Chương 1029: Ta Cũng Muốn Lên Núi Bái Sư
..........
Nghĩ là nghĩ như vậy.
Thế nhưng Giang Dục không phải hạng người kiêu căng ngạo mạn, càng không vì mình mạnh hơn mà khinh thường đối phương là dân du mục tầm thường, hắn chỉ thầm nghĩ trong lòng. Ừm, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, chỉ là ghi nhớ chuyện nhỏ này mà thôi.
Hơn nữa, Giang Dục đã giấu giếm thực lực của mình suốt trăm năm qua, không thể nào vì chút lòng tự tôn muốn Đàm Phương phải lác mắt mà bộc lộ toàn bộ thực lực.
“Được rồi, không dọa ngươi nữa, chúng ta là dân chăn nuôi ở đây. Ngươi đang ở Nông Vực, bây giờ muốn đi đâu?” Giang Dục hỏi Mạc Phàm.
“Ta muốn đến Thiên Đô của Cổ Vực.” Mạc Phàm không nghĩ nhiều, có sao nói vậy.
Hội nghị của Hàn Hải Điện được tổ chức tại thành Thiên Đô của Cổ Vực, Mạc Phàm thân là Thẩm Tước Gia, tự nhiên phải đến đó tụ họp.
“Thiên Đô của Cổ Vực nằm sâu về phía Tây, cách Nông Vực này khoảng 40 vạn dặm. Với cước bộ của ngươi, đi cả chục năm cũng chưa chắc đã tới nơi.” Đàm Phương cười tủm tỉm nhìn Mạc Phàm, chân thành nói.
Mạc Phàm định mở miệng đáp rằng với tốc độ của Ngọc Diệm Kỳ Lân, chưa đến mấy ngày là tới.
Nhưng Đàm Phương đã ngắt lời hắn, nói xen vào: “Hay là thế này, ngươi đến nhà chúng ta ở tạm vài hôm, chúng ta sẽ thuê cho ngươi ba con Ngưu Mã cấp Thống Lĩnh để di chuyển, ít nhất cũng tiết kiệm được vài năm đi đường.”
“Hả?”
Mạc Phàm lại muốn mở miệng giải thích thì đột nhiên nghe Giang Dục lên tiếng:
“Đúng vậy. Nhà chúng ta ở ngay gần đây thôi, ngươi đi cùng chúng ta đi, đừng lo, chúng ta không hại ngươi đâu.”
Đàm Phương bổ sung: “Ông bà ta nói dân du mục đến tá túc thì tài vận sẽ vào nhà, chúng ta tuyệt đối không có nửa điểm ý xấu với ngươi đâu.”
“...” Mạc Phàm cạn lời.
Chỉ thấy Đàm Phương trực tiếp nhảy khỏi lưng Yến Vũ, đi tới vuốt ve đầu con Tử Lộc, muốn dắt nó về nhà.
Tử Lộc ban đầu đương nhiên không muốn để bàn tay Đàm Phương chạm vào thân thể cao quý của mình, nhưng Mạc Phàm gật đầu xoa lưng nó khuyên nhủ một phen, nó mới miễn cưỡng đồng ý cho người ta dắt đi.
Cơ bản là Mạc Phàm quyết định không khách sáo nữa, cũng không có ý gì đặc biệt, thời gian của hắn bây giờ khá thong thả, không cần vội vàng đến Cổ Vực.
Ngược lại, ghé qua nhà dân thường, nghe ngóng chút chuyện đời cũng tốt, biết đâu sẽ giúp mình khôi phục ký ức.
Gãi gãi đầu, Mạc Phàm thấy đôi nam nữ trẻ tuổi này đều là nông dân, vừa vặn mình cũng có một bụng câu hỏi muốn hỏi.
Đàm Phương dắt Tử Lộc đi phía trước.
Mạc Phàm đi cạnh Giang Dục đang chăn thả trâu bò ở phía sau, hắn vừa quan sát vừa hỏi:
“Huynh đệ, trông ta và ngươi cũng trạc tuổi, xưng hô thế nào đây?”
“Vậy thì gọi nhau là huynh đệ đi, ta tên Giang Dục.” Giang Dục vẫn giữ vẻ hòa đồng dễ gần, đáp lời.
“Giang Dục?” Mạc Phàm lẩm bẩm nhắc lại.
Hừm, không có ấn tượng, cái tên này nghe lạ quá. Hẳn là dân làng ở Nông Vực, tên tuổi không lớn đến mức Mạc Phàm phải biết.
“Giang Dục, ta tên Phạm Mặc.” Mạc Phàm thẳng thắn đáp lại.
Không thể nói ra tên thật của mình, dù sao ở thế giới này dường như cũng không có cái gọi là Mạc gia, có lẽ cái tên Mạc Phàm chỉ gắn liền với thân phận Hàn Hải Thẩm Tước Gia. Để bảo vệ thân phận đặc thù, Mạc Phàm không thể tùy tiện nói cho người ngoài biết.
Giang Dục gật đầu tỏ vẻ đã nghe rõ.
Kết giao với tiểu tử Phạm Mặc này cũng không tệ, hắn đã lâu không có bạn bè, giờ thì tốt rồi, nhân tiện có Phạm Mặc là dân du mục đi lại nhiều nơi đến ở trọ, có thể tranh thủ hỏi thăm một chút về biến động của thế gian.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện một đoạn, chủ yếu là Giang Dục hỏi, Mạc Phàm trả lời. Mạc Phàm cũng trả lời có chừng mực, hắn đem những kiến thức và kinh nghiệm bao năm qua của mình ra xào nấu lại một phen, rồi mới từ từ kể cho Giang Dục nghe.
Mặt khác, Giang Dục nghe say sưa, không hề nghi ngờ gì, hoàn toàn bị cuốn vào câu chuyện của Phạm Mặc, thậm chí thực sự tin rằng vị bằng hữu này quả nhiên là một người đi nhiều hiểu rộng, có thể một mình du mục từ Đông Hành Thổ Châu sang Tây Liêu Cổ Vực để tìm nơi an cư lạc nghiệp.
Giữa lúc còn đang trao đổi, Mạc Phàm chú ý thấy một con Dạ Miêu từ xa chạy tới, nhảy lên vai Giang Dục nằm nghỉ.
Không biết vì sao, cảnh này lại khiến hắn có chút nhớ đến Tiểu Viêm Cơ.
“Giang Dục, con Dạ Miêu này là sủng thú của ngươi sao?”
“Ừm, ta nhặt được nó ở sau Tề Thiên Môn, hình như bị người ta bỏ rơi, linh hồn bị trọng thương, không thể phát triển bình thường được.” Giang Dục nói, vẻ mặt còn mang theo một tia oán hận.
“Bị bỏ rơi?” Mạc Phàm hơi trầm mặc.
Chẳng trách hắn thấy con Dạ Miêu này rõ ràng có tư chất thiên phú cực cao, nhưng nhìn đi nhìn lại bao nhiêu lần, cấp bậc vẫn chỉ là Chiến Tướng.
Mạc Phàm suýt nữa còn cho rằng đối phương cũng giống mình, có khả năng che giấu khí tức kinh khủng như thế.
Nhưng cuối cùng là không phải.
Thật ra, khả năng che giấu khí tức như Mạc Phàm đang thể hiện là một kỹ năng đặc thù của Ngọc Diệm Kỳ Lân. Bản thân Ngọc Diệm Kỳ Lân cũng là một Đế Vương hiền lành, làm sao trong mắt Giang Dục lại là một chiến tướng nhỏ yếu được?
Siêu Duy vị diện cổ quái hơn ma pháp vị diện rất nhiều, giống như Ngọc Diệm Kỳ Lân có thể che giấu khí tức của bản thân, hoặc cũng có thể giống như Côn Bằng Nữ Chúa kia giả mạo tu vi cao hơn một bậc để lừa người, tất cả kỹ thuật đó đều là Pháp Tắc thần kỹ, trừ khi gặp phải Đế Hoàng, bằng không không thể nào nhận ra nổi.
Mạc Phàm cố hít một hơi thật sâu, ánh mắt mang mấy phần thương cảm nhìn về phía Giang Dục và Dạ Miêu.
Đáng tiếc là hai đứa nhỏ nhà họ Lâm đều chết ở Tù Đảo. Bọn họ sở hữu thiên phú trị liệu trời sinh, có thể chữa lành cả những tổn thương về linh hồn.
Nếu không, có thể thử cho Dạ Miêu một chút...
“Không giấu gì ngươi, ta luôn có một ước mơ trở thành một vị Dạ Thú Thánh Sư, linh hồn tàn phế thì đã sao, trời không tuyệt đường người. Từ khi có Dạ Miêu, ta luôn có cảm giác một ngày nào đó, Dạ Miêu của ta sẽ huy hoàng chói lọi hơn bất cứ ai.” Giang Dục chỉnh lại gọng kính, giọng điệu hệt như một thiếu niên nhiệt huyết năm nào.
“Ừm, ta cũng tin ngươi có thể làm được, cố lên.” Mạc Phàm lựa lời, vỗ vai Giang Dục nói.
“À huynh đệ, sắp tới chúng ta sẽ rời Nông Vực, ta muốn lên đường đến Bắc Châu ở phương Bắc để tầm sư học đạo, nghe nói ở đó có một vị đại năng cảnh giới Sử Thi, thần thông quảng đại, được ví như Thần Minh tại thế, có thể ngài ấy sẽ giúp ta tìm ra phương pháp.”
“Thần Minh?” Mạc Phàm hỏi.
“Ngốc huynh đệ, ngươi là dân du mục không biết cũng phải thôi, chỉ nghe chuyện Thần Minh, không biết thế gian phong vân sao?” Giang Dục nở nụ cười.
“Ý ta là, Thần Minh chỉ là một lời ca ngợi tài năng, nhưng người ta là cấp bậc Truyền Thuyết đó. Cấp Truyền Thuyết, nhìn khắp toàn vị diện cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.”
“Lợi hại như vậy sao?” Mạc Phàm giả vờ cảm thán một câu. “Đúng là ta vừa mới xuống núi, người trong tộc chỉ kể cho ta nghe những câu chuyện hùng vĩ xa xưa, không biết có tông môn hiển hách như vậy tuyển người.”
“Thế giới này tuy lớn, tài nguyên trù phú, nhưng Vương cấp cũng chỉ đâu đó dưới 3000 vị, Đế cấp trở lên càng không phải là thứ có thể thấy ở khắp nơi, con đường của ngươi còn dài lắm, sau này ngươi gặp người, đại đa số vẫn là những sinh vật bình thường nhỏ bé như chúng ta thôi.”
“Đế cấp đã được coi là cường giả tuyệt thế, tông môn mà không có một vị Đế cấp nào tọa trấn thì không thể tồn tại lâu dài được. Mà Quân cấp... khụ khụ, Quân cấp chính là tầng lớp thống trị hàng đầu của thế giới này, không thể dùng ánh mắt bình thường để nhìn họ. Tình hình của Sử Thi cấp ở trên nữa thì chắc ngươi hiểu là ta không cần phải nói rồi.” Giang Dục biết được chút kiến thức nền này từ Đàm Phương, liền thao thao bất tuyệt.
“Nói như vậy, vị đại năng cấp Sử Thi đó đã nhận ngươi làm đồ đệ rồi sao?” Mạc Phàm kinh ngạc hỏi thẳng vào vấn đề.
Chỉ thấy Giang Dục cười cười, mặt thoáng ửng hồng, có vẻ ngượng ngùng.
Hắn làm sao có thể nói ra, chính Minh Nguyệt Thần Cơ tỷ tỷ đã chỉ điểm cho hắn lên Trác Sơn tầm sư.
Nếu là nàng chỉ điểm, nàng nói khí vận của mình thuộc về Trác Sơn, vậy thì chắc chắn vị lão sư nơi đó chính là vận may của mình rồi.
Giang Dục tin chắc như vậy, ngàn vạn lần cũng không có chuyện Minh Nguyệt Thần Cơ tỷ tỷ lừa dối mình.
Mạc Phàm thấy Giang Dục xấu hổ, trong lòng đã có câu trả lời.
Hắn tò mò hỏi: “Vậy sau này ta muốn thăm các ngươi thì nên đến đó hỏi thăm sao? Nơi đó gọi là gì?”
“Trác Sơn, Triệu Sắc Tông.” Giang Dục hãnh diện nói.
Mấy ngày nay hắn và Đàm Phương đã tìm hiểu kỹ, cũng bắt đầu nghe danh tiếng của vị Triệu Tông Chủ ở Trác Sơn kia uy danh hiển hách thiên hạ, phất tay một cái là dựng nên pháo đài bất tử, nói không chừng nếu ngài muốn, sao trên trời cũng có thể bị vị thánh nhân này hái xuống.
Vừa nghe đến ba chữ Triệu Sắc Tông, Mạc Phàm ngược lại có mấy phần cảm giác ngứa tay ngứa chân.
Không có nguyên nhân bí ẩn nào cả, chỉ là tiềm thức mách bảo hắn.
Họ Triệu --- trời sinh đã mang gen muốn bị ăn đòn.
“Giang Dục, hay là, sau này ngươi giới thiệu cho ta được không? Ta cũng muốn lên núi bái sư.” Mạc Phàm hiếu kỳ hỏi một câu.
Giang Dục đột nhiên nhìn chằm chằm Mạc Phàm, tỏ ra rất thành thật khuyên can: “Phạm Mặc huynh, có chí hướng là tốt, nhưng cũng phải thực tế một chút.”
Đó là câu nói ngoài miệng, trong lòng hắn còn thêm một câu nữa không tiện nói ra.
Đó là: “Ngươi có bị gì không vậy? Chỉ là sinh vật cấp Chiến Tướng mà cũng mơ mộng hão huyền, thật sự coi mình là mặt trời trên cao chắc...”
Mạc Phàm nhẹ gật đầu, sau đó không nói gì thêm nữa.
Hắn quyết định ở lại tá túc nhà Giang Dục và Đàm Phương mấy ngày, mỗi sáng đi chăn trâu thả dê, xén lông cừu đem ra chợ bán, sống một cuộc sống an nhàn, thăm hỏi vài bà lão nông dân hàng xóm, cố gắng hồi tưởng lại chút chuyện của chính mình.
................
................
Triệu Hoán Vị Diện.
Đệ Nhị Long Môn.
Vạn Long Uyên Khung.
“Lôi Ti...” Nước mắt Apase tuôn dài, nàng vuốt ve trái tim đang rơi ra của Lôi Ti, thân thể nàng khẽ run lên vì hứng chịu một luồng phản phệ nhất định.
“Gào gào gào ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!”
......................
» Vozer — Truyện dịch VN chất lượng «
Đề xuất Voz: Người con gái áo trắng trên quán bar