Chương 2545: Đối diện, may mắn
Chương 2548: Đối thị, may mắn
Trần Thanh Nguyên đứng lặng tại chỗ, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào hư không vô tận phía trước. Ở nơi đó, một luồng khí tức cổ xưa và tang thương đang chậm rãi lan tỏa, khiến cả không gian như ngưng đọng lại.
Hắn cảm nhận được một đôi mắt đang quan sát mình từ trong bóng tối của tuế nguyệt. Ánh mắt ấy không mang theo sát ý, nhưng lại ẩn chứa một uy áp kinh hồn bạt vía, khiến linh hồn người ta phải run rẩy.
Trần Thanh Nguyên không hề lùi bước, hắn đứng thẳng lưng, khí thế trên người lăng lệ như một thanh tuyệt thế bảo kiếm vừa ra khỏi vỏ. Hắn cùng đôi mắt thần bí kia đối diện, không kiêu ngạo cũng không tự ti.
Thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc này. Sự im lặng bao trùm lấy vạn vật, chỉ còn lại nhịp đập của trái tim và tiếng gầm thét của pháp tắc trong hư không.
Sau một hồi lâu, luồng khí tức áp đảo kia đột nhiên thu liễm lại, biến mất không dấu vết như chưa từng xuất hiện. Áp lực đè nặng lên vai Trần Thanh Nguyên cũng theo đó mà tan biến.
Hắn khẽ thở phào một hơi, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác may mắn. Hắn biết rõ, thực lực của đối phương vượt xa tưởng tượng của mình, nếu thật sự ra tay, kết cục khó mà lường trước được.
"Vị tồn tại kia... rốt cuộc là ai?" Trần Thanh Nguyên thầm nghĩ, ánh mắt hiện lên vẻ trầm tư.
Chung Lâm Uyên từ phía sau tiến lại gần, sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt vì dư chấn của luồng uy áp vừa rồi. Lão nhìn Trần Thanh Nguyên, giọng nói có chút khàn đặc: "Nguyên nhi, con không sao chứ?"
Trần Thanh Nguyên lắc đầu, khẽ mỉm cười trấn an: "Đệ tử không sao, chỉ là cảm thấy có chút ngoài ý muốn mà thôi."
Lục Hàn Sinh và Diệp Lưu Quân cũng lần lượt tiến đến, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng nghiêm trọng. Bọn họ đều là những cường giả đỉnh tiêm, nhưng trước mặt luồng sức mạnh thần bí kia, họ vẫn cảm thấy mình nhỏ bé như hạt cát giữa sa mạc.
"Xem ra, bí mật của vùng đất này còn sâu hơn chúng ta tưởng." Mục Thương Nhạn lên tiếng, thanh âm lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự kiêng dè.
Trần Thanh Nguyên nhìn về phía xa, nơi những tàn tích cổ xưa vẫn đang nằm im lìm dưới ánh hoàng hôn mờ ảo. Hắn biết rằng, cuộc hành trình này mới chỉ thực sự bắt đầu.
Những nguy hiểm và cơ duyên phía trước đang chờ đợi hắn, và hắn sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi tìm ra chân tướng cuối cùng.
"Đi thôi, chúng ta không thể dừng lại ở đây." Trần Thanh Nguyên dứt khoát xoay người, dẫn đầu bước về phía trước.
Bóng lưng của hắn dưới ánh tà dương trông thật cô độc nhưng cũng đầy kiên định, như một vị thần linh đang bước đi trên con đường chinh phục đỉnh cao của chính mình.
Sự may mắn lần này không khiến hắn chủ quan, ngược lại càng khiến hắn thêm phần cảnh giác và khát khao sức mạnh hơn bao giờ hết. Bởi vì hắn hiểu rõ, trong thế giới tàn khốc này, chỉ có thực lực tuyệt đối mới là chỗ dựa vững chắc nhất.
Đề xuất Voz: Ranh Giới