Chương 105: Nên Dùng Hỏa Công
Trương Dịch phát xong lương thực của ngày hôm nay. Do hai ngày qua đã chết mười mấy người, lượng thực phẩm tiết kiệm được không ít.
Nhiều bóng dáng quen thuộc đã biến mất trước mắt hắn.
Chẳng hạn như Phương Vũ Tình hay Lâm Thái Ninh, đã mấy ngày không thấy tăm hơi, e rằng đã sớm chết cóng hoặc chết đói rồi.
Trương Dịch trở về nhà, Chu Khả Nhi mặc tạp dề từ trong bếp bước ra, dịu dàng mỉm cười: “Chủ nhân, anh đã về rồi!”
Nhìn Chu Khả Nhi hiền thục ôn nhu, tâm trạng Trương Dịch cũng vơi bớt phần nào căng thẳng.
Thời gian trôi qua, Chu Khả Nhi đã dần quen với vai trò người hầu của Trương Dịch.
Nàng là một người phụ nữ thông minh, hiểu rõ rằng trong thời mạt thế, làm một dây leo bám vào đại thụ mới là điều hạnh phúc nhất.
Vì vậy, đối với mọi yêu cầu của Trương Dịch, nàng đều tận lực đáp ứng.
Thậm chí, cả những việc hắn chưa chủ động nhắc tới, nàng cũng cố gắng hoàn thành thật tốt.
“Cô đang làm gì vậy?” Trương Dịch vừa cởi bộ đồ chống lạnh vừa hỏi.
Chu Khả Nhi ngồi xổm xuống, giúp hắn lấy dép lê, lại đem đôi ủng đi tuyết đặt lên giá giày bên cạnh.
“Thịt bò hầm khoai tây, chẳng phải anh rất thích món này sao? Em đang tập làm đây, chỉ là không biết hương vị có vừa miệng không.”
Lúc này Trương Dịch cũng muốn ăn chút gì đó nóng hổi để sưởi ấm dạ dày.
Hắn ngồi xuống ghế sofa, Chu Khả Nhi bưng nước rửa chân đến cho hắn.
Đôi bàn chân ngâm trong làn nước ấm áp, cảm giác thư thái và buông lỏng tức thì khiến cơ thể Trương Dịch không còn căng cứng như trước.
Hôm nay bôn ba trong gió tuyết cả ngày, dù có đủ loại thiết bị chống lạnh, hắn vẫn cảm thấy hơi lạnh thấm vào người.
Chỉ những lúc thế này, hắn mới cảm nhận được việc có một mái ấm ấm áp là điều dễ chịu đến nhường nào.
Nhìn chung, tâm trạng của hắn hôm nay rất tốt.
Có được vị trí cụ thể của doanh trại quân đội, lần tới hắn có thể tự mình tới đó khai thác kho vũ khí bên dưới.
Vũ khí đạn dược trong doanh trại chắc chắn nhiều gấp bội so với đồn cảnh sát!
Hơn nữa, có khả năng còn sở hữu những loại vũ khí quân dụng đầy uy lực.
Ví dụ như lựu đạn, RPG. Thậm chí là xe tăng, xe bọc thép?
Trương Dịch lắc đầu, những thứ đó không phải đơn vị thông thường nào cũng được trang bị.
Vả lại với trọng lượng của chúng, lôi ra giữa trời tuyết thế này thì chỉ có nước lún sâu xuống, chẳng hề dễ dùng.
“Tuy nhiên, vũ khí đạn dược chắc chắn sẽ kiếm được không ít!”
“Có được số vũ khí này, nơi đây sẽ không còn ai có thể đe dọa được ta nữa.”
Bên cạnh niềm vui, tự nhiên cũng sẽ nghĩ đến những chuyện không mấy vui vẻ.
Chẳng hạn như việc bị người của băng Cuồng Lang âm thầm tập kích.
Cũng may toàn thân hắn được trang bị kín kẽ, trong tay lại có súng và đạn dược dồi dào.
Nếu không, nếu phải cận chiến trong đống tuyết, làm sao hắn có thể đánh bại được mười tên cùng lúc?
“Băng Cuồng Lang, ta nhất định phải diệt sạch! Nhưng bọn chúng cũng khá nhát gan, biết hỏa lực trong tay ta mạnh nên đều co cụm không ra. Ta cũng không dám khinh suất xông vào, phải đối phó với chúng thế nào đây?”
Trương Dịch rơi vào trầm tư.
“Tấn công một tòa nhà cao tầng mà dùng sức mạnh thô bạo thì thật ngu ngốc. Không gian rút lui của chúng rất lớn, nhưng phía sau bên tấn công lại là tuyết đọng, hành động bất tiện, lại không có vật chắn.”
“Chưa kể lối đi hẹp, địa hình phức tạp, đánh từ dưới lên trên là cực kỳ khó khăn.”
“Vạn nhất bọn chúng cũng dùng bom xăng hỏa công như ta, dù không bị thiêu chết thì cũng bị khói làm cho ngạt chết.”
Nghĩ đến đây, mắt Trương Dịch chợt sáng lên!
“Hỏa công? Đúng rồi, có thể dùng hỏa công mà!”
Hắn nhớ lại những tin tức thường thấy trước đây.
Một tòa nhà dân cư bốc cháy, khói đặc cuồn cuộn khiến người ở tầng cao không thể thoát thân, cuối cùng bị sặc khói mà chết.
Trương Dịch càng nghĩ càng thấy kế hoạch này khả thi!
“Người không vào được, nhưng khói thì có thể! Hơn nữa khói luôn bay lên trên, bọn chúng có chạy lên tầng cao cũng vô dụng.”
“Bên ngoài nhiệt độ quá thấp, ngày thường bọn chúng đều đóng chặt cửa sổ, điều này chỉ khiến chúng bị sặc chết nhanh hơn.”
“Nếu chúng định mở cửa sổ nhảy xuống chạy trốn, nhảy xuống một tên ta bắn chết một tên!”
Trương Dịch vỗ tay khen hay, phương pháp này quá tuyệt vời, là thủ đoạn hoàn hảo để đối phó với kẻ địch ẩn nấp trong kiến trúc.
“Nhưng vấn đề lại tới, nếu muốn phóng hỏa thì phải là một đám cháy lớn mới được.”
“Gỗ củi có thể dùng để đốt ở các tòa nhà, ngoại trừ cửa chính chưa tháo thì những thứ khác đều đã bị dỡ sạch rồi.”
Trương Dịch cũng đã nghĩ ra cách.
“Bên ngoài có rất nhiều cây cối, mấy ngày tới ta sẽ chặt thêm một ít.”
“Vừa hay những thân cây này còn ẩm ướt, khi cháy không thể oxy hóa hoàn toàn, khói tạo ra sẽ càng đậm đặc! Chỉ cần tưới thêm chút xăng lên, tuyệt hảo!”
Nghĩ thông suốt cách đối phó với những kẻ trốn trong nhà không chịu ra, Trương Dịch không khỏi cảm thấy sảng khoái.
Chu Khả Nhi bưng bữa tối đã chuẩn bị xong lên, Trương Dịch nếm thử một ngụm, mỉm cười khen ngợi: “Tay nghề tiến bộ rồi!”
Nghe Trương Dịch khen, Chu Khả Nhi mặt mày rạng rỡ.
“Thật sao? Nếu anh thích, ngày nào em cũng có thể nấu cho anh ăn!”
Trương Dịch mỉm cười gật đầu.
Lúc hai người dùng bữa, Chu Khả Nhi ngồi đối diện Trương Dịch.
Trong đầu Trương Dịch vẫn đang suy tính xem thời gian tới làm sao để giải quyết đám hàng xóm phiền phức trong khu chung cư.
Hắn đã có dự tính sơ bộ, tạm thời không nên xảy ra xung đột quy mô lớn với bọn họ.
Dù có muốn đánh, cũng phải đợi đến khi hắn thu thập đủ gỗ để phóng hỏa, cũng như khai thác được lượng lớn vũ khí từ doanh trại quân đội đã.
Khi đó hắn mới có nắm chắc mười phần, quét sạch lũ rác rưởi có ý đồ bất chính với mình trong một lượt!
Đang ăn cơm, Chu Khả Nhi bỗng nhiên nói với Trương Dịch: “Hai ngày nay, số người chết ở tòa nhà chúng ta dường như hơi nhiều.”
Suy nghĩ của Trương Dịch bị Chu Khả Nhi cắt ngang.
Hắn liếc nhìn người phụ nữ trước mặt, giọng điệu bình thản: “Ồ, vậy sao? Rồi sao nữa?”
Chu Khả Nhi tiếp tục nói: “Em cảm thấy, dường như bọn họ bắt đầu có oán hận với anh rồi. Anh tốt nhất nên cẩn thận một chút.”
Trong mắt Chu Khả Nhi lộ ra vẻ quan tâm dành cho Trương Dịch.
Phụ nữ vốn rất nhạy cảm. Sự thay đổi của đám hàng xóm hôm nay đã bị nàng tinh ý nhận ra.
Trương Dịch nở nụ cười ôn nhu, hắn đưa tay nhéo nhẹ gò má mềm mại của nàng: “Yên tâm đi, nếu chuyện này còn cần em nhắc nhở, anh đã chẳng biết mình chết bao nhiêu lần rồi!”
Chu Khả Nhi nghiêm túc nói: “Mấy ngày nay tỷ lệ tử vong của bọn họ quá lớn, có thể sẽ có người thay lòng đổi dạ. Em lo lắng bọn họ sẽ cấu kết với người ở các tòa khác để gây bất lợi cho anh!”
Trương Dịch gật đầu, nhưng vẻ mặt lại chẳng mấy bận tâm.
“Không sao cả, bọn họ muốn phản bội thì cứ việc phản bội. Dù sao từ đầu đến cuối anh cũng chưa từng tin tưởng bất kỳ ai trong số đó.”
“Thậm chí có thể nói, sớm muộn gì anh cũng sẽ tiễn tất cả bọn họ đi chầu ông vải.”
Việc đám hàng xóm khốn kiếp này trở mặt đối với Trương Dịch chẳng phải chuyện gì mới mẻ.
Chu Khả Nhi kinh ngạc che miệng, sau đó nản lòng nói: “Em còn ở đây lo lắng cho anh, xem ra đều là lo hão rồi. Anh còn tàn nhẫn hơn bọn họ nhiều!”
Dù miệng nói vậy nhưng lòng nàng lại thấy an tâm hơn hẳn. Bên cạnh có một người đàn ông đáng tin cậy như vậy, sự an toàn của nàng mới được đảm bảo.
Chu Khả Nhi bỗng nghĩ đến một vấn đề. Trương Dịch nói hắn không tin tưởng bất cứ ai, vậy còn... nàng thì sao?
Hai người đã chung sống một thời gian, Chu Khả Nhi đã trao cho hắn thứ quý giá nhất của mình, trong lòng cũng nảy sinh sự ỷ lại sâu sắc.
Phụ nữ là sinh vật cảm tính, dù có thông minh tuyệt đỉnh cũng khó lòng thoát ra được. Vì vậy, nàng hy vọng mình khác biệt so với những người khác.
“Trương Dịch, vậy anh có tin tưởng em không?”
Chu Khả Nhi nhìn Trương Dịch, ánh mắt mang theo một tia mong đợi, thậm chí có thể nói là khẩn cầu.
Trong những năm tháng tình người bạc bẽo, không thể tin tưởng ai thế này, nàng cũng khao khát có được một chút hơi ấm chân thành.
Trương Dịch nhìn nàng, không chút do dự đáp: “Khả Nhi, em là người duy nhất trên thế giới này mà anh tin tưởng!”
Đôi mắt Chu Khả Nhi như có những vì sao lấp lánh, gương mặt nàng cũng nhanh chóng ửng hồng.
“Anh... lại đang nói dối để dỗ em vui lòng phải không?”
Trương Dịch lắc đầu: “Dĩ nhiên là không, em là duy nhất! Ngoài em ra, ai cũng không được!”
Ánh mắt hắn kiên định, như thể những gì mình nói đều là sự thật.
Mắt Chu Khả Nhi hơi ươn ướt, nàng đã phần nào tin vào lời Trương Dịch nói, trong lòng không khỏi cảm động.
Trương Dịch mỉm cười dịu dàng, gắp cho nàng một miếng thịt bò: “Nào, ăn chút gì đi!”
Nhìn dáng vẻ hạnh phúc của Chu Khả Nhi, Trương Dịch thầm cảm thán trong lòng: Phụ nữ hóa ra đều dễ đối phó như vậy, khi nói dối chỉ cần không chột dạ là được.
Trương Dịch quả thực có thích Chu Khả Nhi. Nhưng người hắn yêu chỉ có chính bản thân mình.
Tuy nhiên, hắn phải khiến Chu Khả Nhi tin rằng hắn yêu nàng.
Trên thế giới này, cách tốt nhất để thao túng tâm lý một người chính là dùng tình cảm.
Điều này cũng giống như việc bạn đi làm ở công ty, lãnh đạo chẳng phải cũng dùng tình cảm để nói chuyện với bạn sao? Thậm chí còn gọi nhân viên là “người nhà”?
Chỉ có điều lúc người ta sa thải bạn thì lại tuyệt tình vô cùng.
Chỉ khi khiến Chu Khả Nhi nghĩ như vậy và một lòng một dạ với mình, hậu phương của Trương Dịch mới có thể ổn định.
Sau khi dùng bữa xong, Trương Dịch định đi tắm.
Chu Khả Nhi đỏ mặt đứng dậy, khẽ hỏi: “Có cần... có cần em giúp anh kỳ lưng không?”
Trương Dịch nhìn nàng, ánh mắt Chu Khả Nhi nhìn hắn dường như có thêm vài phần tình ý so với ngày thường.
Trương Dịch gật đầu: “Cũng tốt, một mình quả thực không tiện kỳ lưng cho lắm.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Long Phù (Dịch)