Chương 2559: Cập nhật mới nhất Trêu đùa, từ biệt Kang

Chương 2562: Trêu chọc, Khang Từ

Trần Thanh Nguyên khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi mây mù lượn lờ bao phủ những đỉnh núi cao vút. Hắn không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng đó, tà áo dài tung bay trong gió lộng, toát ra một vẻ tiêu sái nhưng cũng đầy cô độc.

Chung Lâm Uyên đứng bên cạnh, thấy hắn trầm mặc hồi lâu, không nhịn được mà lên tiếng trêu chọc.

“Thanh Nguyên, ngươi đường đường là một vị cường giả danh chấn thiên hạ, sao lúc này lại giống như một thư sinh đa sầu đa cảm thế kia? Chẳng lẽ lại đang nhớ đến vị hồng nhan tri kỷ nào sao?”

Trần Thanh Nguyên nghe vậy, thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn Chung Lâm Uyên, trong mắt thoáng qua một tia ý cười nhàn nhạt nhưng lạnh lẽo.

“Lâm Uyên, ngươi dạo này dường như rảnh rỗi quá mức rồi thì phải. Nếu đã có tâm trí để ý đến chuyện riêng của ta, chi bằng đi tu luyện thêm vài thức kiếm pháp, tránh để đến lúc gặp phải cường địch lại chỉ biết đứng nhìn.”

Chung Lâm Uyên cười ha hả, không hề để tâm đến lời mỉa mai của hắn.

“Ngươi cũng biết tính ta rồi đó, tu hành tuy quan trọng, nhưng nếu cuộc sống thiếu đi chút niềm vui thì còn gì là thú vị nữa? Huống hồ, nhìn thấy ngươi lộ ra vẻ mặt này, thật sự là chuyện hiếm có ngàn năm mới gặp.”

Đúng lúc này, từ phía sau truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng trầm ổn. Một bóng người dần hiện ra từ trong màn sương mù, đó là Khang Từ.

Khang Từ tiến lại gần, chắp tay hành lễ với hai người, sắc mặt vẫn bình thản như nước hồ mùa thu.

“Tham kiến Tôn Thượng, tham kiến Chung tiền bối.”

Trần Thanh Nguyên khẽ gật đầu, ra hiệu cho hắn không cần đa lễ.

“Khang Từ, tình hình phía trước thế nào rồi?”

Khang Từ trầm giọng báo cáo, giọng nói không chút gợn sóng, mang theo sự lạnh lùng đặc trưng của một kẻ đã quen với việc sinh tử.

“Bẩm Tôn Thượng, mọi thứ vẫn đang trong tầm kiểm soát. Tuy nhiên, tàn dư của thế lực cũ dường như đang có dấu hiệu rục rịch quay trở lại. Chúng ẩn nấp rất kỹ, nếu không ra tay dứt khoát, e rằng sẽ để lại hậu họa về sau.”

Trần Thanh Nguyên nghe xong, ánh mắt chợt trở nên sắc lạnh như kiếm mang. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang dần kéo đến, báo hiệu cho một cơn bão sắp sửa nổi lên.

“Hậu họa sao? Trong từ điển của Trần Thanh Nguyên ta, chưa bao giờ có hai chữ đó. Nếu chúng đã muốn chết, vậy thì cứ thành toàn cho chúng đi.”

Chung Lâm Uyên đứng bên cạnh, cảm nhận được sát khí lạnh thấu xương tỏa ra từ người Trần Thanh Nguyên, nụ cười trên môi cũng dần thu liễm lại. Hắn biết, một khi Trần Thanh Nguyên đã nói ra những lời này, thì huyết tanh phong vân sắp sửa bao trùm lấy vùng đất này rồi.

“Khang Từ, ngươi đi chuẩn bị đi. Ba ngày sau, ta muốn thấy kết quả.”

Trần Thanh Nguyên lạnh lùng hạ lệnh, bóng lưng hắn dưới ánh hoàng hôn kéo dài ra, trông vừa vĩ đại lại vừa đáng sợ.

“Tuân lệnh!”

Khang Từ đáp lời, sau đó thân hình khẽ động, biến mất vào trong màn sương mù dày đặc, nhanh như một bóng ma.

Chung Lâm Uyên thở dài một tiếng, nhìn Trần Thanh Nguyên, trong lòng thầm nghĩ, con đường tu hành này, rốt cuộc là đưa người ta đến đỉnh cao của quyền lực, hay là đẩy người ta vào vực sâu của sự cô độc không lối thoát?

Gió lại nổi lên, thổi tung những cánh hoa rụng trên mặt đất, cuốn chúng bay đi xa, tan tác giữa không trung bao la.

Đề xuất Tiên Hiệp: Kiếm Lai [Dịch]
Quay lại truyện Thiên Uyên
BÌNH LUẬN