Chương 93
- Nhà tớ khá xa đấy? – Cô nàng giờ mới chịu nói, chứ tôi đang loay hoay không biết sẽ đi đường nào để đưa cô nàng về nữa.
- Cậu nói câu này là muốn tớ thả cậu ở đây à? – Tôi khẽ đùa.
- Cậu dám bỏ tớ ở đây?
- Ai bảo tớ không dám. – Tôi nói.
- Tớ thừa biết cậu quá mà.
- Ờ…
- Ờ cái gì?
- Không, nhà cậu ở đâu? Nãy giờ im re vậy?
- Bên Tổ 35 đó, xa nhỉ? Hihi! – Cô nàng cười tự nhiên tôi cũng thấy mình khá hơn.
- Cậu làm tớ có động lực muốn thả cậu ở đây ngay và luôn đấy! hừm! – Chứ sao nữa, cách nhà tôi cả 7 cây số chứ chả đùa, cả đi cả về là 14 cây, tôi ăn ở đâu đến nỗi mà.
- Hừm, có một tên đáng ghét không giữ lời hứa này.
- Tớ có hứa gì? – Tôi vờ ngu.
- Hứa đưa tớ về tận nhà rồi mà, thấy xa quá, muốn thả người ta đi bộ về chứ gì? – Cô nàng lè lưỡi.
- Tớ cắt lưỡi đấy, không phải lè lưỡi ra đâu nhé! Lưỡi cậu không đẹp bằng lưỡi tớ đâu mà khoe. – Tôi cũng quay mặt lại lè lưỡi lại.
- Kinh quá! Giống chú cún nhà tớ cực cậu à! – Cô nàng nhăn mặt.
- Hừm, Ý cậu là dễ thương giống nó chứ gì?
- Cậu đang so sánh mình với nó đấy à? Hihi! – Cô nàng nói câu này xong, tôi mới tá hóa, tại sao mình lại so sánh mình với cún con nhỉ?
- À, mà cậu tên gì? – Tôi hỏi, nói chuyện nãy giờ, và mấy lần gặp với nhau mà cái tên vẫn chưa được biết.
- Gọi tớ là Len!
- Tên lạ vậy? – Tôi thắc mắc!
- Tên thật của tớ rồi cậu sẽ nhớ ra thôi mà, hì!
- Tớ trước kia quen biết cậu à?- Tôi hơi thấy đầu óc mình nhức lên, khó nhớ quá.
- Cậu… không nhớ thật à?
- Không… thật mà!
- Đáng ghét!