Chương 11: Nhà an toàn xây dựng hoàn tất

Ba ngày sau, dưới sự giới thiệu của Ngô Hoài Nhân, Trương Dịch thuận lợi mua được hai khẩu súng cùng một trăm viên đạn.

Dù giá cả có phần đắt đỏ, nhưng Trương Dịch chẳng mảy may để ý.

Cầm trên tay thứ nặng trịch này, trong lòng anh thêm phần vững tin về sự an toàn của mình giữa thời mạt thế.

Còn những loại thuốc cần thiết cho thời kỳ hậu tận thế, anh cũng đã trao đổi xong với Chu Hải Nhuận, trực tiếp thu về năm thùng thuốc nhập khẩu cao cấp.

Một tuần nữa lại trôi qua.

Ngô Hoài Nhân gọi điện đến, thông báo rằng căn phòng an toàn đã hoàn thành theo đúng yêu cầu của Trương Dịch, mời anh về nghiệm thu.

Trương Dịch mới rời khỏi khách sạn – nơi anh trú ngụ suốt một khoảng thời gian dài – rồi lái xe trở về khu dân cư Duy Phổ.

Ngô Hoài Nhân đích thân dẫn anh đi kiểm tra từng ngóc ngách.

Vừa trở về nhà, Trương Dịch đã không khỏi ngỡ ngàng.

Chiến Long công ty đúng là danh bất hư truyền, công ty bảo an hàng đầu trong nước.

Tốc độ thi công và chất lượng hoàn thiện căn nhà an toàn này quả thực không chê vào đâu được.

Toàn bộ căn nhà đã được lắp thêm lớp tấm hợp kim dày 200mm theo đúng yêu cầu của anh, nhưng từ bên ngoài nhìn vào thì hoàn toàn không khác biệt so với trước.

Ngô Hoài Nhân kiên nhẫn giải thích từng chi tiết:

– Hệ thống thông gió là loại chuyên dùng trong quân sự, có thể lọc sạch mọi khí độc, ngăn chặn việc kẻ khác xâm nhập bằng cách phun khí độc từ bên ngoài.

– Toàn bộ hệ thống giữ nhiệt trong nhà cũng đã được làm lại, sử dụng vật liệu chuyên dụng từ trạm nghiên cứu Bắc Cực.

– Ngoài việc xây dựng lò sưởi theo yêu cầu của anh, căn nhà còn có khả năng cách nhiệt đến 99,5%.

Nói đến đây, Ngô Hoài Nhân nheo mắt, mỉm cười thần bí:

– Ngoài ra, để đảm bảo an ninh cho anh, chúng tôi còn lắp đặt hệ thống giám sát toàn bộ tòa nhà, tổng cộng 300 camera, giúp anh có thể theo dõi từng tầng, từng ngóc ngách trong tòa nhà.

Nghe xong, Trương Dịch há hốc miệng, không biết phải nói gì.

Anh chỉ cảm thán một câu: Có tiền quả thật là sướng, có thể mua được những dịch vụ mà người thường không dám mơ tới.

Anh bước ra ban công, phát hiện ban công đã được thay thế bằng một tấm kính lớn liền mảnh, bao trọn cả khoảng không.

Ngô Hoài Nhân giải thích:

– Loại kính này vừa chống đạn, vừa chống nổ, thậm chí còn chắc chắn hơn cả tấm hợp kim dày 200mm kia.

– Hơn nữa, nó còn giúp anh đón ánh sáng tự nhiên và dễ dàng quan sát bên ngoài khi cần thiết.

Trương Dịch cực kỳ hài lòng với căn phòng an toàn này.

Có lẽ, nếu không phải là một đội quân trang bị vũ khí hạng nặng, thì sẽ chẳng ai có thể cưỡng chế xông vào nhà anh được.

Ngay cả khi cả tòa nhà sụp đổ, căn phòng của anh khả năng vẫn nguyên vẹn.

– Tôi rất hài lòng với căn nhà an toàn các anh đã làm.

Trương Dịch cười nói với Ngô Hoài Nhân.

Ngô Hoài Nhân cũng nở nụ cười rộng rãi, lấy ra văn bản đề nghị ký nhận.

– Nếu không có vấn đề gì, anh vui lòng thanh toán khoản tiền còn lại trong vòng ba tháng tới.

Trương Dịch gật gù cười tươi:

– Tất nhiên, tất nhiên rồi!

Nhưng thực ra, số tiền cuối cùng đó anh quyết định sẽ không bao giờ thanh toán.

Nghĩ lại mình chỉ bỏ ra 1 triệu đặt cọc, mà đã “móc được” một căn phòng an toàn trị giá gần cả chục triệu, Trương Dịch cảm thấy sướng điên người.

Anh nằm dài trên ghế sofa, ngắm nghía căn phòng an toàn gần như hoàn hảo của mình.

Nhưng một lúc sau, anh bỗng sực tỉnh về một thứ cực kỳ quan trọng mà mình lại bỏ sót.

Đó chính là nguồn sống – nước!

Anh vỗ trán một cái, lẩm bẩm: “Ôi trời ơi, sao mình lại quên mất cái thứ quan trọng như nước được chứ?”

Dù trong thời kỳ tận thế giá lạnh, người ta vẫn có thể đập băng lấy nước, nhưng khi đó nhiệt độ ngoài trời có thể xuống tới âm sáu bảy mươi độ, hơn nữa ra ngoài đồng nghĩa với nguy cơ tử vong.

Trương Dịch không thể nào chấp nhận để căn phòng an toàn của mình có một sơ hở nghiêm trọng như vậy.

Cân nhắc một lúc, anh lập tức đặt hàng qua nền tảng giao hàng, mua liền một lúc 100 chiếc thùng trữ nước khổng lồ.

Tổng dung tích 500 mét khối nước, đủ dùng suốt nhiều năm trời.

Cộng thêm việc sau này có thể lấy nước khoáng từ kho, vậy là vấn đề nước sạch đã được giải quyết triệt để.

Tốc độ giao hàng quả thật không làm anh thất vọng.

Chỉ vài giờ sau, lô hàng đã được giao đến tận nơi.

Trương Dịch ra cổng khu dân cư, nhờ bảo vệ Uông Đại Thúc cho người giao hàng vào.

Thấy Trương Dịch lại mua một đống đồ kỳ lạ, hàng xóm xung quanh lập tức xì xào bàn tán.

– Cái thằng Trương Dịch này, chẳng lẽ bị làm sao à?

– Ừ đúng đó, ngày nào cũng mua đồ gì mà kỳ kỳ thế không biết.

– Hôm trước nó sửa nhà, tôi thấy mấy người khuân những tấm thép dày ít nhất mười mấy centimet.

– He he, chắc bị điên rồi, bắt chước phim làm phòng an toàn chi đó.

– Tôi cũng xem mấy video nước ngoài, mấy người giàu rảnh rang cũng hay làm mấy thứ này. Chẳng phải lo viển vông sao?

– Bây giờ lại mua đống thùng nước, hay là hắn tưởng tương lai Thiên Hải sẽ thiếu nước à? Ha ha ha!

– Á? Thiên Hải gần biển còn gì!

Đối mặt với những ánh mắt chế giễu như đang xem trò vui, Trương Dịch chẳng buồn giải thích.

Trong lòng anh chỉ lạnh lùng cười thầm: Đến khi tận thế băng giá ập đến, các người sẽ biết lúc này mình ngớ ngẩn đến mức nào.

Anh chẳng có hứng thú để thuyết phục ai.

Vì những người này, dù anh nói gì cũng sẽ coi anh là kẻ điên, chẳng thể nào tiếp nhận nổi lời cảnh báo tốt bụng.

Biết đâu còn quay lại vu khống anh phát tán tin đồn, làm xáo trộn trị an xã hội, rồi báo công an bắt anh thì sao.

Lúc này, bảo vệ Uông Đại Thúc đang trò chuyện với cụ Tần – một hàng xóm khác.

Thấy vậy, ông đi đến ân cần hỏi:

– Này Trương Dịch, mua nhiều thùng nước vậy để làm gì thế? Cần gì giúp đỡ thì nói bác nghe, bác phụ anh khuân vào.

Nhìn ánh mắt chân thành của ông cụ, Trương Dịch trong lòng không khỏi xúc động.

Uông Đại Thúc là cựu chiến binh, không con không cái, làm bảo vệ ở khu dân cư này đã hơn mười năm, luôn tận tâm tận tụy.

Ở kiếp trước, ông từng hi sinh mạng sống của mình để cứu một người mẹ và đứa con gái sắp chết đói, nhường lại khẩu phần lương thực cuối cùng cho họ.

Trong tận thế, ông là một trong số ít những tia sáng nhân tính mà Trương Dịch từng gặp.

Anh trầm ngâm rồi nói:

– Bác Uông à, năm nay thời tiết hơi bất thường. Tôi có nguồn tin nội bộ, mùa đông năm nay sẽ cực kỳ khắc nghiệt.

– Để phòng thân, bác nên tích trữ thêm đồ ăn, thức uống. Đừng để đến lúc khan hiếm mà giá cả leo thang.

Uông Đại Thúc và Trương Dịch vốn thân thiết.

Ông biết anh là chàng trai tốt bụng, lại hay quan tâm người khác.

Người lớn tuổi thường hay lo xa, nghe vậy liền nhíu mày lo lắng:

– Trương Dịch, thật không? Tin này có chắc chắn không?

Trương Dịch gật đầu:

– Bác thấy đấy, tôi đã chuẩn bị tới mức này rồi. Bác nên mua ít mì gói, nước suối, loại này để được lâu, mua nhiều chút cũng chẳng sao.

Uông Đại Thúc gật gù.

Ông sống một mình, nhà lúc nào cũng quen trữ mì và xúc xích, nấu nướng tiện tay.

Giờ được Trương Dịch nhắc nhở, ông quyết định sẽ tranh thủ đi mua thêm.

Xem như là mua sự an tâm, dù sao đồ ăn để lâu cũng được, chẳng sợ mua quá nhiều.

Nhưng bên cạnh đó, cụ Tần nghe xong liền bước tới, nghiêm mặt nói:

– Cậu nhỏ à, cậu đừng nói những chuyện kiểu này lung tung vậy chứ.

– Xã hội chúng ta hiện nay bình ổn, an lành, sao lại thiếu hụt đồ đạc được? Nói mấy lời kiểu này, cẩn thận bị người ta tố cáo là tung tin đồn nhảm. Lúc đó có khi bị mời lên uống trà đấy!

Trương Dịch lườm một cái, chẳng thèm đáp lại.

Anh đã cảnh báo xong phần mình có thể làm.

Còn tin hay không, đó là chuyện của họ.

Đề xuất Tiên Hiệp: Chậm Rãi Tiên Đồ
BÌNH LUẬN