Chương 2536: Cập nhật mới nhất Tấn công bất ngờ!

Chương 2539: Đánh lén!

Trong hư không vô tận, gió lốc gào thét, từng luồng khí tức hỗn độn đan xen vào nhau, tạo nên một khung cảnh tiêu điều và đầy áp lực.

Trần Thanh Nguyên đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt bình thản nhìn về phía xa xăm. Y phục trắng như tuyết của hắn tung bay trong gió, dù đứng giữa vùng đất chết chóc nhưng khí chất vẫn thoát tục như tiên nhân hạ phàm.

Đúng lúc này, một luồng sát cơ lạnh lẽo đột ngột bộc phát từ phía sau. Không gian bị xé toạc, một thanh đoản kiếm mang theo hắc khí ngùn ngụt đâm thẳng vào tử huyệt của hắn.

Tốc độ của đòn tấn công này nhanh đến mức khó tin, dường như đã vượt qua cả giới hạn của thời gian và không gian.

Trần Thanh Nguyên không hề quay đầu lại, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lùng. Hắn khẽ nghiêng người, thanh đoản kiếm sượt qua vai, cắt đứt một lọn tóc mai.

“Đã đợi ngươi từ lâu.”

Giọng nói của hắn trầm thấp, mang theo một luồng uy nghiêm không thể kháng cự.

Kẻ đánh lén thấy đòn đầu tiên không thành, lập tức thu chiêu, thân hình hóa thành một làn khói đen định lùi lại phía sau. Nhưng Trần Thanh Nguyên làm sao có thể để đối phương toại nguyện?

Hắn vươn tay ra, năm ngón tay thon dài khẽ bóp mạnh vào không trung.

“Oanh!”

Không gian xung quanh kẻ đánh lén lập tức sụp đổ, khóa chặt mọi đường lui. Một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên, bóng đen hiện ra nguyên hình, chính là một gã sát thủ mặc hắc y, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.

“Ngươi... làm sao ngươi phát hiện ra ta?”

Kẻ đó lắp bắp hỏi, giọng nói run rẩy.

Trần Thanh Nguyên xoay người lại, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà, nhìn chằm chằm vào đối phương: “Trong thiên hạ này, kẻ muốn lấy mạng Trần mỗ nhiều không đếm xuể, nhưng kẻ có thể giấu được hơi thở trước mặt ta thì chưa từng xuất hiện.”

Sát thủ nghiến răng, biết rõ không còn đường sống, hắn gầm lên một tiếng, thiêu đốt tinh huyết để tung ra đòn đánh cuối cùng. Một luồng năng lượng bạo liệt từ cơ thể hắn tỏa ra, định cùng Trần Thanh Nguyên đồng quy vu tận.

Trần Thanh Nguyên chỉ khẽ phất tay áo. Một luồng tiên quang rực rỡ hiện ra, dễ dàng dập tắt ngọn lửa sinh mệnh đang bùng cháy của kẻ đánh lén.

Thân thể gã sát thủ tan biến thành tro bụi, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Trần Thanh Nguyên thu lại khí tức, ánh mắt lại trở về vẻ tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu. Hắn biết, đây chỉ là sự khởi đầu cho một cơn bão lớn sắp tới.

Phía sau hắn, Chung Lâm Uyên từ trong bóng tối bước ra, cung kính cúi đầu: “Chủ thượng, kẻ này là người của thế lực kia phái tới.”

Trần Thanh Nguyên gật đầu, giọng nói lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm: “Bọn chúng rốt cuộc cũng không nhịn được nữa rồi. Truyền lệnh xuống, chuẩn bị nghênh chiến.”

“Rõ!”

Chung Lâm Uyên nhận lệnh, thân hình biến mất trong nháy mắt.

Trần Thanh Nguyên một mình đứng giữa hư không, bóng lưng cô độc mà kiêu hùng. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những đám mây đen đang cuồn cuộn kéo đến, báo hiệu một cuộc huyết chiến kinh thiên động địa sắp sửa bắt đầu.

Đề xuất Voz: Truyện Ma Lai và Đi Câu
Quay lại truyện Thiên Uyên
BÌNH LUẬN