Chương 100

Suốt đoạn đường đưa Len về, tôi không nói thêm điều gì, và tôi cũng cảm thấy, người ngồi phía sau mình, cũng thích sự im lặng đến khó chịu đó.

Nắng thu tắt hẳn, hoàng hôn ngày ấy, tôi chẳng nhớ đến việc mình vừa mới chia tay một người!

Thẫn thờ về nhà, rồi lại thẫn thờ vào phòng đóng kín cửa lại, từ lúc đó đến quá khuya, chẳng thể nghĩ được điều gì, chẳng biết mình đang cảm thấy ra sao, kiệt kệ và tuyệt vọng hết sức… Lại nhớ đến Nguyệt, nhớ việc mình chia tay bởi 1 nguyên nhân khó hiểu. Nhớ mà thấy sốc vô cùng.

Và mình cố gắng gửi những tin nhắn nói hết lòng mình đến bên Nguyệt, soạn thật dài những yêu thương, những lời giải thích, rồi lại ấn xóa hết đi. Cho đến quá khuya, mình cầm chiếc điện thoại, nhìn vào cái số điện thoại ấy, nhưng không một tin nhắn nào được gửi đi. Lại bật khóc, như thể bản thân mình có thể chảy ra được, vỡ òa, khóc như chưa bao giờ có thể khóc nhiều đến thế!

Đeo tai nghe vào, phát những bài nhạc thật buồn. Lâu rồi, từ ngày em ra đi, tôi lại có thể khóc vì một người con gái khác. Lâu rồi, tôi mới nghe lại những bản nhạc này. Lâu rồi, tôi mới cố gắng xem như mình bình tâm đến vậy!

“Mỗi khi tình yêu bắt đầu, mưa cũng là hạnh phúc…
Đến khi niềm tin tan dần, một người lặng khóc trong tuyệt vọng!”

Giữa căn phòng thật trống trải, không một ánh sáng nào lọt được vào, tôi ngồi vào góc phòng, thở dài. Nước mắt rơi nhiều đến nỗi, tôi làm như nó cũng giống tiếng thở của tôi mỗi khi buồn bực. Với bóng tối, tựa lưng vào tường, thật thấy an toàn hơn việc đối mặt với tất cả. Cũng chính thời khắc ấy, chẳng phải lo sợ ai sẽ khá đi sự bình yên ấy, hay cũng chẳng ai dám bước vào, làm mình trở nên nhớ nhung cả. Thật lạ, mình đang khóc vì một người con gái, người mà mình còn không chắc rằng mình đang yêu.

Hàng chục trạng thái được đăng lên Facebook, những sự hụt hẫng của mình khi ấy, viết hết lên đó. Giữa hàng trăm người bạn, mình chỉ cần 1 người đọc đến nó, chẳng cần ai khác phải hiểu ngoài người đó, vậy mà, chỉ là cảm giác một mình độc thoại với cái thế giới ảo của riêng mình.

Hiển, nó xin lỗi tôi, nó giúp tôi bình tĩnh lại, nhưng, tôi chẳng thể coi nó là bạn như xưa. Từ thời khắc ấy, đến bây giờ, khi viết ra những dòng này, tôi chưa một lần coi nó là bạn. Thực sự là vậy. Chẳng thể hình dung nổi, tôi, con người lạnh lùng trước đó, sau chuyện này, còn lạnh hơn gấp bội, và điên rồ hơn những gì ai khác có thể nghĩ đến.

Tôi đã bị trầm cảm, chẳng cần đi gặp bác sĩ tâm lý, tôi cũng biết mình bị trầm cảm. Cảm giác ấy, chỉ hướng tới cách giải quyết duy nhất, là cái chết!

Tôi ôm đầu, nằm gục xuống giường, rồi khóc đến khi chiếc gối ướt đẫm nước mắt của tôi. Nước mắt bết lại, làm tôi không thể mở nổi đôi mắt, nó trĩu xuống, đầy khó khăn. Tôi tưởng tượng đến những lời Nguyệt từng nói, làm sao có thể quên được, khi nó hiện rõ mồn một trong tâm trí. Và thời gian, có thể không liên quan gì lắm, nhưng nó cứ trôi đi một cách thản nhiên, mặc kệ một người vẫn đang sống vì nhìn vào những khoảng không nó mang lại.

Đề xuất Tiên Hiệp: Hồi Quy Tu Tiên Giả
BÌNH LUẬN