sư tôn thoái ẩn thì cả ba cũng lánh mặt không còn thấy xuất hiện nữa.

 

Nay lại để một đệ tử xuất sơn đi tìm Chân Mệnh Thiên Tử để phò trợ, vậy thì chắc chắn sắp có đại biến rồi.

 

Nghĩ đến đây, Thổ Địa Công và Thành Hoàng đổ mồ hôi lạnh. Cả hai là thần linh gắn kết với khí vận một nước nhất, nếu Đại Triệu sắp vong thì bọn họ cũng sắp gặp nguy rồi. Dạ Phương và Tề Huy lại chẳng lấy làm lo lắng. Dạ Phương tuy là có thần vị chính thống, nhưng lại không chủ tu thần đạo, vốn không cần dựa hương quả của dân chúng để tồn tại. Đại Triệu mà vong, nàng chỉ cần vứt bỏ thần vị rồi cùng Tề Huy về long cung ở Đông Hải là được. Thiên Đạo hẳn là không trách phạt đâu.

 

Mà người kinh hãi nhất lúc này chính là Phạm Trường Canh. Nghe chính miệng Quốc sư đại nhân nói vận nước suy tàn, trong lòng y có vô vàn câu hỏi, nhưng lại không dám hé răng nói nửa lời. Phạm Trường Canh lấy tay áo lau đi mồ hôi trên trán, cố tập trung nghe tiếp những gì mà Quốc sư và mấy vị thần linh này nói.

 

Thành Hoàng quay sang hỏi Tề Huy.

 

“Cái này, chúng ta có nên hỏi thử tiên sinh và tiên tử không?”

 

Tề Huy cười nói.

 

“Tiên sinh và tiên tử dù cho có biết đi chăng nữa, cũng không muốn quản. Hai người bọn họ hiện giờ có trăm mối lo, nhưng quan trọng nhất vẫn là người nhà. Mấy chuyện của người dưng này, quan tâm làm gì. Ta nghĩ hai vị vẫn là nên tận dụng thời gian còn lại để chu toàn bản thân thì hơn.”

 

Khương Mục Đào nhìn Thành Hoàng gia đang lo sợ nói.

 

“Tiên sinh và tiên tử xác thực là biết đến chuyện này. Hai người bọn họ thật sự không quan tâm.”

 

Thổ Địa Công lúc này đã khôi phục lại tinh thần, vuốt râu thở dài nói.

 

“Mệnh trời khó cãi. Đại Triệu từ khi lập quốc đến nay cũng đã hơn bảy trăm năm. Trải qua mấy đợi thịnh suy mà chẳng lấy làm thương tổn. Đến giờ ngã ngựa, là điều tất yếu, là điều tất yếu.”

 

Đài ngắm trăng yên lặng đến lạ.

 

Khương Mục Đào cùng Giang Thần nương nương nói thêm vài lời thì nói lời cáo từ. Hai vị Thổ Địa Công và Thành Hoàng cũng không nán lại. Chỉ có Tề Huy là chưa đi. Y vẫn chưa ở cùng với Dạ Phương, mà ở riêng trong thủy phủ ở huyện Long Đàm. Đường về khác hướng, vậy nên không về cùng.

 

Tề Huy nhìn Khương Mục Đào một lượt từ trên xuống, chép miệng nói.

 

“Ngươi căn bản chỉ là phàm nhân, sao lại được Độ Ách Chân Nhân thu nhận?”

 

Khương Mục Đào cung kính chắp tay đưa về phương xa.

 

“Sư tôn thương cảm cho lòng cầu đạo của Khương mỗ, dốc lòng dạy dỗ. Chỉ trách Khương mỗ học đạo không tinh, làm sư tôn năm lần bảy lượt thất vọng. Vậy mà sư tôn chẳng lấy làm chán ghét, giao trọng trách nặng nề này cho Khương mỗ. Khương mỗ quyết không làm nhục mệnh.”

 

Tề Huy lại hỏi.

 

“Nếu ngươi không biết pháp thuật, vậy ngươi có thể làm gì?”

 

Khương Mục Đào đáp.

 

“Kinh thư binh pháp, kỳ môn độn giáp, ngũ hành độn thuật, Khương mỗ đều tinh tường.”

 

Tề Huy nghe vậy thì cao hứng, bước đến gần Khương Mục Đào nói khẽ.

 

“Vậy thì giúp ta xem xem ngày lành tháng tốt chưa chuyện cưới hỏi. Đi, chúng ta đi tìm nơi thích hợp hơn, để ta đưa sinh thần bát tự cho ngươi.”

 

Khương Mục Đào bật cười, nói.

 

“Vậy thì đến hàn xá của Khương mỗ đi. Ta có một ít rượu nhạt, có thể mời Long Quân vài chén.”

 

Hai người sánh vai nhau bước xuống đài ngắm trăng. Phạm Trường Canh thấy vậy, vội vàng đi theo, liền bị Tề Huy đuổi đi. Y đành phải quay về Khâm Thiên Giám tìm việc mà làm.

Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Đạo Độc Hành
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
6 ngày trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.