Chương 63

Nó chỉ vào một con đường đất, tôi lặc lè đi theo hướng nó chỉ, con đường này một mặt là cánh đồng rộng bạt ngàn, một mặt là rặng bạch đàn rì rào, đi ở đây tôi lại thấy nhớ nhớ, cảm giác như đang đi trên đường ruộng quen thuộc ở quê.

Càng đi càng vào sâu hun hút, chẳng thấy điểm cuối đâu, gió từ đồng thổi ù ù, rét cóng tay. Con An bắt đầu lạnh, nó kéo mũ len xuống thấp hơn, rướn người lên trước đội mũ áo khoác lên cho tôi, thấy tôi ăn mặc phong phanh, nó lôi đâu ra một cái khăn len trắng tinh, quàng vào cổ tôi, quấn mấy vòng. Đi theo hướng nó chỉ, đến chừng giữa con đường thì tới một cái điếm kiểu cũ, là một cái nhà ngói, tường quét vôi trắng đã bong tróc nhiều mảng. Chỗ này mà nó cũng tìm ra được thì giỏi thật, con gái mà đi xa gớm. Dựng xe vào cạnh tường, nó lấy trong cái balo bé tí ra một tấm nilon to chừng 3m vuông, xong lại lôi ra 3 túi thịt bò khô với 4 lon bia. Bày biện xong, nó đập đập tay vào cái chỗ bên cạnh, ra ý tôi ngồi xuống. Tôi hỏi:

- Mày bày ra cái trò gì thế?

- Ngồi đi, hôm nay tao mang bia uống này!

Con này ngộ thật, tự dưng hôm nay lại điên điên, thích uống bia. Uống bời thế nào với mình được. Tôi bật một lon, nó cũng bật một lon, hai đứa vừa uống bia vừa xé bò khô ra nhai. Chợt con An bảo tôi:

- Hôm nay mày mang sáo à?

- Ừ!

- Thế thổi cho tao nghe đi!

Chẳng biết từ bao giờ, tôi sinh ra thói quen mang theo cây sáo mỗi khi đi chơi cùng nó. Đặc biệt là từ hồi tôi biết thổi nhiều bài hơn, trình độ thổi cao hơn thì tôi chỉ mang sáo ra ngoài mỗi khi đi chơi với con An, ngoài nó ra, hiếm ai nghe được tôi thổi sáo, lắm người còn chẳng biết tôi có thổi sáo được hay không.

Thổi bài Tình nhi nữ, Hoa bằng lăng, con An vừa ăn vừa nghe, uống hết 1 lon nó không uống thêm được nữa, chỉ ngồi ăn bò khô. Nghe xong, nó ngước lên nhìn tôi, mắt hoe đỏ:

- Hưng! Mày vẫn chưa quên được chuyện đó à?

- Chắc thế!

- Ngay cả hôm ăn Tất niên, tao nghe mày thổi cũng thấy thế!

Tôi sững người. Hôm đó tôi cười phớ lớ, dù buồn nhưng giấu hết cả trong cái mặt nhăn nhăn nhở nhở. Vậy mà khi tôi thổi sáo, nó cũng đoán ra được. Chắc trên đời người hiểu rõ ruột gan tôi chỉ có nó. Đến thân thiết nhất trong đám bạn như thằng Việt mà có những lúc tôi còn khó khăn khi thổ lộ, vậy tại sao lúc ở bên cạnh con An tôi lại thấy thanh thản, thoải mái đến thế? Một thứ cảm xúc mơ hồ không rõ ràng cứ quấn lấy tôi, bao lần tôi tìm câu trả lời cho cảm xúc đó, để rồi khi tôi có câu trả lời thì lại muộn mất rồi.

Tôi uống sạch 3 lon, thấy người hơi chếch choáng nhưng vẫn còn tỉnh táo lắm. Con An chợt than buồn ngủ rồi than lạnh, tôi đứng dậy kéo tấm phên phía sau điếm lại, vậy là gió không lọt vào được nữa. Bỗng dưng nó níu lấy người tôi, nói:

- Hưng ngố! Tao mượn mày một tý!

- Con hâm! Mượn mõ cái gì!

- Ki bo thế! Mượn tý thôi. Đang lạnh lắm mà tao không mang gối!

Rồi chẳng đợi tôi đồng ý, nó chui tọt vào sát, rúc người vào trong lòng tôi, gối đầu lên đầu gối tôi ngủ. Định đánh thức nó dậy, nghĩ thế nào lại thôi. Chắc nó đang buồn, mình làm cái gối cũng được. Con An cuộn tròn người, rúc vào trong lòng tôi ngủ ngon lành. Nhìn con An bây giờ khác xa con An tôi thấy hồi đầu năm. Không còn cái ương bướng, bất cần nữa, thay vào đó là đứa con gái ngố tàu, ham ăn ham ngủ. Nhìn nó ngủ hiền lành như thiên thần nhỏ, đôi môi chúm chím lại, đỏ tươi. Hai má phúng phính nhìn như em bé, hàng mi dài cong vút, lim dim ngủ. Tôi khẽ ôm nó, sợ nó ngủ say lại lăn ra, đập đầu xuống sàn mất. Nhưng cái tôi sợ nhất là nếu tôi không ôm chặt, nó sẽ lăn dần, lăn dần cho đến khi tuột khỏi vòng tay, tôi sẽ vĩnh viễn không giữ lại được nữa. Lúc lâu sau, con An vẫn ngủ say, tôi ngắm nó ngủ mà quên cả thời gian. Rốt cục giữa hai đứa là cái gì? Bạn bè, tri kỉ, người yêu, hay là một cái gì đó không rõ ràng? Tôi ngắm nó rất lâu, nhìn cái mũi nhỏ xinh phập phồng thở. Tôi lấy ngón trỏ khẽ chạm lên mũi nó, cái mũi chun chun lại như sắp hắt xì, tôi vội bỏ tay ra, sợ làm nó tỉnh ngủ. Sau đó, chẳng hiểu nghĩ thế nào, sẵn có chút hơi men trong người, tôi đánh bạo thơm vào má nó một cái. Khi cúi sát mặt, hương thơm từ tóc nó toát ra, mùi hương thật dịu nhẹ, xao xuyến!
 

Đề xuất Voz: Hiến tế
Quay lại truyện Tiếng Chuông Gió
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Tùng Nguyễn Thanh
9 tháng trước

Truyện này drop à