Chương 60: Một bài thơ.

Hứa Nguyên chờ tổ phụ động đũa mới bắt đầu ăn. Y vừa ăn, vừa chú ý đến mấy đệ muội. Hứa Trường Tô có chính thê và một thiếp thất, sinh cho gã bốn người con, hai trai hai gái, Hứa Nguyên là đích trưởng tử. Hứa Hoa Tranh nhị tiểu thư là đích trưởng nữ, Hứa Thất Liên tam tiểu thư và Hứa Tử Minh tứ công tử là con của thiếp thất.

Hứa Nguyên có chút xem trọng nhị muội của mình, cũng do nàng ta có chút đầu óc, lại biết ẩn nhẫn. Mà Hứa Hoa Tranh đối với đại ca cũng rất tôn trọng.

Hứa Nguyên khẽ liếc mắt nhìn Hứa Hoa Tranh, ẩn ý có chuyện hay. Nàng ta hơi nhướng mày đáp lại. Hứa Nguyên lấy khăn lụa lau miệng, sau đó quay sang nói với cha mình.

“Cha, người có biết trong huyện ta có một vị tiên sinh rất thú vị không?”

Hứa Trường Tô lập tức hỏi lại.

“Là ai? Trong huyện có vị tiên sinh nào mà ta không biết?”

Hứa Nguyên tỏ vẻ thần thần bí bí, nói.

“Con nghe nói trong huyện có một vị tiên sinh viết chữ ở đầu đường Quách Văn. Người có từng nghe qua người này chưa?”

“Nếu chỉ là tiên sinh viết chữ thì có gì mà thú vị?”

Hứa Nguyên đưa tay gọi thư đồng của y lại, ra hiệu cho hắn nói. Thư đồng ban đầu có chút do dự, nhưng Hứa Nguyên vừa siết nắm đấm lại thì hắn lập tức đổi ý.

“Bẩm lão gia, lão thái gia. Ở đầu đường Quách Văn có một vị tiên sinh họ Lưu. Người này không biết sống ở đâu, chỉ biết thi thoảng sẽ bày bàn viết chữ ở đó. Chữ của Lưu tiên sinh này rất tốt. Hai câu đối dán trước cửa Thuý Hoa Lâu hai năm nay là do Lưu tiên sinh viết.”

Hứa Trường Tô như thể nhớ ra, liền quay sang nói với Hứa lão thái gia nói.

“Cha, ta nhớ mình từng nhìn thấy hai câu đối này. Chữ rất tốt, đối cũng rất hay. Thế ngươi nhắc đến vị Lưu tiên sinh này là muốn làm gì?”

Hứa Trường Tô nói với Hứa lão thái gia xong, lại quay sang Hứa Nguyên hỏi.

“Con muốn mời vị tiên sinh này đến phủ vào ngày Thượng Nguyên.”

“Cái gì? Ngươi muốn mời một kẻ không rõ xuất thân, biết được ít chữ nghĩa đến phủ để cùng với những thư sinh khác thi văn thơ sao?”

Hứa Trường Tô hơi kích động nói. Hứa lão thái gia vẫn im lặng từ nãy giờ lúc này mới lên tiếng.

“Nếu đã được gọi là tiên sinh, thì không phải là người viết chữ thuê bình thường. Ngươi cứ dò xét thử vị Lưu tiên sinh này, sau đó hẳn quyết định là có mời hay không?”

“Cha nói chí phải.”

Hứa Trường Tô chấp tay với Hứa lão thái gia, sau đó ra hiệu cho quản gia đứng gần đó, lập tức quản gia lui ra ngoài. Thấy vậy, nội tâm của Hứa Nguyên có chút vui mừng. Hứa Trường Tô chỉ nhìn Hứa Nguyên hừ lạnh một tiếng, sau đó tiếp tục ăn.

Hứa Hoa Tranh thì vẫn dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn đại ca của mình. Sau bữa ăn, nàng liền tìm đến Hứa Nguyên hỏi.

“Đại ca, sao khi không huynh lại hứng thú với một người viết chữ thuê vậy?”

“Đợi đến Thượng Nguyên, muội sẽ biết.”

Hứa Hoa Tranh tỏ vẻ khó chịu nói.

“Huynh đừng có mà giả thần, giả quỷ. Huynh lại định hại ai à?”

Hứa Nguyên không đáp, chỉ mỉm cười ẩn ý.

Mấy ngày sau, Lưu Vân lại bày bàn viết chữ ở đầu đường Quách Văn. Vừa trải giấy Tuyên Thành ra bàn thì có một nam tử trung niên mặc áo gấm trơn nâu đi đến. Lưu Vân khẽ liếc y một cái, rồi tiếp tục bày văn phòng tứ bảo ra sau đó đi sang ngồi với Tưởng lão. Lúc này nam tử trung niên mới lên tiếng.

“Vị tiên sinh này, có thể viết giúp ta một bài thơ không?”

Lưu Vân nghe vậy thì quay đầu nhìn nam tử trung niên. Hắn hỏi lại.

“Một bài thơ?”

“Đúng vậy. Lấy đề xuân.”

Lưu Vân thấy có chút thú vị, liền ngồi vào bàn. Trong lúc hắn mài mực thì làm vẻ mặt suy tư, tựa như đang nhẩm bài thơ trong đầu. Tầm ba hơi thở sau mới động bút, liền viết ra bài thơ trong một hơi, rồi đưa cho nam tử trung niên. Y đọc xong thì nghi hoặc hỏi Lưu Vân.

“Ngươi viết như thế này là có ý gì?”

Lưu Vân mỉm cười đáp.

“Ai đọc hiểu thế nào thì ý thế ấy. Của khách quan hết tám trăm văn.”

Nam tử trung niên không mặc cả, liền lấy ra một xâu tiền đặt lên bàn rồi cầm bài thơ rời đi. Tưởng lão thấy y như vậy, đánh tiếng với Lưu Vân.

“Lưu tiên sinh, người này đến gây sự sao?”

Lưu Vân cất xâu tiền vào trong tay áo, rồi bước đến chỗ Tưởng lão, khẽ lắc đầu.

“Không tính là gây sự, nhưng có chút phiền phức.”

Tầm hai khắc đồng hồ sau, nam tử trung niên mới đi đến Hứa phủ. Y nhanh chân chạy vào trong đại sảnh. Lúc này Hứa Trường Tô và Hứa lão thái gia đang tiếp khách. Y cung kính hành lễ, sau đó đi đến đưa bài thơ cho Hứa Trường Tô. Gã liền cầm lấy, đọc nhẩm.

[Hoa khai nghinh nguyệt, phong khinh động

Tơ nắng giăng nghiêng rủ mái nhà.

Điệp lượn lặng lờ, hoa chẳng chạm

Tước kêu xa vắng, ngại bay xa.

Gió nhẹ đừng lay, hoa sợ úa

E thẹn hồng nhan lỡ tuổi hoa.

Xuân đã nhuận rồi, xin chớ gọi

Giữ hồn thanh tịnh chốn sơn hà.]

Đọc xong, sắc mặt của Hứa Trường Tô trở nên ngưng trọng, rồi từ từ chuyển sang màu đỏ. Hứa lão thái gia thấy vậy, đưa tay chộp lấy bài thơ từ trong tay của Hứa Trường Tô. Đọc xong, Hứa lão thái gia vuốt chòm râu bạc bật cười.

“Đây là đã biết rõ ý định của ngươi. Rất hay, rất hay.”

Khách của Hứa gia là một vị tiên sinh mặt thanh sam đã luống tuổi, râu tóc hoa râm tên Đặng Thanh. Y nhìn Hứa lão thái gia đọc gì đó xong rồi cười sảng khoái liền hỏi.

“Hứa lão tiên sinh, đây là gì vậy?”

Hứa lão thái gia liền đưa bài thơ cho Đặng Thanh, đáp.

“Là bút tích của người có tài. Chữ rất tốt, thơ cũng rất hay.”

Đặng Thanh đọc qua bài thơ, sắc mặt khó tả. Y hết nhìn Hứa Trường Tô lại nhìn Hứa lão thái gia, thận trọng hỏi.

“Đây là bút tích của ai? Sao Đặng mỗ chưa từng thấy qua ai có thư pháp tốt như thế này trong huyện trước đây?”

Đặng Thanh là tiên sinh của thư viện Tung Dương trong huyện, cùng là thầy của không ít thư sinh. Thế nhưng y chưa từng thấy nét thư pháp giống thế này bao giờ. Chưa nói đến cách hành văn, chỉ riêng thư pháp thôi đã đủ để người viết có danh tiếng rồi.

Hứa lão thái gia vuốt râu, nhẹ nhàng đáp.

“Đây là mua được từ một tiên sinh viết chữ ở đầu đường Quách Văn, gọi là Lưu tiên sinh. Nguyên Nhi nhà ta có ý mời hắn đến phủ vào ngày Thượng Nguyên, nên chúng ta mới thăm dò hắn thử. Chỉ là không ngờ bài thơ hắn viết lại như thế này.”

Đặng Thanh thoáng kinh ngạc. Y chưa từng gặp người được gọi là Lưu tiên sinh này. Chẳng lẽ là danh sĩ ẩn cư?  Đặng Thanh liền nói với Hứa lão thái gia.

“Hứa lão tiên sinh, ngài nhất định phải mời vị Lưu tiên sinh này đến. Người này không phải là kẻ tầm thường đâu.”

“Hắc hắc hắc. Lão phu cũng nghĩ giống như thế. Nhất định phải mời.”

Liên tục mấy ngày sau, nam tử trung niên nhận mình là quản gia của Hứa gia đó luôn đến vào buổi chợ sớm chờ Lưu Vân đến. Thế nhưng không có ngày nào hắn vào huyện cả. Gã hỏi thử Tưởng lão, lão chỉ đáp.

“Mấy ngày nay, tiên sinh không có ở nhà. Lão hủ cũng không rõ là tiên sinh đã đi đâu.”

Quả thật là Lưu Vân không có ở nhà. Hiện tại hắn đang ở núi Bất Chu cách đó mấy ngàn dặm cùng Uyển Cấm. Uyển Cấm đã tìm được nơi thích hợp, vậy nên cùng Lưu Vân đến núi Bất Chu để di chuyển Dao Trì Thánh Cảnh ra ngoài.

Cả hai đứng phía trên mặt hồ đóng băng. Uyển Cấm nghiêng đầu nhìn Lưu Vân không rõ hắn sắp làm gì, chỉ biết trước đó hắn bảo nàng lệnh cho toàn bộ đệ tử rời khỏi thánh cảnh.

Lưu Vân khẽ nâng tay, mặt băng dày liền vỡ tan. Sau đó một thân ảnh to lớn của Lưu Vân ẩn hiện phía sau lưng hắn, cao đến mười mấy trượng. Pháp thân đưa bàn tay ra, liền có thể che cả mặt hồ. Lưu Vân khẽ vận chuyển pháp lực, lần mò vào linh mạch của ngọn núi, sau đó tỉ mỉ tỉa đi liên kết của linh mạch với thánh cảnh, thay vào đó là linh lực của hắn để duy trì thánh cảnh khỏi sập đổ.

Từ lòng bàn tay của pháp thân trên mặt hồ phát ra một lực hút, từ từ kéo thánh cảnh từ dưới lòng hồ lên. Việc này vừa hao tổn sức lực, vừa hao tổn linh lực, lại còn rất nặng. Dù đã dùng pháp thân, nhưng Lưu Vân vẫn cảm nhận được sức nặng của thánh cảnh, tựa hồ như dùng một tay đỡ núi vậy.

Chẳng mấy chốc thánh cảnh đã được kéo ra khỏi mặt nước. Lưu Vân có chút kinh ngạc khi thánh cảnh nhìn từ bên ngoài lại giống như quả cầu pha lê to bằng đầu người. Vậy mà lại có thể nặng đến như vậy. Lưu Vân vung tay, thánh cảnh liền bay vào bên trong tay áo của hắn.

Lưu Vân thu lại pháp thân, thở hắc một hơi, rồi quay sang nhìn Uyển Cấm.

“Ổn rồi. Về thôi.”

Uyển Cấm nhìn hắn gật đầu, sau đó cùng Lưu Vân và các đệ tử cưỡi mây rời đi. Cả đám người đi đến một ngọn núi ở phía bắc Đại Triệu. Nơi này phong cảnh rất đẹp, linh khí cũng rất dồi dào. Lưu Vân và Uyển Cấm cùng bay lên đỉnh núi. Cả hai ngắm mây trôi một hồi lâu, Lưu Vân mới quay sang hỏi.

“Ngọn núi này tên là gì thế?”

“Muội gọi ngọn núi này là Thông Thiên.”

“Thông Thiên? Có hơi khoa trương, nhưng không tệ.”

Lưu Vân khẽ cười, vung tay áo, lập tức thánh cảnh bay ra. Theo điều khiển của Lưu Vân mà nó tìm đến một vị trí thích hợp, rồi bắt đầu liên kết với linh mạch nơi đây. Qua chừng thời gian hai chén trà, Lưu Vân mới thu liễm pháp lực, nói với Uyển Cấm.

“Vậy là xong. Từ giờ giao lại cho muội. Ở nhà ta còn có việc, phải về ngay. Nếu không sẽ không kịp mất.”

Uyển Cấm nghe vậy thì tò mò hỏi.

“Việc gì làm huynh phải vội như vậy?”

Lưu Vân nhảy lên một đám mây, sau đó xoay người nhìn Uyển Cấm, cười nói.

“Chuyện liên quan đến tiền bạc, sau có thể không vội. Vậy ta không nán lại nữa. Gặp lại muội sau.”

Nói rồi, Lưu Vân cưỡi mây bay đi mất. Uyển Cấm nhìn theo bóng lưng của hắn một lúc thì bật cười, dường như đã hiểu được lời hắn nói.

Lưu Vân về đến huyện Hoài An thì đã là sáng ngày hôm sau. Hắn không về nhà ngay mà ghé vào huyện thành. Đi đến đầu đường Quách Văn, lập tức gặp được quản gia của Hứa gia. Khí sắc của gã không tốt cho lắm. Lưu Vân nhìn gã một lát liền hỏi.

“Ngươi bị làm sao thế? Mất ngủ à?”

Quản gia Hứa gia không trả lời câu hỏi của Lưu Vân, mà lấy ra một phong thư đưa cho hắn, sau đó chấp tay hành lễ rồi rời đi. Lưu Vân cùng không giữ gã lại. Hắn đi đến quán trà quen tìm một chỗ ngồi xuống rồi mới mở phong thư ra xem. Vừa lướt qua, Lưu Vân liền mỉm cười, lẩm bẩm.

“Hứa gia mời ta đến phủ nhân dịp Thượng Nguyên?”

Đề xuất Tiên Hiệp: Lâm Uyên Hành
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.