Chương 1004: Hệ Thống Nữ Chúa
..................
Đột nhiên, một giọng nữ lười biếng vang lên trong thức hải của Triệu Mãn Duyên, buông một câu đầy vẻ chán ghét:
“Không được thu nhận, tên này tuy có tâm tính rất tốt, là thiên tài trời sinh mang cốt cách của một tên trộm, nhưng quan trọng nhất là khí vận của hắn không ổn định. Kẻ này sẽ là một biến số mang đến vận rủi cho chúng ta. Ngươi mà thu nhận hắn, chắc chắn chẳng có gì tốt đẹp.”
Giọng nói này là của Nữ Chúa Côn Bằng.
Nàng là linh hồn cộng sinh không thể tách rời của Triệu Mãn Duyên, đã kề vai sát cánh cùng hắn suốt mười mấy năm qua.
50 năm trước, Triệu Mãn Duyên tử vong, thân thể đã mục rữa thành tro bụi. Sở dĩ hắn có thể khôi phục nguyên dạng như hiện tại là nhờ thần thông của Côn Bằng vô cùng quảng đại. Sau khi dung hợp với linh hồn của Triệu Mãn Duyên, nàng đã dùng năng lượng tích tụ suốt mấy chục vạn năm trong phong ấn để tái tạo lại nhục thân cho hắn, đem thi thể của hắn ném vào dung dịch trong kén Bạch Quả.
Cấm Chú hệ Thực Vật của Triệu Mãn Duyên chính là Bạch Quả. Nhờ Nữ Chúa Côn Bằng dùng thần niệm tách ra tinh hoa Bạch Quả, sau đó bổ sung thêm ngàn năm mộc liên, ngàn năm nhân sâm, vạn năm rong biển, củ sen, bắp chuối, cuối cùng mới miễn cưỡng tái tạo lại hình người, đồng thời giúp hắn lột xác mệnh cách, thăng hoa khí chất, trở thành một Đế Vương chân chính.
Có thể nói, thân thể của Triệu Mãn Duyên bây giờ hoàn toàn là do từng gốc sinh mệnh như củ sen, bắp chuối, nhân sâm cụ hiện hóa thành, cho nên mỗi cử chỉ của hắn mới toát ra tiên phong đạo cốt, khí chất thánh nhân như vậy.
Diện mạo của Triệu Mãn Duyên hiện tại tuấn tú hơn xưa một trời một vực. Thậm chí, việc dung hợp với linh hồn của Nữ Chúa Côn Bằng đã khiến khí chất của hắn siêu thoát đến mức phi giới tính, phách lực bất phàm không gì sánh nổi.
Trong 10 năm tu luyện gần nhất, dưới sự chỉ dẫn từ hệ thống của Côn Bằng, Triệu Mãn Duyên đã hoàn thành vô số nhiệm vụ trộm mộ để rèn luyện, thu hồi không ít tài nguyên dị cốt từ thời thượng cổ mà Côn Bằng đã đánh dấu cất giữ. Cuối cùng, tu vi của hắn không ngừng đột phá, trở thành Đỉnh phong Đại Đế.
Theo lý thuyết, ở Siêu Duy Vị Diện, một Đế Vương muốn trưởng thành đến Đại Đế thường phải trải qua đủ loại cơ duyên kỳ ngộ và mất hơn 10 vạn năm tích lũy. Ở thế giới ma pháp, vì dòng thời gian dài hơn, cũng phải mất trung bình gần một vạn năm mới có thể đạt được.
Dù sao đi nữa, cấp Đế Vương chưa bao giờ là cỏ dại, cỏ dại có thể nhanh chóng phát triển, nhưng Đế Vương thì không. Trong điều kiện mệnh cách không đủ nghịch thiên, không đến mức nằm ngủ hay hít thở thôi cũng lên cấp, thì càng lên cao sẽ càng khó khăn, cần thời gian càng dài để tích lũy và cô đọng năng lượng.
Đương nhiên, nếu mệnh cách đã chạm đến giới hạn, không còn đủ tiêu chuẩn, vậy thì không còn gì để bàn.
Triệu Mãn Duyên bây giờ đối với Côn Bằng là tín nhiệm tuyệt đối. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, hắn gần đây đã quen với việc linh hồn của nữ nhân này thường xuyên cọ xát vào thân thể hắn, khiến hắn ngày xưa không thể khống chế nổi, luôn trong trạng thái căng cứng.
Phải biết rằng, Côn Bằng là yêu tộc hóa thành người, Triệu Mãn Duyên có thể cảm nhận khá chính xác vóc dáng cơ thể của nàng thông qua sự dung hợp linh hồn.
“Ngươi nói sao thì là vậy. Bất quá tên này có bộ kỹ năng rất tốt, bản tính giảo hoạt, khôn khéo, có thể giúp chúng ta nhiều việc. Chỉ cần ta không ký kết huyết ước thu nhận nó làm đồ đệ là được, giữ lại làm đệ tử ký danh cũng hữu dụng.” Triệu Mãn Duyên mở miệng nói.
Ở Siêu Duy Vị Diện, việc thu nhận đệ tử chân truyền cần phải lập huyết thệ, có thiên địa pháp tắc chứng giám, kết nối sợi tơ quan hệ.
Sư tôn như phụ, lương duyên ràng buộc, trời đất chứng giám thì mới thành!
“Hừ, tùy ngươi.” Nữ Chúa Côn Bằng lạnh nhạt nói một câu, sau đó tắt đi quang mạc hệ thống trong mắt Triệu Mãn Duyên.
Trần Phong vẫn đang quỳ ở đó, trong lòng thầm suy đoán.
Chắc chắn vị tiền bối này đang đánh giá mình một cách tỉ mỉ, đã nhìn ra thiên phú tốc biến trời sinh của mình nên đã động lòng muốn thu nhận mình làm đồ đệ.
Nghĩ lại thời niên thiếu, không biết bao nhiêu tông môn vì tranh giành hắn mà khổ chiến, lao vào đánh đến bể đầu mẻ trán.
Trần Phong tin tưởng, chỉ cần mình có lòng thành, nhất định sẽ được vị tiền bối truyền kỳ này trọng dụng.
Nhất định sẽ là như vậy.
Ha ha. Nếu không phải, hắn, Trần Phong, sẽ tại chỗ quay đầu đi bằng bốn chân xuống núi, đời này uất ức không thèm tu luyện nữa.
Ngay khi Trần Phong thấy Triệu Mãn Duyên mỉm cười gật đầu hài lòng, hắn liền thở phào một hơi, lập tức định dập đầu bái sư.
Triệu Mãn Duyên lại trầm giọng nói: “Đạo hữu, thật ngại quá, ta không thể lập huyết ước thu nhận ngươi làm đồ đệ. Thiên phú của ngươi còn quá kém, chỉ hợp để đi chọc chó dữ. Với lòng thành này, ngược lại có thể thử làm đệ tử ký danh của ta, được phép lập phủ dưới chân núi, phụ trách việc canh gác, vận lương, và được hưởng một số quyền lợi giao thương. Còn những việc khác thì thôi đi. Khi nào ngươi nhận lời, có thể đến khách sạn Mục Gà dưới núi để đăng ký làm đệ tử ký danh.”
“Được rồi, nói đến đây thôi, ta phải đến Trúc Anh biệt phủ để thu nhận đồ đệ đầu tiên.”
Nói xong, hắn một tay dùng không gian ma pháp thu hết tất cả rương hòm vào, cuối cùng khoát tay một cái, nhanh chóng bay về phía sau vách núi, rời khỏi Trác Sơn.
Trần Phong cả người quỳ sững tại chỗ, không biết nên làm gì bây giờ.
Tiền bối, ngài thật độc mồm độc miệng mà...
Không nhận thì thôi, sao lại bảo thiên phú của ta chỉ hợp để đi chọc chó???
Trần Phong nhìn theo bóng lưng đã khuất của Triệu Mãn Duyên, cũng chỉ có thể thầm mắng một câu cho hả giận.
Bất quá, mắng xong thì thôi, Trần Phong cuối cùng vẫn chịu khó xuống núi, tiến vào nhà trọ Mục Gà nộp đơn xin làm đệ tử ký danh.
“Sao cái tên lại là Mục Gà nhỉ? Chẳng lẽ, sư tôn tu vi thâm bất khả trắc, ngày xưa từng biến một con gà thành người, sau đó đặt cho nó họ Mục?” Trần Phong gãi đầu suy nghĩ.
Lại nói, lúc nãy sư tôn bảo muốn đến Trúc Anh biệt phủ tìm một người có thiên tư trác việt để thu làm đồ đệ.
Trần Phong là người trong giới đạo tặc, nắm bắt thông tin rất nhanh, vừa nghe đã biết Trúc Anh biệt phủ có một vị kỳ nữ vô cùng nổi danh.
Chẳng lẽ thật sự là nàng...
Ân, thôi, đợi lần sau lại hỏi sư tôn là được...
...........
...........
Tại một phường chợ, hắn tìm kiếm tung tích của khí vận.
Triệu Mãn Duyên đứng trên mái hiên, quan sát tòa biệt phủ xa xăm, trong lòng thầm gọi Côn Bằng.
Một đạo quang mạc lộng lẫy màu vàng mà chỉ hắn thấy được tức thì ngưng tụ thành hình.
[Hệ Thống Nữ Chúa]
[Túc chủ: Triệu Mãn Duyên]
[Cảnh giới: Đỉnh phong Đại Đế]
[Thức tỉnh Siêu Duy Đạo: Hệ Thống Nữ Chúa]
[Tu vi bổ trợ: Tứ hệ Cấm Chú Pháp Sư – Chi tiết: 3 hệ Đại Cấm Chú, 1 hệ Phổ thông Cấm Chú, 1 hệ Bán Cấm Chú Không Gian]
[Cảnh báo: Do đặc tính của Siêu Duy Vị Diện, Thổ hệ ma pháp không thể sử dụng. Túc chủ chỉ còn lại ba hệ Cấm Chú]
[Nhiệm vụ hằng ngày đã hoàn thành: 4/5]
[Nhiệm vụ chính tuyến: Đi đến phường Trần Lạc, phủ Trúc Anh. Nơi đó ẩn chứa một luồng khí vận vô cùng sung túc và thịnh vượng, chắc chắn có một thiên tài đỉnh cấp trác việt, có thể thu làm đồ đệ để dạy thành phế vật]
[Ghi nhớ: Phải thu đồ đệ để dạy thành phế vật, cướp đoạt khí vận của hắn thì mới hoàn thành chỉ tiêu. Nếu túc chủ không hoàn thành, hậu quả tự gánh, cứ ôm vận rủi mà sống].
Keng một tiếng, quang mạc chậm rãi biến mất.
Triệu Mãn Duyên thở dài một hơi, đã quá quen với trạng thái này.
Từ khi cộng sinh với Nữ Chúa Côn Bằng, Triệu Mãn Duyên liên tục bị nàng thúc ép, bằng mọi giá đẩy vào con đường khổ tu. Không hoàn thành nhiệm vụ sẽ bị trừng phạt, thân thể bị hành hạ không ngừng. Nhưng cũng nhờ vậy, hắn, Triệu Mãn Duyên, chỉ trong vỏn vẹn 10 năm đã không ngừng thăng tiến, đạt được thành tựu vượt ngoài mong đợi.
Mỗi khi Côn Bằng chìm vào giấc ngủ để tịnh dưỡng, nàng sẽ không trò chuyện với Triệu Mãn Duyên, mà thay vào đó sẽ dùng duy tâm phép thuật hóa thành giao diện hệ thống để giao tiếp với hắn. Chỉ có mắt của Triệu Mãn Duyên mới có thể nhìn thấy một màn hình máy tính hiện ra trước mặt, trên đó hiển thị các thẻ nhiệm vụ cần hoàn thành mỗi ngày, cùng các chức năng dựa theo năng lực hiện tại của Côn Bằng mà không ngừng được kích hoạt.
Triệu Mãn Duyên tự động lờ đi đoạn này, tiếp tục quan sát quang mạc.
..................
❊ Vozer ❊ Dịch VN trực tuyến
Đề xuất Ngôn Tình: Tận Thế Nhạc Viên