Chương 104: Tín Hiệu Hy Vọng

...

Đứng trên gò đất cao của bãi phế tích, Triệu Mãn Duyên phóng tầm mắt ra xa, ánh nhìn có chút đượm buồn. Đã tự bao giờ rồi, lòng hắn mới lại trĩu nặng những nỗi niềm phức tạp như vậy.

Toàn bộ thành thị hoang tàn đổ nát, phần lớn đã yên lặng chìm sâu dưới đáy biển. Khắp nơi là tường vách sụp đổ, trên đó loang lổ những vết máu đã khô đặc, hòa cùng sắc màu thê lương của hoàng hôn.

Hắn đứng đó, trên một vị trí cao vời vợi, mặc cho yêu ma gào thét hay thủy quái rít gào xung quanh, không một kẻ nào dám bén mảng đến quấy rầy.

Cũng phải thôi, những hải yêu mạnh mẽ kia dù muốn đến gần, nhưng một khi phát hiện xung quanh gã nhân loại tóc vàng này rải đầy thi thể của Thâm Hải Tích Ma Long các cấp, thì dù là vài con đầu lĩnh cấp Chí Tôn Quân Chủ, chúng cũng tự biết điều mà e dè lùi lại thật xa.

Nơi này chính là Ma Đô…

Bích Hoàng Ma Đô trong bảng xếp hạng Hoa Hạ, Ma Đô trong cơn hạo kiếp của đế quốc hải yêu năm nào…

Cũng là Ma Đô của Triệu Thị thế gia, gốc rễ kinh tế trọng yếu nhất cả nước. Đối với Triệu Mãn Duyên mà nói, nơi đây còn mang một ý nghĩa nặng nề hơn nữa, đó là quê cha đất tổ, là nơi hắn lớn lên, trưởng thành, bắt đầu cuộc đời của một ma pháp sư cường đại.

Triệu Mãn Duyên đã đứng đây được khoảng một, hai giờ đồng hồ. Vốn dĩ hắn chỉ tiện đường ghé qua Đĩnh Thành thăm lại người huynh đệ, nhưng trên đường đi bỗng dâng lên một nỗi niềm xưa cũ, cố ý muốn tạt ngang qua đây ngắm lại một chút.

Có lẽ tòa thành thị này đã không còn cách nào hồi sinh được nữa. Những vết tích hủy diệt do sức mạnh của cả đế vương hải tộc lẫn cấm chú pháp sư nhân loại để lại đã hằn quá sâu vào lòng đất. Trời mới biết bao nhiêu năm nữa nơi đây mới có thể phục hồi, mới có thể mọc lên những gò đất xanh tươi.

Nhưng dù vậy, có một điều trước sau không đổi, Ma Đô nhất định phải được đòi lại, và phải do chính tay bọn hắn đòi lại!

“Nhớ sao?” Đột nhiên, một thanh âm vang lên từ sau lưng Triệu Mãn Duyên.

Chậc…

“Mục Bạch, ngươi không thể xuất hiện một cách tinh tế hơn được à, ta đang chìm trong tâm trạng hiếm có đấy!” Triệu Mãn Duyên bực bội quay lại nói.

“Có cần ta đi ra, rồi vào lại lần nữa không?”

“Dẹp đi!”

“Tình hình bên ngươi thế nào rồi?” Mục Bạch hỏi.

“Chuyện quái quỷ gì cũng đổ lên đầu ta được. Rất nhiều công nhân tại các công xưởng của Triệu gia đều đã mắc phải dịch bệnh. Kể từ lúc con nhóc kia và lão sư của nó phát động, chỉ trong vòng một tháng, cả nước đã có hơn 8 vạn người tử vong, riêng công nhân của Triệu Thị đã hơn 5000 người. Tổn thất của doanh nghiệp đã vượt quá ngưỡng chịu đựng rồi!” Triệu Mãn Duyên ảo não nói.

“Hơn 5000 người chết?” Mục Bạch không hiểu.

“Phải, hôm qua ta vừa mới ký một loạt giấy tờ bảo hộ lao động, thậm chí còn phải lo phúc lợi cho cả gia đình họ. Dù sao người chết đi vẫn là người của Triệu Thị.” Triệu Mãn Duyên hối hận rồi, biết vậy trước đó đã chẳng thèm tranh giành với Triệu Hữu Càn làm gì. Cứ mặc kệ hắn tự gánh vác, tự mình đau đầu giải quyết. Dù sao nghĩ lại lúc phán quyết ở Thánh Thành, Mạc Phàm có bỏ phiếu trắng hay đen thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.

“Ta sắp chết đến nơi rồi Mục Bạch ơi… À phải rồi, hay là ngươi tài hoa học rộng, giúp đỡ bạn bè một chút đi!” Triệu Mãn Duyên đột nhiên nghĩ ra gì đó, vội nói tiếp.

“Muốn gì thì nói thẳng ra!” Mục Bạch đã quá quen với bộ mặt hèn mọn này của Triệu Mãn Duyên.

Triệu Mãn Duyên sáng mắt lên, thoải mái nói: “Không khó, không khó, người tài ắt có cách của người tài. Ta sẽ gọi mấy cô thư ký làm một cái hợp đồng, bổ nhiệm ngươi đứng tên toàn bộ doanh nghiệp trong và ngoài nước của Triệu Thị, còn ta tuyên bố nghỉ hưu…”

“Ý ngươi là Triệu Thị thế gia sẽ đổi thành gia tộc của ta?” Mục Bạch có chút kỳ quặc.

“... Sao được chứ, không phải vậy. Ý của ta là ngươi sẽ trực tiếp điều hành giúp Triệu Thị chúng ta, còn ta chỉ đứng sau làm bù nhìn thôi…” Triệu Mãn Duyên giải thích tầng tầng lớp lớp.

Mục Bạch đã lờ mờ đoán ra được âm mưu xảo quyệt, vẫn đứng yên chờ nghe tiếp.

“Là thế này, ngươi sẽ là Triệu Hữu Càn, ta vẫn là Triệu Mãn Duyên. Việc kiếm tiền giao hết cho ngươi, còn ta là tiểu đệ của ngươi, chỉ việc lấy tiền ngươi làm ra đi ăn chơi thôi. Được không? À, hay là thấy ngươi dù sao cũng chẳng có thân thích gia tộc gì, nếu ngại thì đổi luôn thành Triệu Bạch đi, chúng ta sau này là người một nhà, phúc họa cùng hưởng. Bái kiến Triệu Bạch ca ca!” Triệu Mãn Duyên hăng say cười nói, dẫn dắt.

“Được!” Hai mắt Mục Bạch bốc lên vài tia hắc khí âm u, toàn thân khẽ động, một bóng đen mờ ảo hiện ra sau lưng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nửa miệng quỷ dị.

Hắn thực sự muốn mở ra một khe nứt hắc ám nào đó, ném gã công tử khôn vặt này vào đó tham quan một chuyến cho hả giận.

“Đùa, đùa thôi… Ta không nói nữa!” Triệu Mãn Duyên mặt tái mét.

Loại ma quỷ này đến cả hình thiên sứ của Thánh Thành còn suýt mất mạng, tuy chỉ là ác khí sôi sục dâng lên nhưng cũng đủ dọa Triệu Mãn Duyên sợ suýt khóc.

Dĩ nhiên Mục Bạch chỉ hù dọa, dạy dỗ tên này một chút chứ không hề có sát tâm, nhưng bộ mặt sợ hãi của Triệu Mãn Duyên không khỏi khiến hắn buồn cười.

“Không có thời gian thì đừng nói nhảm. Bên ngươi có hơn 5000 người tử vong, quả thật rất kỳ lạ. Thường thì việc lây nhiễm này trừ khi là lây nhiễm cộng đồng, chứ làm sao có thể đen đủi đến mức toàn bộ một công xưởng khổng lồ đều mắc bệnh?” Mục Bạch nói.

“Thế ta mới khó hiểu. Dịch bệnh bắt nguồn từ Tam Dương Thị, Phượng Hoàng cổ trấn. Đúng là ở địa phương này, chúng ta có phát triển một loại dược liệu rất nổi tiếng trên thị trường, đó là hồng sâm và nhân sâm. Nhưng theo ghi nhận, xưởng khai thác thô lúc đó chỉ có chưa tới 40 người làm việc. Và trong số họ cũng chỉ có 10 người chết.” Triệu Mãn Duyên nói.

“Chỉ có 10 công nhân của ngươi ở Tam Dương Thị chết, nhưng tại sao tổng số lại lên đến hơn 5000?” Mục Bạch cũng thấy mơ hồ.

“Đại dịch bùng phát rất nhanh trong vòng một tháng, lan ra toàn bộ Đế Đô, Cố Đô, Hồ Bắc… rồi bao trùm cả ba thành phố ven Tây Hải. Phạm vi cả nước chẳng nơi nào không bị ảnh hưởng. Công xưởng và dịch vụ tiếp thị của Triệu Thị trong nước mọc lên như nấm, đó chính là trọng điểm. Cũng may là mô hình kinh doanh ở nước ngoài của chúng ta những năm gần đây cực kỳ lớn mạnh, nếu không thì lần này thật khó mà gượng dậy nổi…” Triệu Mãn Duyên không nhịn được than thở.

Mục Bạch không bỏ sót chi tiết nào. Tạm thời hắn không thể lý giải được cách lây lan kỳ lạ như vậy đối với Triệu Thị, nhưng mặt khác lại cảm thấy Triệu Mãn Duyên nói không sai. Không lây ở đây thì lây ở chỗ khác…

“Chúng ta đi thôi!”

“Đi đâu?”

“Ra sân bay, trở về Phàm Tuyết trấn!”

“Nơi đó thành ổ dịch rồi, ngươi lại muốn vác xác tới đó à?” Triệu Mãn Duyên thắc mắc.

“Ngươi chắc chắn không đi?” Mục Bạch nhíu mày.

“Ta bây giờ nên cách ly với đời, an phận ở nơi hoang tàn vắng vẻ này. Ta nghĩ tìm phiền phức cũng không cần phải đâm đầu vào hoàn cảnh đó đâu, ta không muốn chết như vậy!” Triệu Mãn Duyên khổ sở nói.

“Thủ phạm vẫn chưa có manh mối, nhưng hiện tại, nha đầu Linh Linh và lão sư của nàng, từ mấy ngày trước khi ta đến thăm, họ đã tìm ra một tín hiệu đặc trị, có thể sớm phát hiện ra hơi thở vi khuẩn siêu nhỏ trên cơ thể người. Phàm Tuyết trấn được chọn làm nơi thử nghiệm, đồng thời nơi đó cũng có khả năng sẽ là nơi an toàn nhất cả nước. Ngươi không đi thì thôi vậy, hẹn gặp lại!” Mục Bạch nói.

“Ấy đừng như vậy, ta đi, cho ta đi với. Quả nhiên, vẫn còn chuyện tốt đẹp thế này, bà cụ non không làm ta thất vọng mà!” Triệu Mãn Duyên mãi mới lộ ra chút vui vẻ.

Sau đó, họ nhanh chóng rời đi, bỏ lại thành phố đầy tiếc nuối này cùng một lời hứa vĩnh cửu.

Bản thân Ma Đô sở dĩ là một thành phố nhộn nhịp, chính là bởi vì tình người nơi đây chan chứa, bởi những hoài bão luôn được ấp ủ vì một tương lai rực rỡ hơn… như chính danh xưng Bích Hoàng của nó.

Càng ngày càng có nhiều người bất giác buông công việc trong tay, họ chăm chú nhìn lên mây trời, hít một hơi thật sâu không khí có chút trầm muộn.

Trầm muộn…

Nhưng vẫn còn hy vọng. Điều đáng mừng chính là, niềm tin của Hoa Hạ chưa bao giờ bị dập tắt!

……

……

Phàm Tuyết trấn.

Trên thành Lăng Không Điểu, đội quân đồn trú vẫn ngày đêm thay nhau túc trực, không dám lơ là nửa điểm.

Trong tình huống nhạy cảm như vậy, việc niêm phong địa phương là vô cùng cần thiết. Phàm Tuyết trấn cũng đã ra lệnh, tuyệt đối không tiếp nhận thêm bất kỳ một cư dân nào nữa.

“Chúng ta muốn tìm thành chủ của các ngươi?” Một nữ tử da đen lên tiếng. Nàng trùm một chiếc khăn voan mỏng màu huỳnh quang trên đầu, trông xa hệt như một vị thiên kim quận chúa từ đất nước Ba Tư đến.

“Thành chủ của chúng tôi đang vô cùng bận rộn, cô đến không đúng lúc rồi, xin mời đi cho!” Cố Doanh nói, nàng luôn giữ một khoảng cách nhất định với bất kỳ ai vào thời điểm này.

Vừa dứt lời, hai luồng phong bạo khổng lồ bỗng thổi vù vù về phía trước, suýt chút nữa đã chấn động toàn bộ cả tinh thần lẫn thể chất của Cố Doanh.

Dù cho cao thủ trong Phàm Tuyết trấn nhiều vô số kể, nàng cũng đã gặp qua không ít, nhưng mạnh dạn đoán một chút, ngoại trừ thành chủ và đại đương gia ra, e rằng chẳng ai có thể chống trả nổi.

“Hai người đàn ông bên cạnh ta không phải là loại người khách khí gì đâu. Nếu chúng ta thổi bay tòa thành này của ngươi, cũng sẽ không có bất cứ điều luật nào ngăn cản được. Mỹ nữ, có muốn vào trong bẩm báo lại một tiếng không?” Nữ tử da đen nở nụ cười nói.

Trên nụ cười của nàng, một tầng quang khải tỏa xuống, khiến cho một nửa thành Lăng Không Điểu còn lại đều được mạ lên một màu huỳnh quang, tạo nên một cảnh tượng mỹ lệ lơ lửng giữa không trung.

Tựa như Thánh Khải của thiên sứ vậy...

Đề xuất Linh Dị: Vu hiệp Quan Sơn - Ma Thổi Đèn
BÌNH LUẬN