Chương 19: Bạch Kiều Kiều
Chương 19: Bạch Kiều Kiều
Lâm Vân không ngờ mình thực sự đã chạm đáy như vậy.
Đông Phương Hồng Nguyệt nói chắc nịch như thế nên Lâm Vân cũng tin sái cổ. Vì vậy hắn chỉ định thử xem mình có thể lặn sâu bao nhiêu, giữa chừng vì thấy tu luyện khá thú vị nên không còn chuyên tâm lặn xuống nữa, định bụng thấy ổn ổn là lên.
Kết quả là sơ ý một chút, người đã chạm đáy luôn rồi.
Chuyện này...
Rốt cuộc là do Đông Phương Hồng Nguyệt quá tự tin, hay là do hắn quá quái dị đây?
Nhưng bây giờ cũng không phải lúc nghĩ những chuyện này. Dưới đáy hồ tối đen như mực, Lâm Vân cũng chẳng có phương tiện chiếu sáng nào. Với tư cách là Thoát Phàm Cảnh, hắn có thể phóng ra một chút cảm tri, nhưng linh khí dưới đáy nước này quá nồng đậm, tinh thần lực của hắn căn bản không phóng ra ngoài được.
Môi trường này khiến người ta nảy sinh nỗi sợ hãi bản năng. Vạn nhất dưới đáy hồ này có quái vật gì đó canh giữ bảo vật, hắn mù mờ thế này mà xông tới chẳng khác nào tự nộp mạng làm đồ ăn cho nó.
Lên trước đã, đợi chuẩn bị đầy đủ rồi mới xuống lại.
Lâm Vân bắt đầu dốc sức bơi lên trên.
Bơi được nửa đường, tinh thần lực của Lâm Vân cuối cùng cũng có thể phóng ra ngoài được một chút. Nồng độ linh khí giảm xuống, Lâm Vân cũng cảm nhận được có một luồng khí tức quen thuộc đang tiến lại gần.
Người này tự nhiên chính là Vương Uyển Thu rồi. Lúc này trạng thái của nàng có vẻ không ổn lắm.
Hồ Thánh Tuyền này càng xuống sâu càng lạnh, quan trọng hơn là nồng độ linh khí ngày càng cao, áp lực vận chuyển chân khí trong cơ thể ngày càng lớn, gần như đình trệ.
Vương Uyển Thu cũng không ngờ chỉ định lặn sâu thêm một chút mà chân khí tiêu hao lại tăng lên gấp bội.
Nàng cảm thấy Lâm Vân lành ít dữ nhiều rồi, nhưng để cố gắng tìm được hắn, Vương Uyển Thu vẫn quyết định liều một phen.
Dù Lâm Vân có chết thì cũng phải mang xác hắn về.
Nhưng khi chân khí trong cơ thể tiêu hao cực nhanh, nhận ra sức người có hạn, Vương Uyển Thu mới thấy mình đã xem thường hồ Thánh Tuyền này rồi.
Tứ chi nàng đã đông cứng, hoàn toàn không thể cử động được nữa, chân khí trong cơ thể lại sắp cạn kiệt. Với trạng thái này, nàng căn bản không cách nào trở lại mặt nước được.
Không ngờ nàng vất vả lắm mới tiềm nhập được vào căn cứ bí mật của Hồng Liên Ma Tôn, vậy mà lại phải chết ở đây.
Đúng lúc này, Lâm Vân xuất hiện. Hắn phát hiện khí tức của Vương Uyển Thu rất yếu ớt, theo bản năng liền nắm lấy tay nàng, đưa nàng nổi lên trên.
Chỉ mới đưa nàng lên được một chút, trạng thái của Vương Uyển Thu đã khôi phục lại nhiều, nhưng cơ thể nàng vẫn lạnh ngắt, theo bản năng liền ôm chặt lấy thứ ấm áp bên cạnh.
Tên này cũng thèm khát thân thể của mình sao?
Lâm Vân vừa rồi cũng chỉ là theo bản năng đi cứu người. Đợi đến khi sắp lên tới bờ, Lâm Vân mới chợt phản ứng lại: Mình cứu cô ta làm gì?
Trước khi xuống nước, hắn còn cảm thấy phải giải quyết cái rắc rối Vương Uyển Thu này mà. Vừa rồi rõ ràng là thiên cơ ban tặng, tiếc quá!
“Cô không sao chứ!”
Lâm Vân phát hiện Vương Uyển Thu toàn thân lạnh toát, lên tới bờ cũng đã rơi vào hôn mê.
Cơ hội vẫn còn.
Lâm Vân cũng biết thực lực hiện tại của mình, lúc Vương Uyển Thu tỉnh táo hắn không tự tin đánh thắng được, nhưng bây giờ khí huyết nàng suy nhược, mình chỉ cần một quả cầu lửa chắc là có thể thiêu rụi nàng rồi.
Nhưng mà...
Đây dù sao cũng là lần đầu tiên, có chút không nỡ xuống tay nha.
Nếu hắn có thể giống như chơi game, chỉ cần đưa ra lựa chọn là có thể tự động hoàn thành thao tác giết người diệt khẩu thì tốt biết mấy.
Thế thì hắn nhất định có thể làm được chuyện kẻ địch nào cũng đánh không lại, giết vợ thì mỗi đao một mạng.
Chính trong lúc do dự đó, Vương Uyển Thu đã tỉnh lại. Lên tới bờ, chân khí của nàng cuối cùng cũng có thể vận chuyển bình thường. Nàng chậm rãi mở mắt, phát hiện mình đang ôm chặt Lâm Vân, vội vàng buông tay ra.
Trong cơ thể nàng vẫn còn sót lại một chút hàn khí, nhất thời không thể bài trừ sạch sẽ được. Rời khỏi cơ thể Lâm Vân, nàng theo bản năng có chút không nỡ.
Vương Uyển Thu nhìn Lâm Vân với ánh mắt phức tạp, nói: “Tại sao ngươi có thể ở dưới đó lâu như vậy?”
Vương Uyển Thu cảm thấy Lâm Vân không nói thật, nhưng Lâm Vân đã cứu nàng một mạng, nàng cũng ngại không tiện truy hỏi thêm.
“ hèn gì Hồng Liên Ma Tôn hoàn toàn không phòng bị nơi này, nơi này quả nhiên không phải thứ chúng ta có thể thăm dò. Tiếp theo ta định gia nhập đội vệ binh, đợi đến khi có thể liên lạc được với sư môn rồi tính tiếp.”
Nàng đã từ bỏ nhiệm vụ này rồi.
Trong lòng Lâm Vân thở phào nhẹ nhõm, như vậy cũng tốt.
Ngày nào cũng hành động cùng Vương Uyển Thu, Lâm Vân phải cẩn thận giữ kín bí mật của mình, hành động một mình thoải mái hơn nhiều.
Ngày hôm sau, Lâm Vân bắt đầu âm thầm tìm kiếm pháp khí có thể phát sáng, còn Vương Uyển Thu thì nghe ngóng cách gia nhập đội vệ binh.
Mà lúc này, tại Tử Vong Tuyệt Địa, mấy người lạ mặt đã tới vùng hoang mạc này.
Nơi hơi gần dãy Bạch Hổ vẫn còn vài ốc đảo. Một số bộ lạc man di không chịu sự quản lý của triều đình dựa vào những ốc đảo này mà sinh sống.
Bạch Kiều Kiều đã đi qua từng bộ lạc một nhưng cũng không thể cảm nhận được chút Long khí nào.
Nhưng nàng cũng không nản lòng, nàng cũng không mong đợi sẽ tìm thấy Long Châu ngay từ đầu.
“Đại vương, chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao, nếu ở vùng ven không tìm thấy thì quay về?”
Lần này Bạch Giao mang theo hai thuộc hạ ra ngoài, một con thanh xà, một con bạch xà.
Hiện tại bọn họ giả làm thị nữ của nàng, một người tên Tiểu Thanh, một người tên Đại Bạch.
Tiểu Thanh tinh nghịch nhạy bén, Đại Bạch trưởng thành vững vàng.
Người vừa lên tiếng khuyên ngăn chính là Đại Bạch.
“Vùng ven chắc chắn là không tìm thấy rồi, chúng ta đi sâu vào thêm một chút nữa đi. Ta biết Tử Vong Tuyệt Địa nguy hiểm, nhưng đã tới đây rồi, giờ mà quay về chẳng phải là đáng tiếc sao?”
Bạch xà vẫn khuyên: “Nhưng ở trong sa mạc hơi nước khan hiếm, thực lực của Đại vương sẽ bị giảm đi ít nhất hai phần. Nếu gặp phải kẻ địch thì tính sao? Mấy hôm trước hành tung của ngài đã bị bại lộ rồi đấy.”
Nhắc tới chuyện này, Bạch Kiều Kiều cũng có chút ngại ngùng.
Ngày đó nàng cảm ứng được một luồng Long khí thuần khiết, Long huyết trong cơ thể bỗng nhiên sôi trào, nhất thời không khống chế được mới gầm lên một tiếng.
Lúc đó nàng vừa vặn đã tới địa bàn của nhân tộc, gây ra động tĩnh khá lớn. Tuy sau đó ba yêu nhanh chóng rút lui, nhưng kẻ có tâm nhất định sẽ chú ý tới việc nàng vượt giới.
Nói không chừng hiện tại đã có cao thủ nhân tộc tới tìm nàng rồi.
Nhưng Bạch Giao cảm thấy mình ngụy trang thành nữ tử nhân tộc thì chắc sẽ không gây chú ý đến thế.
“Yên tâm đi, chúng ta đều đã biến thành người rồi, sẽ không bị chú ý đâu...”
Tuy nhiên, cách đó trăm dặm, đã có nhiều thế lực hội tụ...
“Con Bạch Giao này rốt cuộc là muốn làm gì?”
Một Yêu Vương vượt giới, nhân tộc không thể không có phản ứng. Bạch Kiều Kiều hóa thành hình người không lâu sau đã bị tìm thấy.
Nhưng vì không rõ mục đích của Bạch Kiều Kiều nên bọn họ cũng không dám mạo hiểm ra tay, chỉ đành phái người âm thầm quan sát.
Kẻ duy nhất biết chân tướng là Hoàng Long Chân Nhân thì lại đang chơi trò bám đuôi, lão cũng không nói tin tức này cho các đồng đạo khác.
Một mình đi cướp Long Châu không phải ngon hơn sao?
Đại Bạch hết lời khuyên ngăn Bạch Kiều Kiều, nhưng Bạch Kiều Kiều mới là đại ca thực sự, ở đây nàng là người quyết định.
“Ta có một dự cảm tâm linh, trong Tử Vong Tuyệt Địa này có cơ duyên của ta. Xuất phát thôi!”
Trong lúc Bạch Kiều Kiều chọn đi sâu vào sa mạc, Đông Phương Hồng Nguyệt đang tổ chức tái thiết sau thảm họa bỗng nhiên mí mắt lại giật liên hồi...
Đề xuất Voz: Phượng Hoàng Trung Đô