Chương 59: Thật chẳng có chút hiếu tâm nào.

“Uyển Đình tỷ, mau đến đây. Mau đến đây.”

Trời vừa sáng, Lưu Vân đã nghe tiếng nói của Đào Nương từ ngoài sân. Loáng thoáng còn có tiếng bước chân trên sàn gỗ. Lưu Vân lúc này mới mở mắt nhìn ra bên ngoài. Đào Nương, Sở Uyển Đình, Linh Nhiễm và Tưởng Du Nhi đã có mặt ở ngoài sân, xếp thành một hàng ngang trước mặt Bạch Nguyệt Quân. Trên tay nàng cầm một xấp phong bao đỏ, lần lượt phát cho từng đứa.

“Lì xì sao?”

Lưu Vân lẩm bẩm. Rồi hắn đưa tay vào trong hai tay áo, tựa như đang tìm gì đó. Thế nhưng hắn chỉ lấy ra được hồ lô và túi tiền của bản thân. Lưu Vân liền tự giễu.

‘Ta không nghèo đến thế chứ?’

Nghĩ lại thì Lưu Vân cũng chỉ là một tiên sinh viết chữ, không phải là phú hộ viên ngoại gì. Tuy có chút tu vi, đạo hạnh thì cũng chỉ là một tán tu, trên người không có gì ngoài Thiên Đấu Hồ cùng ít bạc vụn. Nếu so với những tu sĩ ngoài kia, quả thật là hắn rất nghèo.

Hắn đứng dậy khẽ lắc đầu, đi đến ngồi vào án thư, bày giấy đỏ ra sau đó bắt đầu mài mực. Lưu Vân cầm lấy bút lông, thầm nghĩ.

‘Nếu là phát lộc đầu năm, cũng không chỉ có lì xì.’

Mỗi nét bút rơi xuống, pháp lực trong tay áo hắn nhẹ nhàng thẩm thấu vào giấy đỏ. Chữ vừa thành hình liền ẩn hiện quầng sáng nhàn nhạt, như linh khí thoáng động trên suối xuân. Qua mấy hơi thở, hắn mới gác bút, tay phe phẩy vào mấy tờ giấy cho nhanh khô rồi mới gấp lại đặt vào trong từng túi nhỏ.

Lúc này, bốn thiếu nữ cũng vừa vào trong thư phòng. Đào Nương khẽ liếc ba người còn lại như thể ra hiệu, sau đó đồng thanh nói với Lưu Vân.

“Lưu tiên sinh, chúc mừng năm mới!”

“Phụ thân, chúc mừng năm mới!”

Lưu Vân nhìn bốn thiếu nữ gật đầu. Hắn khẽ vung tay, bốn cái túi trên bàn liền bay vào tay bốn người. Lưu Vân điềm đạm nói.

“Ta không có phong bao lì xì như Nguyệt Quân, chỉ có mấy chữ [Phúc] [An] này thôi.”

Đào Nương nghe vậy, mở hé túi vải nhìn vào bên trong. Lập tức, nàng cảm nhận được một cỗ pháp lực nhàn nhạt từ tờ giấy đỏ bên trong. Đào Nương mừng rỡ, hướng phía Lưu Vân hành lễ.

“Đào Nương đa tạ tiên sinh ban chữ.”

Linh Nhiễm cùng Tưởng Du Nhi thấy vậy, định làm theo thì Lưu Vân đã lên tiếng ngăn lại.

“Chỉ là phát lộc đầu năm thôi mà, không cần phải đa tạ. Mấy đứa cứ nhận lấy.”

Những chữ này tuy có ẩn chứa pháp lực của Lưu Vân, nhưng cũng không có quá nhiều tác dụng. Cùng lắm, chỉ có thể xua đuổi tà mị quấy nhiễu thôi. Nếu có nhiều thời gian hơn, hắn đã có thể vẽ thêm vài đạo phù lục, tăng phần linh nghiệm. Nhưng thôi, đầu năm mới, một chữ [Phúc] cũng đã là đủ đầy.

Nói xong, Lưu Vân đứng dậy đi ra ngoài sân, theo sau là bốn thiếu nữ đang xem xét túi vải nhỏ. Riêng Sở Uyển Đình từ khi nhận được đã đeo ở thắt lưng rồi. Tưởng lão lúc này cũng vừa thức dậy, khí sắc hồng hào, trông rất có sức sống, tốt hơn ngày hôm qua. Lão lên tiếng chào Lưu Vân, lại thấy trên tay mấy thiếu nữ có bao lì xì liền tìm kiếm trên ít tiền như Lưu Vân lúc nãy. Hắn thấy vậy chỉ cười nhẹ, sau đó đi vào trong bếp.

Bạch Nguyệt Quân lúc này đang chuẩn bị bữa sáng, thấy Lưu Vân thì mỉm cười với hắn. Nàng nói.

“Chúc mừng năm mới, Lưu Vân.”

Hắn cũng mỉm cười với nàng.

“Chúc mừng năm mới, Nguyệt Quân.”

Rồi cả hai cùng nhau nấu bữa sáng. Sau khi dùng bữa, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đưa Tưởng lão về nhà. Trong khi đó các thiếu nữ đi dạo đầu xuân. Huyện Hoài An ngày mùng một không có chợ tết, nhưng vẫn có đốt pháo, vũ sư. Người xem cũng rất đông, thường là người từ trong miếu Thành Hoàng trở về ghé xem.

Đào Nương bình thường vẫn thích náo nhiệt, liền kéo Tưởng Du Nhi và Linh Nhiễm đến xem vũ sư. Sở Uyển Đình thì chỉ lặng lẽ đi theo phía sau. Đây là lần đầu nàng đón tết như thế này. Nhớ lúc còn ở Yên Đình, nàng chỉ dự yến tiệc cùng các hoàng huynh, hoàng tỷ mà thôi. Sau đó thì ai làm chuyện của người đó, hiếm khi có người nào cùng nàng dạo xuân.

Dù năm ngoái nàng đã được đón tết cùng tiên sinh và Linh Nhiễm, nhưng sư phụ lúc đó vẫn chưa về. Tiên sinh cũng không đưa nàng đi dạo xuân mà cùng nàng và Linh Nhiễm ở nhà chơi bài. Năm nay được đi chơi cùng các tỷ muội thế này, tâm tình nàng có chút vui vẻ.

Bỗng nàng cảm nhận được có người nhìn mình, khẽ liếc mắt dò xét xung quanh. Ở đằng xa, có mấy thiếu niên mặc áo gấm đang nhìn về phía nàng và các tỷ muội. Một tên dùng quạt xếp chỉ trỏ, cười nói.

“Nhìn xem, là mỹ nhân ta gặp được lần trước đấy.”

“Quả thật là mỹ nhân. Huynh có biết là tiểu thư nhà nào không?"

"Hình như là tiểu bối của một vị tiên sinh viết chữ thì phải.”

“Tiên sinh viết chữ? Ta còn tưởng là tiên sinh trong thư viện. Thì ra cũng chỉ là một kẻ cầm bút kiếm tiền.”

Đám thiếu niên liền cười phá lên. Một tên vỗ vào lưng tên khác hỏi.

“Dương huynh thế nào? Có định rước mỹ nhân về nhà không?”

Tên họ Dương vẻ mặt khinh khỉnh nói với đồng bạn.

“Tất nhiên. Xinh đẹp như thế, làm thiếp của ta cũng không phải chịu thiệt. Hứa huynh thì thế nào?”

Tên họ Hứa khẽ lắc đầu, chỉ tay về phía Sở Uyển Đình.

“Ta muốn, là mỹ nhân tóc trắng kia.”

Nghe đến đây, Sở Uyển Đình khẽ liếc đám thiếu niên. Trong đáy mắt có phần tức giận. Nàng đi đến nhàn nhạt nói với các muội muội, sau đó dẫn mọi người rời đi.

Đám thiếu niên không nhìn thấy ánh mắt đó của Sở Uyển Đình, vẫn đưa mắt nhìn theo. Họ Dương quay sang đồng bạn nói.

“Hứa huynh, ta nghe nói ngày Thượng Nguyên, Hứa phủ sẽ mở tiệc thi văn thơ. Nhân dịp này mời vị tiên sinh đó cùng hai mỹ nhân này đi.”

Họ Hứa mở quạt phe phẩy, bước tới mấy bước rồi xoay người nói.

“Được, ta sẽ nói với cha gửi thiếp mời cho vị tiên sinh ấy. Nói cho cùng, đã là văn nhân, sao lại có thể bỏ lỡ dịp này.”

Đám thiếu niên cười nói thêm một lúc thì tách ra đi về nhà. Kẻ họ Hứa tên Nguyên cũng hướng về phía Hứa phủ mà đi, theo sau là thư đồng. Thư đồng khi nãy đứng ở một góc, vô tình thấy ánh mắt của Sở Uyển Đình, trong lòng sinh ra cảm giác bất an, liền nói với Hứa Nguyên.

“Công tử, ta thấy chuyện này không hợp lẽ cho lắm.”

Hứa Nguyên nghe vậy, hỏi lại.

“Ngươi nói thử xem, không hợp ở điểm nào?”

Thư đồng hơi ấp úng một hồi mới lên tiếng đáp.

“Công tử à, bình thường ngài trêu ghẹo nhi nữ nhà lành cũng thôi đi. Đằng này, ngài lại trêu ghẹo tiểu bối nhà Lưu tiên sinh ở tiệc thi văn thơ của lão gia. Nếu lão gia mà biết được, sẽ không tha cho ngài đâu.”

Hứa Nguyên đang sải bước nghe vậy thì dừng lại, quay sang thư đồng.

“Ngươi biết vị tiên sinh đó?”

Thư đồng gật đầu, đáp.

“Ta từng gặp Lưu tiên sinh cùng cô nương tóc trắng đó. Họ thường bày bàn viết chữ ở đầu đường Quách Văn. Lưu tiên sinh có dáng vẻ của tiên sinh nho nhã như mấy tiên sinh trong thư viện. Nhưng ta từng thấy ngài ấy một tay bắt nắm đấm của một tráng niên, còn đá bay gã nữa. Còn có Sở cô nương đó nữa. Ta nghe nói, Sở cô nương là học trò của Lưu tiên sinh và Lưu phu nhân. Dù hai người họ không phải là võ phu, nhưng thân thủ bất phàm. Ta còn nghe đồn, Lưu phu nhân từng bắt được một tên vô lại trong hai bước đạp không rồi hạ hắn bằng một chiêu. Chưa kể họ còn có quan hệ với Tri Huyện đại nhân nữa.”

Hứa Nguyên sắc mặt ngưng trọng nhìn thư đồng, nhưng chỉ qua mấy hơi thở y liền lấy lại bình tĩnh, chỉnh trang y phục sau đó tiếp tục bước đi. Vừa đi y vừa nói.

“Vậy thì ta rút. Mời thì vẫn phải mời. Nhưng đây sẽ là hoạ của đám người kia, không phải ta.”

“Ai nha, công tử…”

Hứa gia ở huyện Hoài An có gia thế hiển hách, chẳng những là hào tộc bản địa, lại có người trong họ đang giữ chức Hàm Lâm Đại Học Sĩ, quan nhị phẩm, đứng đầu Hàm Lâm Viện. Người này chuyên phụng chỉ biên soạn chiếu thư, thay mặt thiên tử cố vấn thư văn, lời nói có thể ảnh hưởng đến triều cục.

Tuy chức ấy không nắm thực quyền, nhưng do gần gũi thiên tử, nên cũng khiến không ít đại thần trong triều kiêng dè vài phần. Trong giới nho sinh, lại càng được ngưỡng vọng hơn, bởi lẽ người có thể ngồi vào ghế Hàm Lâm, ắt là bậc đệ nhất văn tài, đỗ cao trong khoa cử, học lực và danh vọng đều thuộc hàng tôn quý.

Bởi thế, Hứa Nguyên có xem thường kẻ viết chữ thuê như Lưu Vân không phải chuyện gì lạ. Điều làm cho Hứa Nguyên sợ khiến cho y phải rút tay khỏi bữa tiệc này không phải là Lưu Vân hay Bạch Nguyệt Quân, mà chính là Trịnh Văn Cẩn.

Trịnh Văn Cẩn khi trước giữ chức Ngự Sử Đại Phu, lại còn là bằng hữu của Dĩnh Vương, là đại cửu ca của hoàng đế, khiến cho Hứa Đại Học Sĩ lúc đó phải kiêng dè mấy phần. Dù bản thân Trịnh Văn Cẩn không có ý đối đầu với Hứa Đại Học Sĩ, nhưng những việc y làm lại gây bất lợi không ít cho đối phương. Cho đến khi Trịnh Văn Cẩn chuyển về huyện Hoài An làm Tri Huyện, Hàm Lâm Viện và thế lực văn đàn mới có thể thở phào.

Nhưng dù cho Trịnh Văn Cẩn có bị cách chức, tiên hậu Yến Khinh Yên có qua đời thì phía Hứa Đại Học Sĩ vẫn phải nuốt nỗi căm hờn vào trong bụng, không dám động đến y, còn dặn dò người trong tộc ở huyện Hoài An không được gây sự với Trịnh Văn Cẩn.

Hứa Nguyên cũng hiểu, gây sự với Trịnh Văn Cẩn không có ích lợi gì cho y cả, dù có rước được mỹ nhân về thì đường thăng quan sau này sẽ rất khó bước tiếp. Vì thế Hứa Nguyên mới ném cục than nóng bỏng tay này sang cho những kẻ còn lại.

Vừa về đến phủ, Hứa Nguyên đã nghe thấy thanh âm của cha mình.

“Ngươi rốt cuộc cũng trở về. Trời còn chưa sáng đã rời nhà, để cha ngươi ngồi chờ bụng đói đến phát run... Thật chẳng có chút hiếu tâm nào.”

Hứa Nguyên liền đáp.

“Nếu người đói thì cứ ăn trước là được mà.”

“Còn không phải là tổ phụ ngươi chờ ngươi về ăn sao. Đừng nói nữa, mau vào ăn cùng tổ phụ với mẫu thân ngươi.”

Thân hình của Hứa Trường Tô có chút tròn trịa, lật đật chạy vào trong nhà, nói lớn.

“Nguyên Nhi về rồi, mọi người có thể dùng bữa rồi.”

Hứa Lâm theo sau cha mình, chào tổ phụ và mẹ trước sau đó ngồi vào bàn ăn. Hứa tổ phụ thấy Hứa Nguyên thì mỉm cười, nói với mọi người trong bàn.

“Nếu đã về rồi thì ăn thôi.”

Đề xuất Voz: CHÚNG TA ĐÃ TỪNG NHƯ THẾ​ [A time to remember]
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.