Chương 18: Ta Có Thể Luyện Ra Kim Đan Không?

Chương 18: Ta Có Thể Luyện Ra Kim Đan Không?

Đông Phương Hồng Nguyệt chắc chắn rằng không ai có thể động vào bảo bối trong hồ Thánh Tuyền. Biết Lâm Vân không còn việc gì khác, nàng liền ngắt liên lạc.

Lâm Vân nghe Đông Phương Hồng Nguyệt khẳng định chắc nịch như vậy, hắn cũng không nghi ngờ gì.

Tuy nhiên...

Nếu linh khí hệ Thủy bên dưới nồng đậm hơn, biết đâu hắn có thể lặn xuống dưới để tu luyện.

Nếu lời Đông Phương Hồng Nguyệt nói không sai, thì Hoàng Phong Cốc này đúng là thiên đường bế quan tu luyện của hắn.

Khép kín, bí mật, linh khí dồi dào, đơn giản là được đo ni đóng giày cho hắn.

Lâm Vân cũng không quên mình còn có một nhiệm vụ phụ là tìm nội gián.

Nhưng chuyện đó không quan trọng, cứ tu luyện thăng cấp trước đã, những chuyện râu ria khác cứ tùy ý đi.

Vừa đến giờ Sửu, Vương Uyển Thu đã tới tìm Lâm Vân.

Hai người cẩn thận rời khỏi khách sạn, không gây ra sự chú ý của bất kỳ ai, lặng lẽ mò tới bên hồ. Vương Uyển Thu mới nói: “Ngươi lặn xuống đi, ta sẽ che giấu hành tung cho ngươi.”

“Nhưng mà, ta không biết bí quyết lánh nước (tị thủy pháp quyết) nha.”

“Không sao, ta có thể dạy ngươi một bộ Nội Tức Thuật, chỉ cần chân khí của ngươi đủ dùng thì ở dưới nước sẽ không cần hô hấp. Ngươi hiện tại cũng có tu vi Thoát Phàm Cảnh... khoan đã, ngươi chỉ mới song tu với Hồng Liên Ma Tôn mà đã có tu vi Thoát Phàm, không lý nào Hồng Liên Ma Tôn lại không nhận ngươi làm đồ đệ, còn đuổi ngươi tới đây...”

Ánh mắt Vương Uyển Thu bỗng nhiên trở nên sắc lẹm.

Trong lòng nàng cũng vô cùng kinh hãi. Đến tận bây giờ nàng mới chợt nhớ ra, ban ngày lúc nàng tìm Lâm Vân là muốn trao đổi tình báo, hỏi thăm trải nghiệm của hắn mấy ngày qua, kết quả mải nói chuyện với Lâm Vân mà nàng quên bẵng mất chuyện này, chỉ lo nói suy đoán của mình.

Mãi đến tận bây giờ, nhắc tới chuyện tu vi, nàng mới sực nhớ ra Lâm Vân là Tiên Thể, Hồng Liên Ma Tôn cứ thế ném hắn qua đây sao?

Nàng không phải hạng người hay quên, chắc chắn là Lâm Vân có vấn đề.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên túc sát. Vốn dĩ là hẹn nhau cùng đi đoạt bảo, nhưng Lâm Vân có thể cảm nhận được, hiện tại mình chỉ cần trả lời không khéo, Vương Uyển Thu nói không chừng sẽ giết hắn luôn.

“Là cô không hỏi mà...”

Lâm Vân lập tức bày ra vẻ mặt ấm ức, nói: “Ma Tôn nhận ta làm đệ tử ký danh, nhưng bảo ta đừng có rêu rao. Ta vốn định nói với cô rồi, nhưng cô cứ một mực nghĩ đến chuyện đoạt bảo, căn bản không có ý định nghe ta nói. Bây giờ cô lại nghi ngờ ta sao?”

“Vậy là ngươi đã học loại pháp thuật mê hoặc lòng người nào rồi?”

Vương Uyển Thu: “...”

Hình như cũng đúng nhỉ.

Thần hồn của nàng mạnh hơn Lâm Vân rất nhiều, Lâm Vân không thể nào thi triển pháp thuật ảnh hưởng tới nàng được.

Chẳng lẽ thực sự là do mình quá phấn khích sao?

Vương Uyển Thu bỗng nhiên mất tự tin.

Nhưng lúc này vấn đề đó cũng không còn quan trọng nữa.

Nàng có chút áy náy nói: “Xin lỗi, ta hiểu lầm ngươi rồi. Chỉ là đang ở trong hang ổ của địch nên không thể không cẩn thận hành sự, mong đạo hữu lượng thứ.”

“Không sao, ta có thể hiểu được mà. Những người như chúng ta, đôi khi ngoài bản thân ra thì chẳng thể tin tưởng được ai khác.”

Vương Uyển Thu nghe vậy cũng một hồi cảm thán. Lâm Vân lại hào sảng nói tiếp: “Đạo hữu không cần để tâm, chúng ta mau bắt đầu thôi. Vì đại nghiệp trừ ma, chút hy sinh nhỏ nhoi này có đáng là bao.”

Cái dáng vẻ đại nghĩa lẫm liệt này càng khiến Vương Uyển Thu thêm hổ thẹn.

Nàng thực sự không nên nghi ngờ đồng đạo của mình.

“Ừm, ta dạy ngươi Nội Tức Thuật trước, ngươi nghe cho kỹ...”

Lâm Vân vừa học Nội Tức Thuật, vừa thầm tính toán trong lòng, e là Vương Uyển Thu không thể giữ lại được nữa rồi.

Nàng biết thân phận của mình, lại cứ lôi kéo hắn đi gây chuyện, thỉnh thoảng còn nghi ngờ hắn một chút. Tìm được cơ hội thì đem nàng bán cho Đông Phương Hồng Nguyệt thôi.

Nội Tức Thuật rất đơn giản, chính là dùng chân khí trong cơ thể thay thế cho hô hấp, chỉ cần lượng chân khí dự trữ đủ lớn thì có thể duy trì trạng thái không cần hô hấp liên tục.

Lâm Vân lại nghĩ tới một thao tác khả thi: ở dưới nước hắn không thể thông qua hô hấp để lấy chân khí, nhưng Thanh Long Cổ thì có thể nha! Có Thanh Long Cổ ở đây, chẳng phải hắn có thể lặn dưới đó mãi sao?

“Càng xuống sâu sẽ càng lạnh. Ngươi là Hỏa Linh Tiên Thể, có lẽ có thể dùng tâm hỏa để sưởi ấm. Lúc đó đừng lo ngại gì cả, ta sẽ bố trí trận pháp trên mặt hồ để che giấu dao động dưới nước. Nhưng ngươi đừng có miễn cưỡng bản thân, lúc nào chịu không nổi thì cứ lên nhé!”

Lâm Vân gật đầu, hít sâu một hơi rồi nhảy xuống nước.

Vận dụng Nội Tức Thuật, Lâm Vân bỗng có một cảm giác kỳ diệu.

Ở đây cũng có thể dùng một câu lời bài hát để miêu tả: Ta như chú cá nhỏ trong đầm sen của nàng...

Đêm ở Hoàng Phong Cốc rất lạnh, dưới nước còn lạnh hơn.

Lúc mới xuống nước, Lâm Vân cảm nhận được cái lạnh thấu xương, nhưng khi dần dần lặn xuống sâu, cơ thể trái lại dần ấm áp lên, không hề thấy khó chịu chút nào.

Chân khí màu vàng nhạt trong cơ thể đang chậm rãi tiêu hao, Lâm Vân cũng chẳng khách khí mà gọi con rắn nhỏ Tiểu Thanh dậy làm việc.

Linh khí hệ Thủy trong hồ này quả nhiên dồi dào, Lâm Vân cảm nhận được sự hưng phấn của Thanh Long Cổ.

Nó há miệng to đớp lấy linh khí, đôi khi tự mình tiêu hóa một chút, nhưng phần nhả ra cũng rất nhiều.

Lâm Vân cứ thế lặng lẽ lặn xuống, chân khí dùng mãi không cạn, cái lạnh mà Vương Uyển Thu nói hắn cũng chẳng cảm nhận được.

Ở dưới nước hắn cũng chẳng có khái niệm thời gian, chỉ biết là linh khí dưới nước ngày càng nồng đậm.

Ban đầu linh khí mà Thanh Long Cổ nuốt vào chỉ đủ duy trì tiêu hao của Nội Tức Thuật, dần dần nó còn dư sức để khiến khí hải của Lâm Vân thêm sung mãn.

Khí hải màu vàng nhạt của Lâm Vân bắt đầu chuyển hóa sang màu vàng ròng, sau đó, một giọt chất lỏng màu vàng xuất hiện.

Cái quỷ gì thế này, chân khí còn có thể hóa lỏng sao?

Lâm Vân cũng không hiểu rõ lắm, để hôm nào hỏi Đông Phương Hồng Nguyệt xem sao, bà ta kiến thức rộng rãi, chắc sẽ biết chuyện này là thế nào.

Nghĩ lại thì, hỏa chủng này chính là đang không ngừng tinh luyện. Có lẽ chân khí dạng khí không ngừng được tinh luyện thì sẽ biến thành dạng lỏng.

Hừm, vậy nếu dạng lỏng cứ tiếp tục tinh luyện không ngừng, liệu có biến thành dạng rắn không?

Hay lắm, vậy chẳng lẽ mình sẽ luyện ra một viên Kim Đan sao?

Lâm Vân bỗng nhiên nảy ra ý nghĩ kỳ quặc như vậy.

Ở Tu Tiên Giới này, tu hành không có khái niệm Kim Đan Nguyên Anh, chỉ có Tu Thân và Tu Thần.

Nói không chừng hắn có thể đi ra một con đường khác biệt đấy!

Lâm Vân ở dưới nước tu luyện đến quên cả trời đất, còn Vương Uyển Thu chờ trên bờ thì ngày càng lo lắng.

Lâm Vân đã xuống dưới được nửa canh giờ rồi, lâu hơn cả lần nàng lặn xuống trước đó, đến giờ vẫn chưa có động tĩnh gì. Chẳng lẽ dưới nước có nguy hiểm, Lâm Vân đã gặp nạn rồi?

Cắn răng một cái, Vương Uyển Thu cũng xuống nước.

Nàng biết đã qua lâu như vậy, nếu thực sự có nguy hiểm thì e là cũng muộn rồi, nhưng nàng xuống dưới vẫn tốt hơn là không đi.

Vương Uyển Thu đâu có biết, lúc này Lâm Vân vì tu luyện quá nhập tâm nên đã quên mất mình xuống đây để làm gì rồi.

Hắn nhìn chất lỏng màu vàng trong cơ thể từ một giọt biến thành hai giọt, rồi hội tụ thành một dòng suối nhỏ, trong lòng tràn đầy cảm giác thành tựu.

Mãi đến khi Thanh Long Cổ mệt lử, truyền đạt cho Lâm Vân một cảm xúc muốn "đình công", Lâm Vân mới phát hiện, không biết từ lúc nào, hắn đã nằm bẹp dưới đáy hồ rồi...

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Quản Gia Là Ma Hoàng
BÌNH LUẬN