Chương 1017: Tù Đảo Thánh Vương

...............

“Bởi vì Hải Vực Ma Đảo thuộc về Hải Châu, mà Hải Châu lại là địa bàn của Hàn Hải Điện, thế lực lớn thứ hai tại Siêu Duy Thần Châu. Hằng năm, Hàn Hải Điện đều ném vô số tù nhân khét tiếng lên hòn đảo đó để chúng tự sinh tự diệt. Kẻ trên đảo đều là những tên giảo hoạt, tàn ác bậc nhất. Thẳng thắn mà nói, cho dù là cường giả cấp Quân Chủ bị ném lên đó cũng khó có khả năng sống sót trở ra sau vài năm. Truyền kỳ hàng chục vạn năm nay vẫn chưa từng thay đổi, chưa một ai thực sự trốn thoát được.”

Dương Hàn Lâm đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, vội nói: “Ta nghe tình báo truyền về, hai người con của Lâm gia đã bị tống lên tù đảo một thời gian vì không chịu hợp tác? Việc này chẳng lẽ cũng có liên quan?”

Nam tử áo vàng mặt sẹo không thèm để tâm đến lời của Dương Hàn Lâm.

Hắn chỉ nói tiếp những lời của chính mình: “Hừ, năm nay nghe đồn rằng bên trong Ma Vực đã sinh ra một vị Tù Đảo Thánh Vương lừng lẫy, từ trong thế giới tử vong đó lập nên một Tà Miếu, dùng sát khí chấn nhiếp toàn bộ yêu ma trên đảo, tàn sát hơn một vạn tù binh, danh tiếng chấn động toàn bộ Hải Châu.”

“Vị vương kia vừa trở ra đã có cả Điện Chủ của Hàn Hải Điện đến nghênh đón, sau đó hắn còn đánh bại hai vị đại lão khác của Hàn Hải Điện, thẳng tiến đến danh hiệu đệ nhất nhân, trở thành cường giả trẻ tuổi đứng đầu ngoại giới, là ngôi sao mới chói lọi nhất của Hàn Hải Điện trong ngàn năm trở lại đây.”

Dương Miễu ngẩn ra, nàng lau đi nước mắt, khó khăn nói: “Đại ca, muội có nghe qua, nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến việc ngày hôm nay?”

Dương Hàn Lâm đứng bên cạnh thì đã hiểu ra phần nào.

Hắn nhìn chằm chằm vào Mạc Phàm, sợ hãi thốt lên: “Chẳng lẽ... chẳng lẽ...”

Nam tử áo vàng thần bí nở một nụ cười lạnh lẽo nhưng không nói gì thêm, chậm rãi bước qua thi thể của Dương Tứ.

Trong lúc những đệ tử Dương gia đang chìm trong nỗi sợ hãi tột độ vì bị Mạc Phàm tàn sát, hắn lại bình tĩnh tiến vào chiến trường nhuốm đầy máu tươi.

“Giết mấy tên cặn bã phế vật này quả thực là làm nhục thân phận của ngươi.” Nam tử áo vàng thần bí kia chậm rãi bước vào chiến trường.

Mỗi một bước chân của hắn đều tỏa ra băng khí lạnh lẽo mà bàng bạc, tựa như một vị Băng Vương giá lâm, dễ dàng ngăn chặn hoàn toàn sát khí của Mạc Phàm.

Mà khi vị người thần bí này vừa bước ra, toàn bộ mọi người lập tức im phăng phắc, bất kỳ ai cũng có thể nhận ra sự tình đang ngày càng trở nên gay cấn.

Ánh mắt Mạc Phàm nhìn vào kẻ này, sát ý vẫn không hề thay đổi.

Lại có thêm một kẻ muốn chết.

Hắn tự nhiên sẽ thành toàn.

“Vốn dĩ nhân vật phong vân như ngươi đã muốn đại khai sát giới, Lương Thành Công ta cũng không muốn làm mất nhã hứng. Nhưng trong số những người ngươi muốn giết ở đây lại có Dương Miễu, biểu muội kết nghĩa của ta. Hơn nữa, ta tương đối chán ghét thái độ ngạo mạn vừa rồi của ngươi.” Giọng của nam nhân áo vàng mặt sẹo bắt đầu lộ ra ý cười.

“Lương Thành Công?”

“Lương Thiếu Soái, đệ nhất hộ pháp phương Bắc của triều đình?” Dương Hàn Lâm kinh hãi thốt lên.

Trong triều đình Thanh Vũ Đế Quốc có tứ đại hộ pháp, thực lực thâm bất khả trắc, trấn giữ toàn bộ các thế lực tông môn trong đế quốc.

Triệu Sắc Tông của Triệu Mãn Duyên cũng nằm dưới sự giám sát của bốn vị hộ pháp này!

Không còn nghi ngờ gì nữa, Lương Thiếu Soái chính là người mạnh nhất của Đế Cung nội viện. Ngoại trừ thái giám hầu cận bên cạnh hoàng đế ra, tuyệt đối không có người nào ở Thanh Vũ Đế Quốc dám chống lại hắn.

“Lại là Lương Thiếu Soái?”

“Trụ cột hộ pháp của triều đình cũng có mặt ở đây?”

Vì những lẽ đó, ngay khi nam tử áo vàng mặt sẹo tự xưng là Lương Thành Công, những người có mặt trong quảng trường đều bị chấn kinh. Thậm chí các tông môn thế gia ở phía ngoài đình viện cũng hoàn toàn không ngờ tới thủ lĩnh hộ pháp của Thanh Vũ Đế Quốc, Lương Thiếu Soái, lại xuất hiện trong đại hội dành cho đám thiên tài trẻ tuổi ở Đông Châu này.

Thực lực của Lương Thành Công đã có thể được xếp vào hàng ngũ những cường giả hàng đầu của toàn bộ lãnh thổ.

Lúc này Dương Hàn Lâm mới thở phào nhẹ nhõm.

Xong rồi!

Cái tên ác ma đó, nên kết thúc ở đây thôi.

Trời còn thương xót mình, không muốn tận diệt thế hệ thiên tài của Dương gia, cho nên mới phái vị thần võ của Triều đình này xuống ra tay tương trợ.

Đụng phải Lương Thiếu Soái, tuyệt đối là một cửa tử.

“Ngươi không muốn chết thì cút ra xa một chút.” Mạc Phàm lạnh nhạt nói.

Hắn khiến mọi người phải thất vọng rồi.

Trong mắt hắn, chẳng qua cũng chỉ là thêm một kẻ chán sống đến nộp mạng.

Lương Thiếu Soái mạnh lắm sao?

Trong đầu Mạc Phàm phảng phất không có một chút ấn tượng nào.

Triều đình Đế Quốc thì thế nào? Có lớn bằng Tà Miếu không?

Còn lộn xộn, ta san bằng cả đế quốc của các ngươi, huống hồ chỉ là một hộ pháp quèn.

“Ha ha, quả nhiên giống hệt lời đồn, lạnh lẽo như một tòa băng sơn, sát phạt máu tanh, ưa thích tàn sát.” Lương Thành Công nhếch môi cười, vẫn tiếp tục nói.

Dương Hàn Lâm đến bây giờ vẫn không hiểu vì sao Lương Thiếu Soái cứ đề cao Mạc Phàm như vậy, bèn buột miệng hỏi: “Thiếu soái, ngài xem trọng hắn đến thế sao?”

“Ngươi câm miệng lại, một đám ngu xuẩn!” Lương Thành Công nở nụ cười quái dị, cặp mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Mạc Phàm, căn bản không thèm để ý đến kẻ chủ sự nữa.

“Đường đường là đại năng cấp tinh anh của Hải Vực, là Thẩm Tước Gia của Hàn Hải Điện, vậy mà ngươi lại ở đây trút giận lên một đám thanh niên phế vật. Giết đám người này chắc hẳn không khiến Tù Đảo Thánh Vương thấy thỏa mãn lắm nhỉ?”

“Chi bằng để tại hạ Lương Thành Công đây đánh với ngươi một trận thì tốt hơn.”

Toàn trường lần nữa dậy sóng.

Mọi người đang cảm thấy vô cùng khiếp sợ vì sự xuất hiện đột ngột của Lương Thiếu Soái, bất chợt nghe thấy câu này lại càng kinh hãi hơn, tiếng nghị luận dâng lên như sóng to gió lớn.

Tù Đảo Thánh Vương, Hàn Hải Điện Thẩm Tước Gia?

Đó chính là ngôi sao mới chói lọi như mặt trời của Hàn Hải Điện quật khởi trong thời gian gần đây, danh tiếng lan xa trong nháy mắt, thần thái coi rẻ thiên hạ và khí tức lạnh lẽo đã chấn nhiếp tinh thần không ít nhân vật tiền bối cấp cao, được mọi người gọi là Tù Đảo Thánh Vương.

Vị Mạc Phàm này ---- chính là Tù Đảo Thánh Vương đó sao!?

Tù Đảo Thánh Vương, Thẩm Tước Gia của Hàn Hải Điện – ác ma Mạc Phàm.

Một câu nói của Lương Thiếu Soái khiến lòng người sôi trào, đoạn tin tức này dĩ nhiên chỉ có cấp bậc cao trong triều đình mới có thể điều tra ra được.

Mạc Phàm chính là Thẩm Tước Gia của Hàn Hải Điện, quyền uy và thực lực của hắn bao trùm khắp Thần Châu, không ai không khiếp sợ. Khó trách hắn ngang tàng như thế, cũng khó trách hắn có thể lấy tư thái cuồng vọng coi rẻ toàn bộ Dương gia, coi rẻ toàn bộ giải đấu lần này.

Cái gì mà thi đấu của thế hệ trẻ?

Với tư cách Thẩm Tước Gia, hắn chỉ cần ho một tiếng là Hàn Hải Điện có thể xuất quân quét sạch tất cả tông môn ở Đông Châu.

Dương gia trong mắt hắn nhỏ bé đến đáng thương.

Dương Hàn Lâm bắt đầu run rẩy, trong lòng dấy lên một nỗi hoài nghi kinh hoàng.

Toàn bộ thế cục của giải đấu này, ngay từ đầu đã là do Mạc Phàm dựa vào quyền lực của mình để sắp đặt, hòng gom toàn bộ Dương gia ở Đông Châu lại để tiêu diệt một lần.

Như vậy... như vậy phụ thân của hắn ở bên ngoài...

Tù Đảo Thánh Vương, bốn chữ này đã nói lên tất cả sự đáng sợ của Mạc Phàm.

Một người phải trải qua những gì mới có thể bước ra khỏi thế giới chết chóc đó cơ chứ!?

Ánh mắt toàn trường nhìn về phía Mạc Phàm đã hoàn toàn thay đổi, không chỉ là khiếp vía và sợ hãi, mà còn có vài phần kính sợ, thậm chí là cảm giác muốn quỳ rạp xuống.

“Xem ra sức ảnh hưởng của ngươi hiện tại đã vượt qua cả ta.” Lương Thành Công cười nói, lúc này hắn có thể cảm nhận được toàn bộ Đông Châu chi thành đã bị Mạc Phàm làm cho rung chuyển.

Rất tốt, rất tốt!

Hàn Hải Điện những năm nay không chịu yên phận, cũng đến lúc triều đình nên ra tay cắt tỉa rồi.

Lương Thiếu Soái ta, hôm nay sẽ kéo nhánh cây này xuống vũng bùn.

“Người chết, có cần quan tâm đến sức ảnh hưởng không?” Mạc Phàm hờ hững nói.

..............

Đề xuất Huyền Huyễn: Đạo Hữu Trên Người Có Linh Thạch Hay Không
BÌNH LUẬN