Chương 38

- Anh có chuyện gì buồn à?

- À không! Anh vẫn phởn như mọi khi, cười nhăn răng này. Hì hì!

- Anh giống y hệt anh Việt, mừng giận toàn giữ trong lòng. Có chuyện gì khó xử vậy anh?

- Uhm

- Anh cứ nói ra cả đi, em nghe này!

- Khi con gái giận thì thế nào hả Ngọc Anh?

Đầu dây bên kia có tiếng cười khúc khích, lúc sau cô bé mới nói:

- Thế anh lại làm chị nào giận rồi chứ gì?

- Ừ thì….

Nói rồi tôi kể hết tất cả cho Ngọc Anh nghe, kể cả việc tôi hành xác để quên đi nỗi buồn. Nghe xong, Ngọc Anh ngập ngừng nói:

- Chị An đó không giận anh nữa đâu.

- Sao cơ

- Chẳng qua hai người ngại không dám tiến lại gần nhau thôi, chị ý sợ, anh cũng sợ.

- Haizzzzz! Biết làm sao được. Thôi khuya rồi, em cũng ngủ đi, đừng bắt chước anh thức khuya làm gì, hại lắm.

- Anh Hưng ngủ ngon nhé! Nhưng hứa với em là đừng để cơ thể bị va đập nữa, không tốt đâu, còn hại về sau nữa.

- Ừ anh hứa. Ngủ ngon!

Thẫn thờ gác máy, chẳng lẽ con An không còn giận tôi nữa sao? Nhưng mặt mũi đâu mà gặp nó, không biết tay nó còn đau không, dạo này ai mua đồ ăn vặt cho nó? Không phá phách mình, hết trò chơi chắc nó chán lắm nhỉ?
 

Đề xuất Voz: Khi Tôi 25
Quay lại truyện Tiếng Chuông Gió
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Tùng Nguyễn Thanh
11 tháng trước

Truyện này drop à