Chương 1028: Lại là một tên phế vật
...............
Tây Hành Nông Vực.
Nơi này đã thuộc lãnh thổ Tây Châu, vì vậy mấy ngày gần đây Mạc Phàm cũng thong thả hơn, chủ yếu không còn cưỡi Tử Lộc phóng như bay nữa mà tự mình đi bộ để thảnh thơi ngắm cảnh.
Tử Lộc “hí i i” ở bên cạnh Mạc Phàm, tốt xấu gì cũng được coi là một người bạn đồng hành mang lại điềm lành.
Có thể thấy, phía sau và xung quanh Mạc Phàm, không ít đàn bò đàn cừu lũ lượt kéo đến dựa hơi, tựa hồ như vừa trông thấy tiên tổ của chúng vậy.
Mạc Phàm cười khổ, hắn thừa biết nguyên nhân không phải do mình, mà là do Ngọc Diệm Kỳ Lân hiền hòa đáng yêu bên cạnh.
Nhiều sinh linh yêu thích đến thế...
“Tử Lộc, nếu ngươi có bạn tình, liệu nàng có bị ám sát trong lúc ngươi ngủ không?”
“Hí i i ~~~”
“Ngươi nói ngươi không thích có bạn tình?”
“Hí hí i i ~~~~~~”
“Ngươi muốn trở thành đấng tối cao? Bạn tình yếu đuối sẽ chỉ cản chân cản tay, làm giảm đi khí phách uy nghiêm của ngươi?” Mạc Phàm sửng sốt một chút.
Không ngờ Tử Lộc trông hiền lành vô hại là thế mà lại có chí lớn như vậy. Đúng là một con ngọc kỳ lân thanh cao, ưa thích sự cô tịch, độc bước trong đêm trên đỉnh núi, dùng ánh mắt của bậc vô thượng đại nhân nhìn xuống nhân gian, oán hận thế gian sao có lắm cặp uyên ương không chăm chỉ tu hành như mình.
Ngươi được đấy!
Mạc Phàm giơ ngón tay cái, khen ngợi Tử Lộc một câu.
Bất quá, sao trong ký ức của mình lại khẽ rung động, nhìn Tử Lộc liền có chút hồi tưởng đến hình ảnh một con sói tuyết trắng ngạo kiều, cũng đứng trên đỉnh núi, vân đạm phong khinh ngẩng cao đầu nhìn vầng trăng máu, rồi đột nhiên tru lên một tiếng hận đời bất công...
“Lão Lang?” Mạc Phàm bất tri bất giác thốt ra hai chữ này.
“Hí i i~~~~”. Ngọc Diệm Kỳ Lân dụi mặt vào vai Mạc Phàm, ra vẻ oán hận yêu cầu chủ nhân đừng gọi mình là sói nữa.
Giống loài thấp kém dùng để gác cổng như vậy, sao có thể so với Ngọc Kỳ Lân cao quý.
Mấy ngày nay, Mạc Phàm vẫn thỉnh thoảng mơ thấy những hình ảnh không rõ ràng về câu chuyện cũ.
Một giọt nước mắt chảy vào tim, những trải nghiệm trong thế giới Toàn Chức Pháp Sư dường như mới chỉ diễn ra ngày hôm qua, chỉ là mình không thể nhớ rõ chi tiết. Vừa đi vừa chăn thả Tử Lộc, Mạc Phàm cảm giác thứ được gột rửa không chỉ là tâm linh mà còn cả linh hồn của mình.
Dường như ngày trước, bên cạnh mình cũng có Lão Lang, trên vai có oa oa Tiểu Viêm Cơ, sau lưng có cặp chị em Apase và Linh Linh cười nói vui vẻ.
Bước những bước chân của một đời sống lại, Mạc Phàm thử dùng tâm linh của mình cảm ứng để tìm kiếm những người thân tín ấy.
Có thể là họ đều cách mình quá xa, không nằm trong phạm vi thần thức. Hoặc cũng không loại trừ một khả năng khác, tất cả họ đều đã chết, hoặc không cùng mình xuyên qua thế giới này...
Mạc Phàm chán nản thở dài, chỉ có thể vừa du ngoạn tại thế giới Siêu Duy xa lạ này, vừa bước vào hành trình tìm kiếm báu vật, chờ khôi phục ký ức và ma pháp rồi tính tiếp.
“Này chàng trai, ngươi dắt trâu của ta đi đâu đấy?” Đột nhiên từ xa, một con Yến Vũ dọc theo con đường xuyên rừng bay tới, kinh động một vùng lá cây gợn sóng.
Phía trên Yến Vũ là một cặp vợ chồng nông dân trẻ tuổi, người lên tiếng là chàng thanh niên mặc bộ áo nhà nông giản dị, đeo kính cận, mang lại cho người ta cảm giác rất thật thà, đáng tin.
Mạc Phàm gãi đầu, nhìn sang bên cạnh mới phát hiện trong lúc mình vẩn vơ suy nghĩ thì đàn bò đàn cừu trong trang viên cách mấy dặm đều bị Tử Lộc kéo đi theo, nhất thời dở khóc dở cười không biết nói sao.
“He he, đại ca, xin thông cảm, lúc nãy ta đang chơi với chúng ở ngoài điền trang, không ngờ chúng lại đi theo ta lâu như vậy.” Mạc Phàm nói dối không chớp mắt.
Cũng không thể nói với người ta rằng nguyên nhân là do Ngọc Diệm Kỳ Lân được!
“Ngươi không phải người ở đây à?” Người đàn ông đeo kính hỏi.
Mạc Phàm lắc đầu, bịa chuyện trả lời: “Ta rời quê hương, là dân du mục từ Đông Châu tới.”
“À, thì ra là một thiếu niên du mục.” Đàm Phương tỏ ra rất thân thiện, phải nói là có thiện cảm với Mạc Phàm và Ngọc Diệm Kỳ Lân.
Dân du mục tắm suối, chăn dê, bầu bạn với thiên nhiên. Thường thì, những người du mục tuấn tú phong trần như vậy là đúng rồi, không giống bọn thư sinh mọt sách.
Phải biết, tướng mạo của Mạc Phàm lúc này đã được gột rửa đến mức khôi ngô bất phàm, thân cao gần hai mét, vóc dáng cân đối chuẩn của một chiến binh, khuôn mặt góc cạnh tựa như một pho tượng Minh Thần được điêu khắc tỉ mỉ.
Có lẽ vì bốn năm ở trên Tù Đảo, mỗi ngày da thịt đều không ngừng nhiễm trùng, hòa trộn trong huyết tế và kịch độc, phải ngâm mình trong biển máu tanh nồng, ngẩng đầu là vòm trời bỏng rát, cúi đầu là hải vực lạnh lẽo, khí chất của Mạc Phàm cũng đã trải qua một cuộc lột xác không gì sánh được, vừa có tà tính kinh thiên, lại mang khí khái của ma đầu, nhưng cũng ẩn chứa sự ôn hòa và khí độ uy nghiêm.
Nước da hắn dần ngả sang màu đồng khỏe mạnh, cơ bắp tuy không đến mức cuồn cuộn thô kệch, chỉ vừa vặn gọn gàng hợp với tỉ lệ cơ thể, nhưng lại cực kỳ săn chắc, có thể thấy từng bó cơ siết chặt, để lộ ra những đường gân chằng chịt mạnh mẽ.
Đàm Phương đương nhiên bị Ngọc Diệm Kỳ Lân thu hút trước, nhưng đến khi nàng nhìn sang Mạc Phàm, phần lớn sự chú ý lại bị cuốn vào hình mẫu chiến binh thần thoại đặc trưng này.
Đôi mắt Mạc Phàm sâu thẳm tựa hồ thấm đẫm nỗi buồn chưa thể gỡ bỏ, giọng nói trầm khàn. Nhìn qua thì trạc tuổi Giang Dục, nhưng lại mang đến một cảm giác chững chạc hơn hẳn vẻ ông cụ non của Giang Dục.
Giang Dục cũng xem xét kỹ lưỡng Mạc Phàm, tay vuốt cằm đánh giá sơ bộ. Hắn không quá bận tâm về hình thể hay thứ khí chất hư ảo do Đàm Phương tự tưởng tượng ra, Giang Dục chỉ lưu ý đến khí tức trên người Mạc Phàm.
Khí chất là giả, chỉ lừa được con nít.
Khí tức mới là thứ không biết nói dối!
“Chiến tướng!?”
Thanh niên này quả nhiên chỉ mới là cấp Chiến tướng.
Ở Siêu Duy Vị Diện, nhân loại tuổi này đạt cấp Chiến tướng là bình thường, dù sao vừa sinh ra đã là Chiến tướng rồi. Có thể coi như đối phương phát triển chậm, năng lực hơi thấp hơn người bình thường một chút.
Sau đó Giang Dục liếc sang con Ngọc Diệm Kỳ Lân đẹp hoàn hảo phía sau Mạc Phàm, đôi mắt rung động không ngớt.
Ban đầu Giang Dục còn cho rằng sinh vật vừa đáng yêu vừa mang dáng dấp hoàng tử của làng tuần lộc này thấp nhất cũng phải là cấp Quân chủ, nào ngờ nó cũng chỉ đồng cấp Chiến tướng với chủ nhân.
Ân, lại một tên phế vật!
Giang Dục ngồi trên Yến Vũ ra hiệu cho Đàm Phương, cùng nàng thảo luận một phen.
“Này, Minh Nguyệt Thần tỷ tặng chúng ta một tấm da dê có bản đồ đường đến Trác Sơn ở Bắc Châu, trên bản đồ có đường đi ngang qua La Vực. Sắp tới mùa Thiên Trùng quấy phá ở La Vực, chúng ta phải nhanh chóng khởi hành rời đi trước đó. Nhưng một tuần nữa phải chuẩn bị nông sản mùa này cho người ta kéo đi, lão cha thì bận mua vải ở Cổ Vực đến tháng sau mới về... nghĩ đi nghĩ lại, hay là cho hắn tá túc ở nhà, nhờ hắn thay chúng ta đẩy nông sản đi giao?” Đàm Phương thấp giọng đi thẳng vào vấn đề.
“Nàng thấy hắn thế nào?” Giang Dục hỏi lại.
Đàm Phương hơi ngây người, nhưng rất nhanh đáp: “Rất đẹp trai.”
Giang Dục mấp máy môi, nhưng vẫn trấn định lắc đầu.
“Không phải, ta không có ý đó.”
Suy nghĩ một lát, hắn liền hỏi tiếp: “Vậy nàng nhìn ta đi, ta thế nào?”
“So với hắn là một sự xúc phạm đến nhan sắc nhân loại.”
Đàm Phương trả lời không thể thật hơn.
“...” Giang Dục mặt đen như đít nồi, triệt để không muốn nhắc đến chủ đề này nữa.
Nguyên bản hắn đang định nói cho Đàm Phương biết, đừng bao giờ nhìn bề ngoài và khí chất để đánh giá một người.
Bình thường nàng hay khinh miệt hắn yếu ớt tay trói gà không chặt, nhưng Giang Dục tự tin, chỉ một đòn hắn cũng có thể hạ gục người đàn ông lẫm liệt như Minh Thần trước mặt này.
Chẳng qua chỉ là cấp Chiến tướng thôi mà...
Nghĩ đến đây, Giang Dục có chút líu lưỡi.
Ân, chính mình cũng chỉ là cấp Nô bộc, nhưng mình có ma pháp, là ma pháp sư cơ mà! Mở tinh hải, vận chuyển tinh tử, mẹ kiếp, đến cả quân chủ hắn còn đánh cho tan tác, nói gì đến hạng tôm tép chiến tướng.
Khoan đã, lỡ như đối phương cũng nắm giữ ma pháp giống mình thì sao?
Sau đó hắn dùng sắc mặt đen kịt nhìn về phía Mạc Phàm, tỉ mỉ quan sát, tự nhủ với lòng.
Không, mình điên rồi sao!?
Sẽ không thực sự có chuyện trùng hợp như vậy. Người của thế giới ma pháp toàn bộ đều là cấp Nô bộc mới phải dùng ma pháp phòng thân, làm gì có chuyện tồn tại cấp độ Chiến tướng, ha ha.
Giang Dục cười khổ không ngớt, tự ảo tưởng ra viễn cảnh Mạc Phàm sau khi bị mình đánh một trận liền dập đầu nhận làm đại ca, trong lòng bất giác dâng lên một niềm vui sướng.
..................
» Vozer — Truyện dịch VN chất lượng «
Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Chân Tứ Vạn Niên