Chương 2544: Kết thúc, chúc mừng

Chương 2547: Hạ màn, Cung hạ.

Trận đại chiến kinh thiên động địa này rốt cuộc cũng đi đến hồi kết. Khắp cửu thiên thập địa, vô số ánh mắt vẫn còn đọng lại vẻ bàng hoàng, chưa thể thoát ra khỏi dư chấn của những màn giao tranh xé rách hư không vừa rồi.

Trần Thanh Nguyên đứng chắp tay sau lưng giữa tinh không bao la, tà áo trắng hơi nhuốm bụi trần nhưng khí thế vẫn hiên ngang như núi cao vạn trượng. Ánh mắt hắn bình thản nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tàn dư của đạo tắc đang dần tan biến.

Chung Lâm Uyên cùng Khải Hằng Đại Đế đứng cách đó không xa, sắc mặt phức tạp. Bọn họ hiểu rằng, kể từ giây phút này, trật tự của thiên hạ đã hoàn toàn thay đổi. Một thời đại mới đã chính thức mở ra, và người đứng trên đỉnh cao nhất chính là nam tử trẻ tuổi trước mặt.

Lục Hàn Sinh và Diệp Lưu Quân nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vẻ nhẹ nhõm. Những ân oán tình thù, những toan tính vạn năm, thảy đều theo trận chiến này mà tan thành mây khói.

Mục Thương Nhạn, Nhiếp Trường An cùng Phan Nhiên và những người khác từ phía sau tiến tới. Gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết, nhưng khi đứng trước Trần Thanh Nguyên, họ vẫn giữ một sự kính trọng tuyệt đối từ tận đáy lòng.

Tư Đồ Lâm khẽ thở dài, nhìn về phía Tiểu Tĩnh đang đứng lặng lẽ một góc. Nàng vẫn như xưa, thanh lệ thoát tục, nhưng trong ánh mắt nhìn về phía Trần Thanh Nguyên đã thêm phần thâm trầm mà chỉ mình nàng hiểu rõ.

Thái Vi Đại Đế từ trong hư vô hiện thân, gật đầu nhẹ với Trần Thanh Nguyên. Sự công nhận của một vị cường giả cấp bậc này chính là minh chứng rõ ràng nhất cho vị thế của hắn hiện tại.

Lệ Quỳnh, Vu Nữ và Vô Diện Nhân đứng ở phía xa, không dám tiến lại gần. Bọn họ biết rõ, bản thân chỉ là những kẻ đứng bên lề của thời đại này, chứng kiến sự trỗi dậy của một huyền thoại.

Thanh Lân Thánh Quân, Dung Triệt cùng Thẩm Vô Vân cũng lần lượt xuất hiện. Những thiên tài từng một thời tranh phong giờ đây chỉ có thể ngước nhìn bóng lưng của Trần Thanh Nguyên mà cảm thán sự chênh lệch một trời một vực.

Lâm Trường Sinh cùng sư phụ Dư Trần Nhiên đứng cạnh Nhan Tịch Mộng. Lão nhân gia vuốt râu cười mãn nguyện, đệ tử của lão cuối cùng đã đạt đến cảnh giới mà lão chưa từng dám mơ tới.

Tiêu Quân Cừu và Phó Trường Ca thu lại binh khí, khí tức sát phạt trên người dần tiêu tán. Trận chiến này đã cho bọn họ thấy được chân lý của đại đạo, tâm cảnh cũng theo đó mà thăng hoa.

Lão Hắc lười biếng nằm bò trên một tảng thiên thạch, miệng lẩm bẩm điều gì đó, nhưng đôi mắt đen láy lại ánh lên vẻ tự hào không giấu giếm.

Mạc Linh Lung và Trưởng Tôn Phong Diệp đứng cạnh nhau, nhìn về phía trung tâm của vạn chúng chú mục. Bọn họ biết, từ nay về sau, cái tên Trần Thanh Nguyên sẽ trở thành một biểu tượng bất diệt.

Thủ Bi Nhân lặng lẽ đứng trong bóng tối của một cổ tinh, tay cầm tàn kiếm, khẽ gật đầu như thể đang hoàn thành một sứ mệnh truyền thừa lâu đời.

Trường Canh Kiếm Tiên và Xương Lê Tử Tiên nâng chén rượu nồng, hướng về phía Trần Thanh Nguyên mà xa xa kính một ly. Tiếng cười sảng khoái vang vọng giữa tinh không tĩnh mịch.

"Cung hạ Trần tiên sinh, định ra càn khôn, trấn áp vạn cổ!"

Tiếng hô vang dội từ khắp nơi truyền đến, hội tụ thành một dòng thác âm thanh chấn động cả vũ trụ. Vô số tu sĩ quỳ rạp xuống, thành tâm bái phục vị chí tôn mới của thời đại.

Trần Thanh Nguyên khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo chút cô tịch nhưng cũng đầy bao dung. Hắn nhẹ nhàng phất tay, một luồng linh khí ôn hòa tỏa ra, nâng tất cả mọi người dậy.

"Trận chiến đã qua, thiên hạ thái bình. Mong chư vị giữ vững đạo tâm, cùng kiến tạo một thịnh thế trường tồn."

Lời nói của hắn không lớn, nhưng lại lọt vào tai mỗi người như tiếng chuông đại đạo, khiến tâm thần thanh thản, mọi mệt mỏi và thương tích dường như tan biến trong phút chốc.

Bóng dáng Trần Thanh Nguyên dần mờ nhạt rồi biến mất giữa tinh không, để lại sau lưng một huyền thoại sẽ còn được lưu truyền mãi về sau. Màn kịch lớn đã hạ, nhưng hành trình của hắn, có lẽ chỉ mới bắt đầu ở một tầng thứ cao hơn.

Đề xuất Voz: Làng Quê, Thành Phố, Tôi và Em
Quay lại truyện Thiên Uyên
BÌNH LUẬN