Chương 101
Điện thoại rung giữa đêm khuya, thật không tin người nhắn tin lại là Rain. Nguyệt nói : “Có lẽ trong thời gian qua, tớ đã hơi sai khi nói ra tình cảm của mình, có lẽ nó không giống như tớ nghĩ, chúng ta nên là bạn, được không?”
Thoát khỏi tin nhắn, còn đủ bình tĩnh để không quăng chiếc điện thoại vào chân tường, cười một cái, lấy tay gạt nước mắt, quệt đi quệt lại, mớ nước mắt chẳng thể khá hơn trên khóe mắt. Ngày một nhiều hơn. Định không trả lời tin nhắn xong rồi nghĩ lại, mình cũng nên nói ra câu nói sau cùng của riêng mình:
“Đó là điều không thể, với tớ không có chuyện làm bạn được, mong cậu hiểu, giờ thì tránh xa cuộc sống của tớ ra.”
Và tôi chẳng còn động vào điện thoại nữa, nhắm mắt lại, vẫn dựa vào tường, vẫn bản nhạc ấy, và thiếp vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Vội vã sau khi tỉnh dậy là giấc mơ đầy những ấm áp từ ai đó, tiếc nuối vì mình đã tỉnh dậy quá nhanh, chưa kịp cảm nhận hết nó.
Vào Facebook, xóa hết những trạng thái hôm qua đã đăng, có vài lời hỏi thăm từ mấy đứa bạn và người quen, cũng chẳng muốn trả lời với tâm trạng này. Thói quen ghé vào tường nhà Nguyệt xem cũng thôi dần từ đó, tôi khóa Facebook gần 1 tháng trời. Và không dùng điện thoại nữa. Cả bạn bè, tôi cũng không nói chuyện với ai, nghĩ đến chuyện thằng Hiển, lại sợ khi muốn kể cho ai đó nghe chuyện của mình. Con người tôi, chắc chỉ mở miệng nói với thầy cô và trả lời bố mẹ, còn lại không nói một từ gì.
Thảng thốt những ngày sau đó, là những mớ suy tính về học tập, sự sụp đổ ấy, khiến mình trở nên tầm thường và thật đáng ghét!
Có lẽ, trong tình cảm, cần một sự chân thành hơn sự so bì với người khác về mối quan hệ mình có! Quá phô trương cũng không được, nhưng quá đơn giản thì dễ tan vỡ.
Hằng ngày đến lớp chỉ là hình thức, tôi học được điều gì, chắc chỉ có mình tôi mới hiểu. Chỉ có mặt trong lớp khi vào giờ học, những giờ còn lại, tôi lại trốn ra phía sau trường, ngồi một mình dưới gốc cây hoa sữa, cạnh chiếc ghế đá đơn độc, nhìn người khác cười nói trước mặt, chẳng thể tủi thân hơn được. Tôi không nói chuyện với ai, tôi tách mình khỏi cuộc sống. Thậm chí, chẳng có ai quan tâm đến việc tôi có mặt trong thế giới của họ hay không?
Đối mặt với Nguyệt hằng ngày trong lớp, cảm giác ấy, chỉ muốn trốn chạy đi thật xa, nhưng nghĩ lại, mình chạy trốn, cũng chẳng ai bận tâm đến, việc mình làm cũng chỉ là vô nghĩa. Tránh ánh nhìn của cô ấy, tránh mặt cô ấy, không muốn nghe giải thích không muốn nói gì thêm, tôi coi như Nguyệt chẳng còn trong tâm trí mình.
Đề xuất Tiên Hiệp: Bắt Đầu Trở Thành Thủ Tọa, Đánh Dấu Cực Đạo Đế Binh!