Chương 2560: Không muốn ra tay
Trần Thanh Nguyên đứng chắp tay sau lưng, tà áo trắng tung bay trong gió lộng, khí độ siêu phàm thoát tục, tựa như một vị trích tiên không vướng bụi trần.
Ánh mắt hắn hờ hững lướt qua đám người phía trước, thanh âm mang theo sự lạnh lẽo thấu xương: “Lui xuống đi, hôm nay ta không muốn ra tay.”
Lời vừa thốt ra, không gian xung quanh dường như ngưng đọng lại, một áp lực vô hình khiến vạn vật phải cúi đầu xưng thần.
Đám cường giả đối diện sắc mặt đại biến, kẻ thì run rẩy, kẻ thì nghiến răng căm phẫn, nhưng không một ai dám tiến thêm nửa bước.
Bọn họ biết rõ, người nam tử trước mặt này chính là một tồn tại cấm kỵ, một khi hắn đã mở miệng, đó chính là ý chỉ của thiên địa.
“Trần Thanh Nguyên, ngươi đừng quá ngông cuồng!” Một lão giả râu tóc bạc phơ lên tiếng, giọng nói tuy lớn nhưng lại lộ rõ vẻ thiếu tự tin.
Trần Thanh Nguyên khẽ nhướng mày, một luồng kiếm ý nhàn nhạt thoáng hiện rồi biến mất, khiến hư không xuất hiện những vết nứt li ti.
“Ngông cuồng?” Hắn khẽ lặp lại, khóe môi hiện lên một nụ cười nhạt nhẽo đầy mỉa mai.
Đối với hắn, những kẻ này chẳng qua chỉ là hạt bụi giữa trần ai, căn bản không đáng để hắn phải bận tâm.
Hắn không muốn ra tay, không phải vì nhân từ, mà là vì chán ghét việc phải lãng phí linh lực vào những chuyện vô bổ.
“Cơ hội ta đã cho, đi hay ở, tùy các ngươi.”
Dứt lời, hắn xoay người bước đi, bóng lưng cô độc mà cao ngạo, dần dần tan biến vào trong màn sương mù mịt của núi rừng.
Để lại phía sau một đám người ngơ ngác, trong lòng tràn ngập sự sợ hãi và kính sợ không thể gọi tên.
Gió vẫn thổi, nhưng bầu không khí ngột ngạt lúc nãy đã tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Trần Thanh Nguyên bước đi trên con đường mòn, tâm trí hắn đã sớm bay về một nơi xa xăm, nơi có những người mà hắn hằng mong nhớ.
Thế sự xoay vần, nhân tình ấm lạnh, đối với hắn lúc này, tất cả đều chỉ là phù vân.
Hắn chỉ muốn tìm kiếm một chút bình yên giữa loạn thế này, nhưng dường như, định mệnh chưa bao giờ để hắn được toại nguyện.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tru Tiên (Dịch)