- Hóa Ma Chỉ!
Ánh mắt Vương Lâm ngưng trọng, khẽ ngân nga.
Đốm lửa tím trên đầu ngón tay trỏ bỗng lóe lên, lao thẳng tới, va chạm với Tử Ma Thủ của Triệu Hân Mộng.
Tử quang hoàn toàn dung nhập vào tinh điểm tím, một tiếng ầm vang vang lên, lập tức điên cuồng tràn ra. Một trận biến hóa kỳ dị liên tục diễn ra bên trong.
Biến hóa này chỉ diễn ra trong chớp mắt rồi sụp đổ. Một đạo quầng sáng tím từ bên trong bùng phát, hóa thành cỗ ma khí, ầm ầm tản ra xung quanh.
Ma lực ẩn chứa trong quầng sáng kia còn cao hơn Hoá Ma Chỉ của Vương Lâm mấy lần. Rõ ràng sau biến hóa kỳ dị kia, nó đã nghịch chuyển mà sinh ra.
Triệu Hân Mộng lập tức lùi lại, tay phải vỗ túi trữ vật, một hạt châu xuất hiện. Đôi mắt nàng ánh lên vẻ giảo hoạt, khẽ nói:
- Thu!
Vừa dứt lời, ma lực đang khuếch tán đột ngột dừng lại, rồi với tốc độ kinh người, điên cuồng lao về phía hạt châu trong tay Triệu Hân Mộng. Trong nháy mắt, hạt châu đã hấp thu hoàn toàn.
Hạt châu vốn trắng tinh giờ đã tối đen như mực, tựa như ẩn chứa oan hồn, không ngừng tản mát ra từng trận âm hàn khí.
- Lão Thất, sư tỷ không tranh đoạt phong hiệu Thiên Vận Thất Tử với ngươi, nhưng ma lực sau khi dị hóa này phải thuộc về ta!
Triệu Hân Mộng cầm hạt châu, khẽ cười nói.
Vương Lâm nhìn hạt châu kia, trầm giọng:
- Ngươi bắt chước Tử Ma Thủ, chính là muốn ta dùng Hóa Ma Chỉ, rồi hấp thu ma lực bên trong, phải không? Sư tỷ, nếu ngươi nói thẳng, sư đệ cũng không phản cảm. Nhưng đã thế này, dù ngươi muốn cũng không có khả năng đạt được ma lực kia.
Ngay khi Vương Lâm nói, ma khí đen đặc trong hạt châu trên tay Triệu Hân Mộng lập tức tiêu tan, như chưa từng tồn tại. Hạt châu đang tối đen nhanh chóng trở lại trắng bạch.
Ma lực này không phải chân chính tu ma lực, mà chỉ là một tia hư ảo do Vương Lâm dùng tiên lực chuyển hóa. Do đó, hắn tùy tâm sở dục, chỉ cần tâm niệm khẽ động là có thể khiến nó sụp đổ.
Loại tiên lực nghịch hóa này không thể cho người khác. Nếu không, dưới sự nghiên cứu của đối phương, tự nhiên có thể tìm ra phương pháp chân chính tu luyện Hóa Ma Chỉ. Vương Lâm đã từng đáp ứng Tư Đồ Nam, ba thức sát chiêu này tuyệt đối không thể truyền ra ngoài.
Sắc mặt Triệu Hân Mộng trầm xuống, đôi mi thanh tú nhíu lại, nhìn hạt châu trong tay, nó lập tức vỡ vụn. Nàng ngẩng đầu nhìn Vương Lâm, hạ giọng:
- Lão Thất, ta chỉ muốn một tia ma lực của ngươi, nếu ngươi cho ta, ta sẽ lập tức bỏ cuộc, rời đi. Nếu không...
Vương Lâm nhìn Triệu Hân Mộng. Hắn và nàng cũng có chút liên quan, nhưng nói chung thì không ai nợ ai. Lúc này nghe vậy, Vương Lâm bình thản:
- Tứ sư tỷ, việc này tại hạ không giúp được!
Triệu Hân Mộng nhìn Vương Lâm, một lúc sau nâng tay phải lên, khẽ nói:
- Cửu Chuyển Luyện Tiên Quyết!
Vừa dứt lời, một cỗ kim quang mênh mông từ trong cơ thể Triệu Hân Mộng điên cuồng lao ra. Cùng với đó, sắc mặt nàng cũng bị kim quang bao phủ, mang vẻ quỷ dị.
Tay phải nàng lúc này như được tạo thành từ kim loại, phát ra từng trận kim mang.
Một cỗ tiên lực mang thuộc tính kim từ trong tay phải chậm rãi ngưng tụ, hình thành một đạo kim sắc lốc xoáy, chậm rãi xoay tròn phía trên.
Một vòng, hai vòng, ba vòng, bốn vòng, năm vòng... Tổng cộng xoay tròn năm vòng, kim sắc lốc xoáy mới dừng lại một chút, xoay ngược hướng. Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, hắn đưa tay trái lên, tam chuyển kim tiên lực bị giữ trong tay đột nhiên phát ra, ngưng tụ trong lòng bàn tay.
Một lốc xoáy tương tự, vô thanh vô tức xuất hiện trên tay trái Vương Lâm, chậm rãi xoay tròn. Một vòng, hai vòng, ba vòng!
Trong mắt Triệu Hân Mộng hiện lên tia kinh ngạc. Nàng giao cho Vương Lâm Cửu Chuyển Luyện Tiên Quyết chỉ mới mấy ngày, không ngờ chỉ trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà đối phương đã tu luyện ra tam chuyển lực. Điều này vượt quá sức tưởng tượng của nàng!
- Lão Thất, tam chuyển lực đối với ta vô dụng!
Triệu Hân Mộng thu lại vẻ kinh ngạc, bình thản nói.
Thần sắc Vương Lâm vẫn như thường. Tiên lực trong cơ thể đột nhiên vận chuyển, một đạo theo tay trái dung nhập vào tam chuyển kim tiên lực. Bỗng nhiên, tam chuyển lực lại chuyển động mạnh mẽ, xoay tròn thêm một vòng.
- Hiện tại là tứ chuyển!
Vương Lâm nói, một đạo tiên lực trong cơ thể lại bay ra, tiến vào tay trái!
Tứ chuyển kim tiên lực lại chuyển!
- Hiện tại là ngũ chuyển!
Thần sắc Vương Lâm vẫn như thường, nhưng trong cơ thể phải chịu đau đớn cực lớn. Kim tiên lực trên tay trái có chút khó khống chế. Nhưng vẻ tiêu sái của Vương Lâm khiến Triệu Hân Mộng không thể biết được. Dù sao, hết thảy những việc đã trải qua ở Chu Tước Tinh, loại đệ tử danh môn chính phái như Triệu Hân Mộng từ trước tới nay không có khả năng nếm trải.
Lúc này, dưới con mắt Triệu Hân Mộng, thần sắc Vương Lâm vẫn như thường, sắc mặt thong dong, căn bản không để lộ chút sơ hở nào.
Vương Lâm khẽ mỉm cười, nhìn Triệu Hân Mộng, nói:
- Ngươi có muốn nhìn lục chuyển kim tiên lực của ta không?
Sắc mặt Triệu Hân Mộng trầm xuống, nhìn Vương Lâm chậm rãi:
- Dù ngươi thực sự có lục chuyển lực, cũng không phải đối thủ của ta!
Vương Lâm cười lớn, tay phải vỗ túi trữ vật, chiến phủ của Cự Ma Tộc hóa thành hắc mang lao ra, lơ lửng giữa hư không.
Cùng lúc đó, Khu Thú Quyển nơi cổ tay Vương Lâm bay ra, "phịch" một tiếng hóa thành Xạ Thần Xa.
- Có thêm hai thứ này nữa, đánh với ngươi thì sao?
Triệu Hân Mộng nhìn Vương Lâm, trầm mặc một lúc, bỗng nở nụ cười, hạ giọng:
- Ta đã đánh giá thấp ngươi. Lão Thất, sư tỷ bỏ cuộc!
Nói xong, thân mình Triệu Hân Mộng lùi lại, lơ lửng trước Tử Hệ.
Nhưng đúng lúc này, từ phía chân trời, một đạo vòng cung màu tím điên cuồng gào thét xông tới.
Các đệ tử của Lục Hệ đều nhìn về phía tử khí kia. Không ít người liếc mắt một cái, biểu tình trở nên cổ quái.
Thần thái Thiên Vận Tử vẫn như thường, không thèm nhìn tới, chắp tay sau lưng, sắc mặt rất bình thản.
Tử khí gào thét xông tới, dừng lại cách đó trăm trượng. Tử khí tan ra, một người đàn ông trung niên xuất hiện. Người này thái dương đã điểm bạc, khuôn mặt gầy gò. Toàn thân như một thanh lợi kiếm, tản mát hàn mang.
Khí tức này có chút tương tự đệ tử Kiếm Tôn Lăng Thiên Hầu.
Hắn mặc tử y, quần áo giống hệt Vương Lâm và Bạch Vi. Hắn ôm quyền hướng Thiên Vận Tử, trầm giọng:
- Đệ tử Trần Đào bái kiến Sư phụ!
- Là hắn!
Ánh mắt Bạch Vi ngưng trọng.
Tứ sư tỷ Triệu Hân Mộng cũng chăm chú nhìn người này, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp.
- Lão Lục Tử Hệ!
- Người đạt phong hiệu Thiên Vận Thất Tử trước Tôn Vân!
- Nghe nói người này đi theo Sư phụ đã rất lâu. Năm đó, sau khi thua Tôn Vân, đã rời khỏi Thiên Vận Tông, ra tinh ngoại rèn luyện!
Từng trận nghị luận nhỏ từ trong hàng đệ tử Lục Hệ truyền đến.
Ánh mắt Thiên Vận Tử nhìn Trần Đào, trong mắt có chút tán thưởng:
- Ngươi có thể trở về sớm, rất tốt!
Vẻ mặt Trần Đào phong trần, nói:
- Nguyên bản đệ tử không định về trễ, nhưng khi đi ngang qua Hắc Mặc Tinh, nơi đó xuất hiện một loại bảo vật. Đệ tử rất vui mừng, muốn có được để dâng lên Sư phụ, nên có chút trì hoãn!
Thiên Vận Tử cười lớn:
- Bảo vật thế nào mà khiến ngươi động tâm?
Trần Đào vẫn bình thản, vỗ túi trữ vật, trong tay xuất hiện một vật.
Đó là một đóa hoa sáu cánh. Hoa màu trắng, nhưng sáu cánh hoa mang sáu màu: đỏ, cam, hồng, lục, lam, tím.
Dưới sự phối hợp của sáu màu, đóa hoa trắng không hề lộn xộn, mà ngược lại, mang vẻ xuất trần, như thăng hoa từ sáu màu ánh sáng, vô cùng xinh đẹp.
- Chính là đóa kỳ hoa này. Kiến thức của đệ tử hạn hẹp, không biết loài hoa này là gì, nhưng tại Hắc Mặc Tinh, nó bị ba con thượng phẩm hoang thú chém giết tranh đoạt. Đệ tử phải hao phí tâm tư mới có thể đoạt được!
Trần Đào đưa đóa hoa về phía trước, cung kính nói.
Đóa hoa từ từ bay về phía Thiên Vận Tử, dừng lại trước mặt lão. Thiên Vận Tử nhìn đóa hoa, trầm ngâm:
- Đây là Thất Thải Lưu Ly Quang. Mười năm mọc rễ, trăm năm ra lá, ngàn năm khởi quang, vạn năm nở hoa một lần! Mỗi lần nở hoa chỉ có một màu, liên tục nở sáu lần, lần thứ bảy mới tản mát ánh sáng bảy màu.
- Vật này là thứ yêu thú cực kỳ yêu thích. Nuốt vào bảy màu này, đối với yêu thú vô cùng có lợi. Nó được coi là một trong thiên địa kỳ bảo. Trong Tu Chân Liên Minh, nó xếp thứ chín mươi ba trong số các thiên tài địa bảo. Lão phu nói có đúng không, Tôn Trưởng Lão?
Thiên Vận Tử nói xong, nhìn Tôn Trưởng Lão.
Tôn Trưởng Lão khẽ mỉm cười gật đầu:
- Đúng vậy! Đây là Thất Thải Lưu Ly Quang. Chỉ có điều hỏa hậu hơi kém, chưa nở cánh thứ bảy. Tuy nhiên, với thần thông của Thiên Vận đạo hữu, không mất nhiều thời gian để khiến bảy cánh hoa xòe ra.
Thiên Vận Tử nâng tay, nắm lấy đóa hoa, cười:
- Được, vật này vi sư nhận lấy!
Ánh mắt Trần Đào chợt lóe lên, nhìn ba người Tử Hệ, bình thản:
- Người Tử Hệ ta ngày càng ít. Bạch Vi, Triệu Hân Mộng, đã lâu không gặp!
Sắc mặt Bạch Vi có chút không tự nhiên, không nói gì.
Triệu Hân Mộng đôi mắt lộ vẻ phức tạp, khẽ:
- Ta biết đại thọ vạn năm của Sư phụ, ngươi nhất định sẽ trở về!
Trần Đào nhìn Triệu Hân Mộng, dời ánh mắt sang Vương Lâm. Chỉ dừng lại trên người Vương Lâm một thoáng rồi không để ý nữa.
- Tôn Vân đâu?
Triệu Hân Mộng thở dài, khẽ truyền âm mấy câu. Trần Đào biến sắc, quay phắt lại nhìn Triệu Hân Mộng, rồi đảo mắt sang Vương Lâm, chậm rãi:
- Ngươi là Lão Thất sao? Hãy xưng tên!
- Vương Lâm!
Ánh mắt Vương Lâm bình tĩnh nhìn lại người này. Tu vi của Trần Đào không hề che giấu. Từ khi người này đến, Vương Lâm đã thấy tu vi của hắn vượt qua Anh Biến kỳ, hẳn là đạt tới Vấn Đỉnh.
Nhưng là cảnh giới nào của Vấn Đỉnh, Vương Lâm không nhìn thấu.
- Ngươi không xứng là Thất sư đệ của ta! Thất sư đệ của ta chỉ có Tôn Vân!
Ánh mắt Trần Đào bình tĩnh, rời mắt khỏi Vương Lâm.
Thiên Vận Tử vẫn luôn quan sát đệ tử của mình, mỉm cười không nói.
- Sư phụ, lần này đệ tử trở về là muốn một lần nữa đạt được phong hiệu Thiên Vận Thất Tử. Mong Sư phụ chấp thuận!
Trần Đào nhìn Thiên Vận Tử, cung kính nhưng kiên quyết nói.
Thiên Vận Tử khẽ cười:
- Thiên Vận Thất Tử, trong Tử Hệ, trước mắt chỉ còn ngươi và Thất sư đệ của ngươi có tư cách. Nhưng chỉ một người đạt được thôi!
Khóe miệng Trần Đào lộ ra tia hàn ý, gật đầu. Không do dự, hắn tiến lên một bước, tới trước Vương Lâm. Tay phải nhanh như chớp, đánh ra một đạo ấn quyết, khí thế như sét đánh, rơi xuống trước mặt Vương Lâm một trượng.
Một trận nổ vang lên. Vương Lâm lập tức lùi lại, chiến phủ của Cự Ma Tộc xuất hiện, ngăn cản lực công kích. Cùng lúc đó, kim tiên lực trên tay phải của Vương Lâm phóng ra, giúp Vương Lâm chỉ lùi hơn mười trượng. Khi dừng lại, sắc mặt Vương Lâm âm trầm, nhìn Trần Đào.
Vừa rồi hắn đã hết sức cẩn thận. Ấn quyết của đối phương không tấn công hắn, mà chỉ có tác dụng chấn nhiếp. Dù chỉ dừng lại giữa hư không, dư ba vẫn khiến hắn bị đẩy lui. Lực lượng này hiển nhiên hắn không thể địch lại.
Vương Lâm không biết Trần Đào cũng hết sức kinh ngạc. Thần thông vừa rồi của hắn rất mạnh, tuy nói chỉ rơi xuống hư không, dư ba ít nhất có thể khiến tiểu tử Anh Biến trung kỳ này lùi hơn trăm trượng. Như vậy sẽ có tác dụng chấn nhiếp, không cần động thủ cũng có thể đạt được phong hiệu Thiên Vận Thất Tử.
Nhưng hiện tại chỉ khiến đối phương lùi hơn mười trượng. Khoảng cách này không có tác dụng đe dọa, ngược lại, như đang khích lệ hắn đánh một trận.
- Ngươi, bỏ cuộc đi!
Trần Đào nhướng mày, lạnh lùng nhìn Vương Lâm, chắc chắn nói.
Vương Lâm nhìn Trần Đào, ánh mắt dần lạnh lẽo. Sự hống hách của người này rất rõ ràng. Hắn không nói, ngũ chuyển kim tiên lực trên tay trái bỗng nâng lên, tống về phía trước.
Ngũ chuyển kim tiên lực xoay ngược lại, mang theo tiếng động kỳ dị, gần như trong chớp mắt đã tới trước mặt Trần Đào.
Trần Đào liếc nhìn cơn lốc ngũ chuyển, hạ giọng:
- Pháp thuật này không phải dùng như thế!
Nói xong, tay phải đẩy ra, cơn lốc kim tiên lực gào thét đến đột ngột dừng lại trước ngón trỏ tay phải Trần Đào, truyền ra tiếng vù vù.
Ngón trỏ tay phải Trần Đào bắn vào cơn lốc này. Cơn lốc kim tiên lực dừng lại một chút rồi lại chậm rãi tăng thêm một vòng, uy lực lớn hơn. Lúc này, nó đã đạt tới sáu vòng.
Ngón tay Trần Đào vẫn chưa dừng lại, liên tiếp bắn ra ba lần. Một cỗ khí tức như hủy thiên diệt địa từ cơn lốc điên cuồng truyền ra. Lúc này, cơn lốc đã đạt tới chín vòng!
Trần Đào ngẩng đầu nhìn Vương Lâm với ánh mắt khinh miệt. Tay phải hắn ấn về phía trước, cơn lốc cửu chuyển kim tiên thay đổi phương hướng, gào thét lao đến Vương Lâm.
Sắc mặt Vương Lâm rất âm trầm, lập tức lùi lại, tay phải bắt lấy chiến phủ, bổ xuống.
Một tiếng ầm ầm vang lên, bên trên chiến phủ xuất hiện phủ mang dài mười trượng, điên cuồng gào thét, bổ xuống cơn lốc cửu chuyển.
Phủ mang lóe lên, nhưng cơn lốc cửu chuyển chỉ thoáng dừng lại, rồi lại lao thẳng tới Vương Lâm.
Vương Lâm lâm nguy bất loạn, tay phải vẽ lên giữa không trung. Ngân mang bọc lấy cơn lốc cửu chuyển. Cùng lúc đó, Vương Lâm thi triển thuấn di. Nhưng mục tiêu không phải hắn, mà là ngân mang đang bao bọc cơn lốc cửu chuyển.
Từng đạo Thuấn Di thuật được hai tay Vương Lâm thi triển cực nhanh. Gần như trong chớp mắt đã hoàn thành, hắn khẽ nói:
- Đại Na Di!
Vừa dứt lời, cơn lốc cửu chuyển được ngân mang bao bọc tới trước mặt Vương Lâm, cách hắn ba trượng. Từng trận khí tức hủy diệt ập tới, nhưng thần sắc Vương Lâm vẫn không hề hoảng hốt.
Cơn lốc cửu chuyển điên cuồng lao đến, nhưng ngay khi chỉ còn cách Vương Lâm một trượng, ngân mang bao bọc bên ngoài lóe lên kịch liệt, rồi biến mất sạch sẽ, như chưa từng xuất hiện!
Cảnh tượng này khiến các tu sĩ xung quanh ngưng trọng.
Trong mắt Thiên Vận Tử hiện lên tia tán thưởng, khẽ gật đầu.
Ánh mắt Trần Đào chợt lóe lên, đã không còn khinh thường Vương Lâm.
Hết thảy đều xảy ra cực nhanh. Ngay khi cơn lốc cửu chuyển biến mất, chiến phủ trong tay Vương Lâm thu lại, kết ấn quyết, điểm về phía Xạ Thần Xa, hét lên:
- Hồn thú, hiện!
Xạ Thần Xa kia, Trần Đào chỉ liếc nhìn, không chú ý, lúc này mới quay lại nhìn. Một cỗ ý niệm bất khuất bỗng phóng lên cao.
Một Hồn thú khổng lồ điên cuồng ngưng hình, phát ra tiếng gầm rít dữ dội.
Thanh âm này xuyên thấu thiên địa, các đệ tử Lục Hệ đều khiếp sợ, chưa từng gặp Hồn thú nào như vậy. Sau khi nghe tiếng gầm rít bất khuất, thực lực Vương Lâm lập tức được đánh giá cao.
Các tu sĩ đến mừng thọ cũng lộ ra quang mang kỳ dị. Vài vị lão quái tu vi cao thâm nhìn Hồn thú, trầm tư.
Ngay cả Kiếm Tôn Lăng Thiên Hầu cũng kinh ngạc.
Vương Lâm quát khẽ:
- Nuốt hắn!
Hồn thú gầm rít nhảy lên, tốc độ cực nhanh, tới trước mặt Trần Đào.
Trong mắt Trần Đào hiện lên chiến ý, hai tay bấm quyết, một tử sắc quang cầu hình thành. Ngay khi Hồn thú lao tới, nó lập tức nổ tung.
Một tiếng nổ vang lên, khiến phần lớn tu sĩ xung quanh bị chấn động nổ cả màng nhĩ. Trần Đào không bị đụng tới, nhưng quần áo bị phá nát, bộ dạng có chút chật vật.
Hồn thú bị đẩy lùi mấy trăm trượng, thân mình lúc lắc, rồi lại lao tới. Lúc này, nhiều chỗ trên toàn thân nó xuất hiện dấu vết của thiết liên. Thiết liên thẳng tắp, một đầu là thân thể nó, đầu kia là Xạ Thần Xa.
Chiến ý trong mắt Trần Đào càng thịnh, ngửa đầu cười điên cuồng, quát:
- Súc sinh khá lắm, khiến ta có chút hứng thú!
Nói xong, hắn xé rách quần áo, lộ nửa thân trên trần trụi. Hắn vỗ túi trữ vật, trong tay xuất hiện một trường thằng màu đen. Sợi dây này như gân của một sinh vật bị Trần Đào rút ra. Một mùi vị hoang dã tràn ra.
Thông báo: Web chuẩn bị đổi tên miền, nên mọi hãy check lại toàn khoản để đăng nhập lại, theo dõi Fanpage Vozer để cập nhật thông tin nhé.
Bạn muốn hóa thân thành nhân vật chính của tiểu thuyết Tiên Nghịch (Dịch chuẩn)? Truy cập ngay SoLuoc.Com để nhập vai trải nghiệp tu tiên nhé.
Đề xuất Voz: Hồ Sơ Xuyên Không