Chương 2543: Sẵn sàng!
Chương 2546: Chuẩn!
Bầu trời phía trên vạn giới đột ngột trở nên u ám, những đám mây đen kịt cuồn cuộn kéo đến, mang theo áp lực nặng nề khiến linh hồn của chúng sinh phải run rẩy. Giữa tâm điểm của cơn bão linh khí ấy, một bóng người vĩ ngạn đứng chắp tay, đôi mắt tựa như chứa đựng cả vạn cổ luân hồi.
Khải Hằng Đại Đế nhìn xuống nhân gian, ánh mắt ngài lướt qua những dãy núi hùng vĩ, qua những dòng sông dài vô tận, và cuối cùng dừng lại trên người thanh niên đang đứng hiên ngang giữa hư không kia.
Trần Thanh Nguyên đối diện với ánh nhìn của bậc chí tôn, thần sắc không chút biến đổi. Hắn biết rõ, mỗi một lời nói, mỗi một hành động của mình lúc này đều có thể xoay chuyển vận mệnh của cả một thời đại.
“Tiền bối, con đường này tuy gian nan, nhưng vãn bối nhất định phải đi. Xin ngài thành toàn.”
Giọng nói của Trần Thanh Nguyên không lớn, nhưng lại xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp không gian, vang vọng bên tai của mỗi một vị cường giả đang ẩn mình quan sát.
Chung Lâm Uyên đứng phía sau, bàn tay siết chặt lấy chuôi kiếm, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Lão hiểu rõ cái giá phải trả cho yêu cầu này là lớn đến nhường nào.
Lục Hàn Sinh và Diệp Lưu Quân đứng ở hai phía, khí thế toàn thân ngưng tụ đến cực điểm, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ biến cố nào có thể xảy ra.
Mục Thương Nhạn khẽ nhắm mắt, trong lòng thầm thở dài. Nàng hiểu rõ tính cách của Trần Thanh Nguyên, một khi hắn đã quyết định, dù là thần tiên cũng khó lòng lay chuyển.
Nhiếp Trường An, Phan Nhiên và Tư Đồ Lâm đều nín thở chờ đợi. Không gian xung quanh dường như đông cứng lại, ngay cả tiếng gió cũng biến mất không dấu vết.
Khải Hằng Đại Đế im lặng hồi lâu, ánh mắt ngài sâu thẳm không thấy đáy. Cuối cùng, môi ngài khẽ động, một thanh âm lạnh lùng nhưng đầy uy quyền vang lên, chấn động cả cửu thiên thập địa.
“Chuẩn!”
Chỉ một chữ duy nhất, nhưng lại như một đạo sấm sét xé toạc màn đêm, định đoạt nhân quả của vạn vật. Quy tắc của đại đạo bắt đầu sụp đổ rồi lại tái tạo, hào quang vạn trượng từ thiên ngoại trút xuống, bao phủ lấy thân ảnh của Trần Thanh Nguyên.
Tiểu Tĩnh đứng từ xa, đôi mắt nhòe lệ nhìn bóng lưng của huynh trưởng. Nàng biết rằng, kể từ giây phút này, Trần Thanh Nguyên sẽ phải gánh vác một sứ mệnh nặng nề hơn bao giờ hết.
Thái Vi Đại Đế đứng trên đỉnh mây, tà áo bào tung bay, ánh mắt nhìn về phía xa xăm đầy suy tư. Lệ Quỳnh và Vu Nữ đứng phía sau, thần sắc nghiêm nghị, không dám thốt ra một lời.
Vô Diện Nhân và Thanh Lân Thánh Quân nhìn nhau, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi. Họ không ngờ rằng Khải Hằng Đại Đế lại thực sự đồng ý với yêu cầu điên rồ đó.
Dung Triệt, Thẩm Vô Vân và Lâm Trường Sinh đều cảm nhận được một luồng sức mạnh khủng khiếp đang thức tỉnh. Đó là sức mạnh của thời đại, là ý chí của thiên địa đang tập trung vào một người duy nhất.
Dư Trần Nhiên và Nhan Tịch Mộng khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một niềm tin mãnh liệt. Dù phía trước là vực thẳm hay là đỉnh cao, họ sẽ luôn sát cánh cùng hắn.
Tiêu Quân Cừu và Phó Trường Ca đồng loạt rút kiếm, kiếm minh vang vọng khắp trời đất, như để chúc mừng cho sự khởi đầu của một huyền thoại mới.
Lão Hắc và Mạc Linh Lung đứng cạnh nhau, ánh mắt dõi theo luồng hào quang đang dần biến mất vào hư không. Trưởng Tôn Phong Diệp xếp quạt lại, nụ cười trên môi đã biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy.
Thủ Bi Nhân thở dài một tiếng, bàn tay già nua vuốt ve tấm bia đá cổ kính, như đang cảm thán cho sự luân chuyển của thời gian.
Trường Canh Kiếm Tiên và Xương Lê Tử Tiên nhìn nhau cười nhạt, rồi cả hai cùng biến mất vào trong hư vô, để lại một bầu không khí trầm mặc bao trùm lấy vạn giới.
Trần Thanh Nguyên bước đi trong ánh hào quang, bóng dáng hắn dần trở nên mờ ảo. Hắn không ngoảnh đầu lại, bởi vì hắn biết, con đường phía trước chỉ có thể tiến, không thể lùi.
Thiên địa vạn vật, vào khoảnh khắc này, dường như đều đang cúi đầu trước ý chí của hắn. Một thời đại mới, đã thực sự bắt đầu.
Đề xuất Linh Dị: Kẻ Bắt Chước Thần