Chương 1002: Cùng là người trong nghề!
...................
Vầng trán Trần Phong lấm tấm mồ hôi, cơ thể vốn thu liễm khí tức nay đã bắt đầu âm thầm vận chuyển ma lực xuống đôi chân.
Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, tùy thời có thể ném ra bom độc để tạo hỗn loạn rồi tẩu thoát.
Đối mặt với cường giả cấp Sử Thi, Trần Phong thực sự không dám lơ là dù chỉ một chút. Người ta có thể ra tay giết người từ ngàn dặm, ai mà không kinh hãi cho được?
Phải công nhận rằng, khí chất của người trước mặt này quả thực quá mức xuất trần, vẻ tuấn tú phi phàm kia vậy mà lại cho Trần Phong cảm giác như đang đối diện với Thần Tình Yêu.
Vẻ đẹp đó vượt qua mọi giới tính, bất kể là nam hay nữ, thậm chí cả những giống loài khác cũng đều có thể phải lòng y.
Chỉ thấy Triệu Mãn Duyên mỉm cười, phong thái vân đạm phong khinh đáp: “Trên núi là Triệu Sắc Tông, bản tọa chính là tông chủ.”
“Bản tông vốn yêu thích thanh tịnh nên chọn lánh đời ẩn cư trên núi cao, chẳng qua chỉ là một môn phái nhỏ, đạo hữu không cần bận tâm. Thực tế, tông môn của ta cũng không có ý định thu nhận đệ tử, trên này chỉ có bản tọa cùng vài ba người nấu bếp, vài người chăn cừu, trồng hoa, nhổ cỏ. Ngay cả người vận chuyển lương thực buôn bán cuối tháng cũng không muốn bị làm phiền. Đạo hữu đã biết rồi thì sau này cũng đừng lan truyền ra ngoài.”
“? ? ? ? ?” Trần Phong nghe mà ngây cả người.
Tông môn chỉ có vài ba người chăn cừu? Vài người nấu bếp? Vài người trồng hoa?!
Khí tức vừa rồi toát ra rõ ràng là cấp Sử Thi huyền thoại, vậy mà vị tông chủ này lập tông môn chỉ để trồng hoa chăn cừu?
Đùa mình chắc?
Luật pháp của Thanh Triều Đế Quốc tương đối nghiêm ngặt, thành lập tông môn không kể phần thuế phải đóng hằng năm cho tông triều, trước tiên phải bỏ ra một ngàn lượng để đăng ký tên hiệu hoạt động. Mà ngoại vi Trác Sơn lại thuộc khu vực khai thác tài nguyên của đế quốc, địa hình núi cao hiểm trở thì linh khí càng dồi dào, đất đai tự nhiên cũng cực kỳ đắt đỏ, chí ít toàn bộ phương Bắc xưa nay chưa từng có nơi nào sánh bằng, xưng là thánh địa cũng không ngoa.
Vậy mà người này mua cả ngọn núi để lập tông môn trồng cỏ?
Các tông môn khác sở dĩ đông đệ tử là bởi vì càng nhiều người tu luyện cùng nhau sẽ tạo thành một hệ thống linh khí quần tụ, gọi là Duy Tâm cộng hưởng, có tác dụng gia tăng tốc độ tu luyện.
Đệ tử đông cũng có nhiều lợi ích, có thể điều động làm việc, ra ngoài săn bắt yêu ma, tìm kiếm tài nguyên về bồi đắp cho tông môn phát triển, hơn nữa còn có thể tiến cử vào triều đình làm quan để nhận ban thưởng...
Tông môn của người này lớn như vậy, không có đệ tử là ý gì!?
Khó trách! Khó trách a!
Trần Phong thầm cảm khái trong lòng.
Người thành công luôn có lối đi riêng, đại năng cấp Sử Thi, ngay cả suy nghĩ cũng mang tầm vóc vĩ đại như vậy...
Nhưng may mắn là, vị đại nhân vật này không phát hiện ra hắn là thần thâu ngoài vòng pháp luật Trần Phong, hắn hoàn toàn có thể xoay người bỏ chạy!
Ánh mắt Trần Phong lóe lên vẻ may mắn, hắn chắp tay nói: “Đã tiền bối không muốn bị quấy rầy thanh tịnh, vậy vãn bối xin cáo từ! Ta nhất định sẽ không lan truyền tin tức ngày hôm nay.”
Nói xong, hắn không chút do dự, lập tức xoay người rời đi.
Đi được vài bước.
Trong lòng đang thầm đắc ý, chuẩn bị đạp không bay lên.
Đột nhiên, một giọng nói điềm đạm từ phía sau vang lên.
“Đạo hữu chờ một chút, ngươi quên chưa đóng phí lên núi.”
Trần Phong bị giọng nói này dọa cho giật mình, suýt chút nữa thì vấp ngã. Hắn còn chưa kịp quay đầu lại đã thấy Triệu Mãn Duyên lần nữa xuất hiện ngay trước mặt, ôn tồn cản đường.
“Tông chủ, phí lên núi là cái gì?” Trần Phong lùi lại một bước, ngập ngừng hỏi.
“Trác Sơn thuộc về Triệu Sắc Tông, mọi con đường trong hẻm núi của Triệu Sắc Tông đều thuộc quyền quản lý của một mình bản tọa. Thông thường, đối với quan lại quý tộc đến tham quan, bản tọa thu phí 5.000 lượng mỗi nửa dặm đường. Nhưng thấy ngươi ăn mặc bần hàn, trông như đạo tặc giữa ban ngày vậy. Thôi được, giảm còn 100 lượng mỗi nửa dặm. Ngươi từ chân núi đi lên đây được 40 dặm, đi về tổng cộng là 80 dặm, tính ra hết thảy là 16.000 lượng, đặt tiền xuống rồi hẵng đi.” Giọng điệu của Triệu Mãn Duyên vẫn mang một vẻ ôn hòa.
“Lệ phí lên núi 16.000 lượng?”
Sao không đi ăn cướp luôn cho rồi!?
Ngay lập tức, Trần Phong kinh ngạc đến mức muốn chửi thề.
Bao nhiêu hình tượng tốt đẹp về vị đại lão cấp Sử Thi này đều tan thành mây khói.
Đúng là người thành công có lối đi riêng.
Hèn mọn! Hóa ra cũng là một tên giặc.
Đều là phường trộm cắp như nhau, cùng là người trong nghề, đồng cảnh ngộ, sao không chìa tay giúp đỡ nhau một chút.
Cuộc sống đã đủ vất vả rồi... nỡ lòng nào ngươi còn hung hăng đạp cho ta một cú ngã nhào...
Ta cướp đồ của người ta rồi chạy lên núi lánh nạn, cuối cùng lại gặp phải một tên giặc khác cao tay hơn, bắt mình trả lệ phí 16.000 lượng tiền lên núi???
Đáng chết bọn giặc không làm mà đòi có ăn!!!
16.000 lượng, đủ để nuôi một gia đình mười đứa trẻ ăn uống no đủ cho đến khi trưởng thành, thậm chí dư sức đạt tới cấp Quân Chủ.
Đáy lòng Trần Phong thầm mắng giận dữ.
Quan trọng nhất là, hắn không có tiền trả.
Bây giờ tài sản trên người hắn chỉ có chiếc nhẫn không gian ở thắt lưng.
Một khi mở ra, đối phương chắc chắn sẽ thấy được những món đồ bị cướp ở bên trong.
“Tiền bối, một vạn sáu ngàn lượng là con số rất lớn đối với ta. Ta quả thực bây giờ không có tiền trả, nhưng tiền bối chớ lo, xin hãy để vãn bối xuống núi về nhà lấy tiền. Gia môn của ta cũng có chút của ăn của để, trời tối nhất định sẽ quay lại đây. Ta có thể lập Duy Tâm khế ước, mượn thiên đạo chứng giám.” Trần Phong khôn khéo nói.
Tuyệt đối không thể mở không gian trữ vật ra, như vậy sẽ bị bại lộ.
Trước tiên cứ về bán một ít vật liệu, hoặc tranh thủ cướp tiền của ai đó, rồi đến đây chuộc thân sau cũng được.
Triệu Mãn Duyên lại lần nữa lên tiếng: “Đạo hữu, nếu ngươi về nhà là có tiền, vậy chứng tỏ gia môn của ngươi tương đối khá giả, không chừng còn là một tên tham quan nào đó. Vậy thì số tiền không thể giữ nguyên 1 vạn 6 ngàn nữa rồi, ta rất ghét bọn nhà giàu tham quan, đôn lên 50 vạn lượng thì có thể cho ngươi xuống.”
Chưa để Trần Phong kịp tiêu hóa, Triệu Mãn Duyên nói tiếp: “Hơn nữa, ngươi về nhà tức là đã xuống núi, lần sau quay lại trả tiền cho ta chính là lên núi lần nữa, phải đóng phí lần hai. Hai lần tổng cộng là 100 vạn lượng, hy vọng ngươi suy nghĩ kỹ.”
“Tên giặc khốn nạn không nói lý lẽ.” Trần Phong tức đến đỏ cả mắt, nghiến răng chửi thầm.
Đương nhiên, đây vẫn là những lời thốt ra trong lòng.
Nào dám nói thẳng vào mặt một đại lão cấp truyền thuyết!
“Ta... cái này... cái này... Xin hãy cho ta một con đường sống.” Trần Phong cúi đầu, hai tay chắp trước ngực hành lễ, bắt đầu giả vờ mếu máo.
Chỉ thấy Triệu Mãn Duyên vẫn anh tuấn bất phàm, nâng hai tay Trần Phong lên, nhẹ nhàng nói: “Không cần phiền phức như vậy, lúc nãy ta để ý thấy ngươi cẩn trọng vuốt ve cái nhẫn trữ vật bên hông, bên trong chứa những gì? Có thể dùng để trao đổi.”
Trần Phong vẫn cúi đầu, ánh mắt kinh hoàng không dám nhìn thẳng Triệu Mãn Duyên.
Bên trong chứa toàn là kỳ trân dị bảo, trấn phái bí tịch, ma cụ các loại mà ta trộm được từ các tông môn ở Tây Châu cho đến tận phương Bắc này.
Chuyện này có thể nói ra được sao?
Trần Phong đương nhiên không nghĩ rằng mấy thứ đồ trẻ con này có thể khiến một nhân vật cấp Sử Thi nảy lòng tham.
Nhưng nếu nói ra, e rằng vị này sẽ nổi hứng trừ ma vệ đạo, một quyền đánh cho hồn phách của hắn tan nát.
Tuyệt đối không thể nói thật, chỉ có thể tiếp tục nói dối!
Trần Phong cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, hít sâu một hơi rồi nói: “Tiền bối, không giấu gì ngài, ta là một kẻ buôn bán đồ giả. Bên trong không gian trữ vật này đều là đồ nghề kiếm ăn của vãn bối, toàn là một ít tài nguyên ma tu bàng môn tà đạo dành cho bọn thiếu niên, bao gồm một số bí tịch tu luyện giả, linh thạch năng lượng phản phệ. Tu luyện không những không gia tăng tu vi, mà còn có thể bị phản ngược trở thành phế nhân, chuyên dùng để lừa đảo những phàm nhân vọng tưởng trường sinh, muốn đột phá lên Vương cấp.”
Bí tịch lừa đảo, pháp quyết tu luyện phản phệ thành phế nhân?
Lừa đảo sao?
Bán hàng giả?
Giả tốt!
Rất tốt, rất tốt!
Triệu Sắc Tông của hắn trồng cỏ dại, dung dưỡng đủ loại hạng người đặc sắc, chỉ thiếu một Tàng Kinh Các trống rỗng. Bây giờ có thêm chút pháp quyết tu luyện giả, bí tịch phá hoại Duy Tâm, tài nguyên gây tẩu hỏa nhập ma để dạy hư đệ tử, dùng để dạy dỗ bọn chúng thì còn gì bằng.
Triệu Mãn Duyên tỏ ra hứng thú, nói: “Cũng có thể trao đổi đấy. Lấy ra cho bản tọa xem thử.”
.............................
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Chức Pháp Sư (Dịch)