Chương 1001: Đạo Tặc
............
Thanh Vụ Đế Quốc.
Ẩn sâu trong tầng tầng mây phủ trên những đỉnh núi phương Bắc, một tông môn huyền bí mờ ảo mang tên Triệu Sắc Tông lặng lẽ tọa lạc.
Dưới chân núi, cách Triệu Sắc Tông khoảng 50 dặm.
Hộc... hộc...
Tiếng thở dốc nặng nề vang lên.
Một người áo đen trùm kín mặt đang hối hả tháo chạy lên núi. Hai tay gã đeo một cặp thiết quyền được mài thêm lưỡi dao sắc lẹm, khiến chúng trông như hai thanh đoản đao.
Bước chân gã cực kỳ cẩn trọng, đến cả khí tức cũng không dám để lộ.
Vừa chạy, gã vừa căng tai lắng nghe, dò xét cẩn mật từng động tĩnh xung quanh, thỉnh thoảng còn ngoái lại phía sau để chắc chắn không bị kẻ địch phát hiện hay bám đuôi.
Sau khi chạy một quãng, tiến gần hơn đến Triệu Sắc Tông, gã liền trốn vào một hẻm núi, thở hổn hển.
Dường như để ăn mừng mình đã an toàn, gã không giấu nổi nụ cười đắc thắng: “Ha ha ha ha, Thanh Vụ Đế Quốc thì ghê gớm lắm sao? Thánh địa phương Bắc cũng chỉ đến thế mà thôi, vẫn để Trần Phong ta đây thoát được!”
Tiếng cười ngông cuồng của gã vang vọng khắp sơn cốc, dường như chỉ sợ người khác không biết gã đang ở đây.
Gã tên là Trần Phong, một cái tên đủ khiến các thế lực lớn ở Tây Châu nghe thôi đã biến sắc!
Mới gần 3000 tuổi đã đạt đến Vương cấp, quả là một thiên tài trác việt, tiền đồ vô lượng.
Trong vòng bảy năm qua, gã rời Tây Châu, tung hoành khắp các học viện phương Bắc, trà trộn vào những thế lực tông môn lớn, trộm cắp tài nguyên và pháp môn trấn phái của họ. Thậm chí, ngay cả điển tịch thương kiếm đệ nhất của triều đình cũng không thoát khỏi độc thủ của gã.
Gã thức tỉnh duy tâm, sở trường là “Vô Tung Di Bộ”, đánh không lại thì chạy, tốc độ phải gọi là ‘thần sầu quỷ khốc’, nhanh như Lăng Ba Vi Bộ, quỷ ảnh mờ mịt không ai phát giác.
Người đời gọi hắn là Thần trộm ngoài vòng pháp luật, Trần Phong!
Chiến kỹ có thể không giỏi, nhưng nói về tài trộm cắp, nửa đêm lẻn vào đoạt bảo thì khắp thế gian này chưa ai sánh bằng.
Ngay cả cấm chế dành riêng cho Đế cấp cũng không thể ngăn nổi bàn tay thần sầu của Trần Phong.
Chẳng nói đâu xa, gần đây Trần Phong đã khuấy đảo cả Thanh Vụ Đế Quốc. Gã lẻn vào hai mươi mốt tông môn và học viện của Thanh Triều, cuỗm sạch bí tịch pháp môn trong Thư Các, rồi còn phóng một mồi lửa thiêu rụi Tàng Kinh Các, khiến vô số cường giả của thánh địa phải truy sát.
Vì vậy mới phải cẩn trọng lẩn trốn như bây giờ.
Không phải xứ Bắc không có cường giả Đế cấp trở lên ra tay ngăn chặn, mà là vì cường giả cấp bậc này sẽ không tùy tiện xuất đầu lộ diện. Nếu chút chuyện trộm cắp vặt vãnh này cũng phải kinh động đến Đế cấp, các tông môn và học viện chắc chắn sẽ mất hết thể diện, bị xem là đám hậu bối vô dụng. Đế cấp thậm chí còn chẳng buồn trừng phạt thuộc hạ của mình. Vì vậy, đại đa số các thế lực đều tự mình truy đuổi, chưa đến đường cùng tuyệt đối sẽ không kinh động đến các vị lão tổ Đế cấp.
Sau gần nửa tháng bị truy đuổi, Trần Phong chạy đến chân núi Triệu Sắc Tông, định lên núi lánh nạn, và cuối cùng đã thành công cắt đuôi được kẻ địch.
Gã rời sơn động, nhanh chóng đi lên núi, trong lòng vẫn không ngừng cười thầm.
“Chờ ta tiêu hóa hết đống của nả này, đột phá cảnh giới Vương cấp, thậm chí bước vào Đế cấp, các ngươi sẽ biết ai mới là cường giả chân chính.”
Tại Siêu Duy Vị Diện, hệ thống cấp bậc có khác biệt so với Ma Pháp Vị Diện. Ở Siêu Duy Vị Diện, cấp quân chủ được gọi tắt là Chủ cấp.
Tương tự, đế vương là Vương cấp, đại đế là Đế cấp, còn quân vương được phong là Quân cấp. Trên Quân cấp, một cảnh giới mà thế giới ma pháp không có, ở đây được gọi là Sử Thi cấp, hay còn gọi là truyền thuyết đại năng. Những người đạt đến cảnh giới này vô cùng hiếm hoi, hầu hết đều đã trở thành một phần lịch sử của Siêu Duy Vị Diện, được ghi danh trên bia đá tại ngọn Duy Sơn cao nhất.
Cuối cùng là cấp độ siêu việt tất cả, ngàn vạn năm chưa chắc đã xuất hiện được một vị, đó là những đấng tồn tại ngang với thiên đạo pháp tắc, được xưng là Thần Thoại cấp, cũng chính là hai chữ “Đế Hoàng” mà đám người Mạc Phàm thường nhắc tới.
Trần Phong đang thầm đắc ý, bỗng nhiên cảm nhận được một luồng khí tức bất thường ập tới.
Cảm nhận được điều gì đó, gã đột ngột dừng bước, ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh Trác Sơn.
“Đây... đây là khí tức của Quân cấp! Không, không phải... còn trên cả Quân cấp... Chẳng lẽ kẻ địch trên núi là một đại lão cấp Sử Thi sao?” Trần Phong chấn động trong lòng.
Mỗi lần ra tay, Trần Phong đều tính toán và do thám vô cùng kỹ lưỡng, nào ngờ lần này lại đắc tội với một nhân vật cấp Sử Thi?
Bị Quân cấp truy đuổi, may ra còn có cơ hội chạy thoát, nhưng nếu là cấp Sử Thi...
“Không thể nào! Chưa nói đến thần thông ẩn giấu khí tức của ta, mà kể cả lũ chó săn kia nếu đuổi tới cũng sẽ không để lộ khí tức như vậy, bọn chúng sẽ trực tiếp ra tay luôn rồi.” Đầu óc Trần Phong chợt bừng tỉnh, gã bắt đầu cẩn trọng đánh giá tình hình.
Cảm nhận kỹ hơn, luồng khí tức này lại rất ôn hòa, thư thái, không hề có sát khí ngùn ngụt.
Ánh mắt Trần Phong lóe lên, gã nhìn chằm chằm về phía đỉnh núi.
Thính giác, khứu giác và cả thị lực của gã đều vô cùng nhạy bén, đặc biệt là với sát khí.
Gã có thể cảm nhận được.
Luồng khí tức trên đỉnh núi gần như không có ý uy hiếp mình.
Vị trên đỉnh núi kia, chắc chắn không phải kẻ địch muốn giết gã.
Có lẽ trên núi có cao nhân ẩn thế!
Nghĩ vậy, Trần Phong vội khom người hành lễ, tạ lỗi vì đã làm kinh động, sau đó xoay người định xuống núi rời đi.
Đúng lúc này, một giọng nói nhẹ nhàng bỗng truyền đến.
“Này, đã đến rồi sao lại vội đi thế, dừng chân một chút.”
Trần Phong sững người, ngẩng đầu nhìn lên.
Một nam tử tóc vàng vô cùng tuấn tú, phong thái tiêu dao đang đạp trên mây nước mà đến.
Bầu trời vốn không có nước, nhưng người này lại có thể ngưng mây thành nước, lướt đi trên đó tựa như Hải Thần giáng thế.
Nhìn từ xa, khí chất của y hư ảo mờ mịt. Đến gần mới thấy, đối phương trông như một vị tiên quân bước ra từ trong truyện, tỏa ra mùi hương thanh tao, khoác trên mình bộ bạch bào cao quý, mái tóc được buộc gọn gàng toát lên vẻ thoát tục. Y đáp xuống trước mặt Trần Phong, chặn đường xuống núi của gã, dáng vẻ như một tuyệt thế cường giả giá lâm.
Con ngươi Trần Phong co rụt lại, âm thầm đề phòng.
Mà người vừa đến chính là tông chủ Triệu Sắc Tông, Triệu Mãn Duyên.
Triệu Mãn Duyên nhìn Trần Phong, hai tay chắp sau lưng, phong thái như một tiên nhân tiêu dao, thản nhiên nói: “Vị huynh đệ này đã vào đến lãnh địa của tông môn ta, đi được nửa đường lại muốn xuống núi, xin hãy cho một lời giải thích trước khi đi.”
Tông môn của ngươi?
Trên Trác Sơn có một tông môn ư??
Không đúng! Ta đã lăn lộn ở Thanh Vụ Đế Quốc hơn mười năm nay, bản đồ mọi ngóc ngách đều thuộc nằm lòng, Thanh Vụ Đế Quốc có tổng cộng 27 tông môn lớn nhỏ và 3 học viện, trên Trác Sơn này từ lúc nào lại lòi ra tông môn thứ 28!?
Gã là đạo tặc chuyên nghiệp, sao lại không biết tin tức này.
Vẫn không đúng...
Trọng điểm không phải cái này.
Nếu tông môn này có quan hệ với triều đình đế quốc, vậy thì toang!
Bề ngoài Trần Phong vẫn bất động thanh sắc, hai tay chậm rãi đặt lên túi không gian bên hông, thấp giọng hỏi:
“Xin hỏi cao danh quý tính của tiền bối? Và tông môn trên núi này là nơi nào?”
..........................
❆ Vozer ❆ Cộng đồng dịch VN
Đề xuất Voz: Chạy Án