Chương 2547: Bạn đã trở lại, lâu rồi không gặp
Chương 2550: Ngươi đã trở lại, đã lâu không gặp.
Trần Thanh Nguyên đứng giữa hư không vô tận, tà áo trắng tung bay trong gió lộng, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vạn cổ luân hồi. Trước mặt hắn, một bóng hình quen thuộc dần hiện ra từ trong sương mù của thời gian.
Không gian xung quanh dường như ngưng đọng, mọi âm thanh của thế gian đều tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Người kia nhìn Trần Thanh Nguyên, trong đôi mắt già nua hiện lên một tia dao động khó có thể phát giác. Sau bao nhiêu năm tháng đằng đẵng, cuối cùng ngày này cũng đã đến.
“Ngươi đã trở lại.”
Giọng nói ấy khàn đặc, mang theo hơi thở của tuế nguyệt, vang vọng giữa thiên địa bao la.
Trần Thanh Nguyên khẽ gật đầu, thần sắc vẫn lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm, nhưng sâu trong đáy mắt lại thoáng qua một chút gợn sóng. Hắn nhìn người trước mặt, nhẹ nhàng đáp lại.
“Đã lâu không gặp.”
Bốn chữ đơn giản, nhưng lại chứa đựng biết bao nhiêu ân oán tình thù, bao nhiêu thăng trầm của một thời đại đã qua. Những ký ức cũ kỹ như những thước phim quay chậm, hiện về rõ mồn một trong tâm trí.
Chung Lâm Uyên đứng đó, bóng lưng có chút cô độc. Lão nhìn vị thanh niên đã từng khuấy động cả thiên hạ, nay khí độ càng thêm thâm trầm bất trắc, không khỏi thở dài một tiếng.
“Vạn năm trôi qua như một giấc mộng, cố nhân năm xưa giờ chẳng còn mấy ai.”
Trần Thanh Nguyên không đáp, hắn bước đi trên con đường lát đá cổ xưa, mỗi bước chân đều như đạp lên quy tắc của thiên địa. Khí thế trên người hắn không hề phát tán ra ngoài, nhưng lại khiến cho vạn vật phải cúi đầu xưng thần.
Thái Vi Đại Đế, Khải Hằng Đại Đế... những cái tên lẫy lừng một thời giờ đây chỉ còn là những dấu ấn mờ nhạt trong dòng sông lịch sử. Nhưng Trần Thanh Nguyên vẫn ở đây, hắn đã vượt qua luân hồi, phá vỡ gông xiềng của định mệnh để trở về.
“Lần này trở về, ngươi định làm gì?”
Chung Lâm Uyên trầm giọng hỏi, ánh mắt đầy vẻ ưu tư. Lão biết rõ, sự trở lại của Trần Thanh Nguyên sẽ khiến cho chư thiên vạn giới một lần nữa rơi vào cảnh phong vân biến sắc.
Trần Thanh Nguyên dừng bước, ngước nhìn bầu trời đầy sao, giọng nói bình thản nhưng đầy uy nghiêm.
“Lấy lại những gì thuộc về ta, và kết thúc những gì cần phải kết thúc.”
Gió lại nổi lên, thổi tung mái tóc đen nhánh của hắn. Bóng dáng ấy đơn độc mà kiêu hùng, như một vị thần linh hạ phàm, chuẩn bị viết tiếp chương cuối cùng của một huyền thoại.
“Đi thôi, thời gian không còn nhiều nữa.”
Trần Thanh Nguyên xoay người, bước vào sâu trong cấm địa, để lại phía sau một bóng lưng lạnh lùng và những bí mật vĩnh viễn bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian.
Đề xuất Voz: Em là đồ ngốc