Chương 103: Đi tìm phương thuốc
...
Ngồi trên thuyền gỗ di chuyển mới cảm nhận được thế nào gọi là tiên cảnh chốn nhân gian. Mở mắt ra, làn gió hạ tươi mát từ phương Bắc thổi tới, mang theo hương hoa dìu dịu, mặt sông Đà Giang xanh màu ngọc bích lăn tăn gợn sóng, phản chiếu sắc hoàng hôn chiều tà và bóng dáng những kiến trúc nhà gỗ, cao lầu cổ kính hai bên bờ.
Cả ngày hôm nay Linh Linh chưa hề chợp mắt, mí mắt có chút sưng mọng. Trên khuôn mặt xinh xắn của nàng, lớp son phấn cũng đã phai đi ít nhiều. Thế nhưng, chính vẻ mộc mạc ấy lại càng làm nổi bật nét thanh xuân căng tràn sức sống.
“Lão sư, ngài nói tình huống xấu nhất của chúng ta là gì?” Linh Linh hỏi.
“Chưa thể xác định rõ ràng, nhưng hiện tại ta có thể phán đoán khả năng bùng phát đang ở mức báo động cấp số nhân. Dựa theo tốc độ lây lan và thời gian ủ bệnh, có vẻ như khuẩn trùng thậm chí không cần tạo kén đã có thể sinh sản cho thế hệ tiếp theo. Lấy dẫn chứng sớm nhất, ba người đầu tiên bắt đầu lây bệnh cách đây nửa tháng, nếu cộng thêm 10 ngày ủ bệnh, vậy có nghĩa là khuẩn trùng này xuất hiện vào khoảng 25 ngày trước. Mà trong trùng học, vi sinh vật không thể ký sinh trên vật chủ sống quá 15 ngày. Điều này mang ý nghĩa vô cùng lớn trong phân tích pháp y.” Trần Khương nhận định tình hình.
Tư duy của Linh Linh vô cùng nhạy bén, nàng vừa nghe Trần Khương phân tích, đôi mắt lập tức sáng lên:
“Nói như vậy là đã có được vài tia hy vọng rồi. Thứ nhất, chúng ta hoàn toàn xác định được thời gian cách ly lý tưởng để phòng ngừa lây lan. Thứ hai, chúng ta có thể khoanh vùng nạn nhân để nghiên cứu.”
Trần Khương nở nụ cười mãn nguyện, giơ ngón tay cái tán thưởng. Hắn sao có thể không tự hào về Linh Linh cho được.
Suy luận của nàng vô cùng chính xác, hệt như những gì Trần Khương mong đợi.
Hắn vốn là một người thông minh, lại có kiến thức sâu rộng về khuẩn trùng. Ngay từ đầu, qua việc tỉ mỉ lắng nghe và tra cứu tài liệu, hắn đã vạch ra một kế hoạch cho riêng mình. Sau đó, hắn diễn giải kế hoạch này cho học trò dưới dạng gợi mở lý thuyết, vừa để kiểm tra tư duy, vừa để dạy dỗ nàng. Hơn hết, khi cả hai thầy trò cùng có một đáp án, tính xác thực sẽ cao hơn rất nhiều!
Đúng vậy, hiện tại, họ chỉ có thể dựa vào hai luận điểm này để tiếp tục suy luận:
Thứ nhất: Thời gian cách ly hoàn hảo để phòng lây nhiễm là 15 ngày. Bất kể vật chủ còn sống hay đã chết, chỉ cần trong khoảng thời gian đó không một sinh vật nào trong vùng dịch lọt ra ngoài, khuẩn trùng chắc chắn sẽ bị tiêu diệt tại đây.
Thứ hai: Dựa vào vòng đời chỉ kéo dài 15 ngày kể từ khi ký sinh, công tác giám định pháp y khuẩn trùng trong tế bào của vật chủ đã chết sẽ hiệu quả hơn. Ví dụ, nếu nghiên cứu một thi thể đã chết quá 15 ngày, khuẩn trùng cũng đã tự chết, không còn mẫu vật để thực nghiệm. Do đó, có thể dễ dàng khoanh vùng những người chết gần đây nhất, cụ thể chính là ca tử vong ngày hôm qua.
Thuyền gỗ vẫn lặng lẽ trôi, giờ đã vào dưới bóng râm của gầm cầu Hoàng Kiều, chuẩn bị cập bến phố tằm nông. Phượng Hoàng cổ trấn có rất nhiều cây cầu bắc ngang sông Đà Giang, nhưng Hoàng Kiều là cây cầu ấn tượng nhất. Cầu có hai tầng, được xây chắc chắn bằng đá cát, có mái che, thành cầu khắc những dòng thư pháp vô cùng tinh xảo.
Dù nhìn từ xa hay đi thuyền dưới chân cầu, người ta đều cảm nhận được sự to lớn, ngoạn mục của nó, như một chứng nhân lịch sử đã lặng lẽ đứng đó hơn một thế kỷ, cùng trấn Phượng Hoàng trải qua biết bao thăng trầm.
“Xịt xịt xịt ~~”
Đột nhiên, một mùi gỗ mộc mới cưa thoang thoảng trong không khí, xen lẫn chút vị chanh dây ẩm ướt.
Là mùi của làng dâu tằm…
Hai bên bờ, dù mặt trời sắp lặn, vẫn có thể thấy hàng trăm, hàng ngàn giàn lưới đang phơi tơ tằm trước mỗi nhà.
Nơi đây được gọi là phố tằm nông, có rất nhiều hộ gia đình nuôi tằm dệt lụa. Nhiều thương nhân từ nơi khác cũng đến đây để mua tằm giống và tơ lụa, lượng người qua lại ngày càng đông, dần dần biến nơi đây thành một khu dân cư hỗn tạp.
Trần Khương đã nhắn tin cho các học viên khác đi thực hiện nhiệm vụ, phát động cách ly toàn bộ các khu dân cư lân cận. Chỉ có ông và Linh Linh là đi vào phố tằm này để tìm hiểu tình hình, vì đơn giản, nạn nhân thứ 150 trong danh sách chính là một ông lão trong thôn.
Thuyền cập bến, Linh Linh bước xuống, dáng vẻ ưu tú, trẻ trung, đứng bên cạnh lão sư của mình, trông họ chẳng khác nào hai cha con dân chài lưới. Họ ăn mặc rất giản dị, áo thun cùng quần thun bạc màu, dễ dàng hòa lẫn với dân làng nơi đây.
Dân chúng nói chung và người dân ở các thôn huyện nông nghiệp nói riêng, thường có tâm lý phòng bị, chỉ khoe cái tốt, giấu cái xấu với du khách. Nếu họ dùng thân phận lão sư của Minh Châu học phủ để nói chuyện, e rằng hỏi một câu, người ta chỉ đáp một câu, mà câu trả lời thường không như mong muốn.
Nhưng nếu ăn mặc như người bình thường, dân làng sẽ xem họ như khách qua đường và sẽ cởi mở hơn. Đương nhiên, cần phải phân biệt được đâu là thật, đâu là hư cấu, bóp méo. Mà khả năng phán đoán này, cả Linh Linh và lão sư Trần Khương đều vô cùng sắc bén.
Một người là đệ tử chân truyền của Tiêu viện trưởng, từng được giáo sư nổi danh nhất nước Mỹ đào tạo. Người còn lại là một thợ săn thiên tài, tuổi còn trẻ nhưng đã xử lý vô số sự kiện liên quan đến thôn xóm, thành trấn mà ngay cả liên minh thợ săn cũng phải bó tay.
Vì lẽ đó, dựa vào kinh nghiệm, cả hai đều thống nhất mặc thường phục như thế này, khi giao thiệp với dân bản xứ sẽ tiện lợi hơn rất nhiều.
“Cẩn thận, đeo ma cụ vào!” Trần Khương nói với Linh Linh.
Tình hình dịch bệnh vẫn chưa rõ cách lây lan hay phòng ngừa hiệu quả nhất. Lão sư lấy ra mấy loại ma cụ tốt nhất của mình được cấp trong thời gian học ở Mỹ, một cái giữ cho mình, một cái đưa Linh Linh dùng.
Không thể chắc chắn loại ma cụ này có ngăn được khuẩn trùng hay không, nhưng ít nhất nó cũng mang lại cảm giác an tâm hơn. Đồng thời, ma cụ ẩn đi như một lớp da mỏng, không gây ra khác biệt nào về ngoại hình.
Họ nhanh chóng và khéo léo bắt chuyện với vài người dân đi đường, cuối cùng cũng tìm được địa chỉ ngôi nhà có người thân vừa mất hôm qua. Đó là một dãy nhà trệt, xây bằng gỗ to, có bộ cửa và vật liệu cũ kỹ phía trước.
Đi vào trong, căn nhà trông rất cổ xưa, làm bằng gỗ tằm, có vẻ đã mục nát theo năm tháng, những thanh gỗ đều đã chuyển thành màu đen.
“Đi đi, không phải từ lúc biết lão chồng ta bệnh nặng, các người đã xua đuổi như tà ma sao? Giờ người chết rồi, cần gì phải đến thắp nén nhang tạ tội, đi đi thôi…” Một giọng nói già nua, có chút oán hận vang lên.
Trong sân, một bà lão đang nhai trầu, tay xoa xoa tách trà nóng, sắc mặt không tốt lắm.
Linh Linh tiến lên vài bước, cúi người lễ phép chào rồi nói: “Lão bà, chúng con đã đi một chặng đường dài, cũng không phải dân trong thôn. Chúng con thuộc đội ngũ pháp y, muốn đến đây với hy vọng được khám nghiệm thi thể của cụ ông. Hy vọng sẽ sớm tìm được phương thuốc cho cả thôn.”
“Ồ, khi ông ấy chết, các người ở đâu?” Bà lão vẫn chưa hết oán giận.
“Lão bà, chúng con vừa biết tin về dịch bệnh nên mới đến. Lẽ nào người muốn cụ ông cứ oan uổng nhắm mắt như vậy sao?” Linh Linh nói.
Bà lão không đáp lại, chỉ hớp một ngụm trà lớn, miệng nhóp nhép nhai nốt miếng trầu. Trên khuôn mặt cố nén đau thương ấy, không hiểu sao lại khiến người khác cảm thấy lòng quặn thắt.
“Đi đi thôi!” Lão bà run rẩy, quay mặt đi, chống gậy đứng dậy, dường như muốn vào trong nhà.
Cả Trần Khương và Linh Linh đều sững sờ. Họ định sẽ biện luận cho bằng được để tiếp cận thi thể, nhưng thấy cụ bà như vậy, nếu còn không để ý đến cảm xúc của người khác, họ thật chẳng khác gì cầm thú.
“Cảm tạ, mong người sớm vượt qua mất mát.” Trần Khương nói rồi cùng Linh Linh quay người định rời đi.
Dù sao, vẫn nên tính đến kế hoạch thứ hai, lựa chọn một nạn nhân khác.
“Nếu ta cho các người gặp ông ấy, các người có chắc sẽ điều chế được phương thuốc không?” Đột nhiên, giọng cụ bà nấc lên.
“Lão bà bà, chúng con sẽ tận…” Linh Linh vội nói.
“Nếu chúng tôi không thành công, e rằng đại họa này sẽ đặt dấu chấm hết cho toàn Trung Quốc.” Trần Khương dùng ánh mắt cương nghị, lấn át cả giọng của Linh Linh.
“Ông nghe rồi chứ… hai đứa trẻ này nói ông có thể cứu cả Trung Quốc đấy. Hy vọng lớn lao như vậy, xem như ông có thể yên tâm mỉm cười nơi chín suối rồi.” Lão bà nghẹn ngào, nấc lên từng tiếng, ngước nhìn bầu trời đang chạng vạng mà bật khóc.
Linh Linh làm thợ săn thất tinh đã lâu, nàng từng chứng kiến vô số thảm cảnh hủy diệt. Mất mát, hy sinh, biến thành oán hận, nhưng sâu thẳm trong nội tâm oán hận ấy, con người vẫn luôn được ban cho đặc ân tha thứ.
Tha thứ, tự nhiên lại trở thành hy vọng.
Nhìn cụ bà như vậy, cả vị lão sư trung niên và cô học trò trẻ tuổi đều siết chặt bàn tay mình.
Giây phút đó, họ đã tự đặt lên vai mình trách nhiệm phải tìm ra phương thuốc.
………
………
“Reng reng reng~~~”
“Cạch~”
“Óa…oáp…”
- “Giờ này mới ngủ dậy?”
“Ta hơi mệt, cả ngày hôm qua chạy ngược chạy xuôi như chó vậy...”
- “Bên ngươi có tin tức gì chưa, đã liên lạc được với hắn chưa?”
“Vẫn chưa, có vẻ đã ra ngoài vùng phủ sóng một thời gian rồi. Nhưng đừng lo, với thực lực của hắn, ở cái đất nước này trừ khi bị mấy lão đế vương úp sọt, còn không thì chỉ có thể làm bia tập bắn cho hắn thôi!!”
- “Ta vừa hỏi thăm ở Đĩnh Thành, biết được hắn đang ở Côn Lôn!!”
“A…”
- “Lúc này, tình hình dịch bệnh đang khiến cả quốc gia rơi vào tình trạng khẩn cấp, chúng ta cũng không lên đó được. Trước mắt, ta vừa liên hệ với cái bà cụ non hay lải nhải kia, hy vọng sớm tìm được phương thuốc.”
“Ây dà… vừa mới bế quan ra được vài ngày, tưởng có chút thành tựu đem đi dọa đời, ai ngờ đen đủi gặp ngay đại dịch...”
- “Ta cúp đây, ngươi cũng nên cẩn thận một chút, đừng tiếp xúc lung tung. Bệnh này chưa nghiên cứu, chưa có chứng minh, không phải cứ khỏe mạnh cường tráng là sống sót được đâu.”
“Ân, biết rồi, biết rồi, ta luôn cẩn thận mà. Trùng Độc đại nhân đi làm việc của mình đi, ta cáo!!”
“Cạch ~~” (tắt điện thoại)
“Hai người nghe rồi chứ, chúng ta đang trong thời kỳ cách ly đó, tránh xa ra một chút. Quần áo mới để ở kho hàng bên ngoài, cứ tùy tiện chọn vài bộ rồi đi đi. Khách sạn này ta vừa mua lại hôm qua, sẽ không có ai dị nghị đâu.”
Gã đàn ông tóc vàng chồm dậy khỏi giường, vỗ vỗ vào hai nữ nhân trần trụi đang nằm cạnh, trông họ có vẻ rất mệt mỏi...
Đề xuất Voz: Sau Này...!