Chương 1041: Đến Phủ Nguyệt Gia
..............
Cổ Thành, phủ Nguyệt gia.
Trong đại sảnh, gia chủ Nguyệt Thiên Thanh ngồi trên ghế chủ tọa, sắc mặt u ám tựa trưa hè đổ lửa, dáng vẻ vô cùng suy sụp. Bàn tay nâng tách trà của lão run rẩy mãi mà không sao đưa được lên miệng.
“Đây là bài học ta dành cho các ngươi, còn có ý kiến gì không?” Mạc Phàm ngồi ở vị trí thượng khách, với tư thái của một bậc cao nhân đang giảng đạo.
Trong sảnh còn có vài thuộc hạ và trợ lý của Nguyệt Thiên Thanh, bọn họ thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt Mạc Phàm, toàn thân không rét mà run.
Ngoài ra, còn có vị quen cũ, Nguyệt Tư Thiều Quang, kẻ đã bị đánh cho thừa sống thiếu chết.
Hắn đang ngồi trên xe lăn, gương mặt cúi gằm không giấu nổi vẻ kinh hoàng tột độ. Hắn câm lặng, tựa như một vị đại tướng quân bách chiến bách thắng bỗng nhiên gặp phải sét đánh giữa trời quang trên con đường bằng phẳng, cú sốc quá lớn khiến hắn không thể suy nghĩ, trong đầu là một khoảng trống rỗng.
Hơn một ngày trôi qua kể từ khi được gia nô đưa về, tinh thần của Nguyệt Tư Thiều Quang vẫn suy sụp, không còn dũng khí để mở miệng.
Nói sao chứ, hắn vốn là một cường giả Vương cấp đỉnh phong, vậy mà lại bị sủng thú của đối phương dùng điện giật phế đi nửa thân dưới, lục phủ ngũ tạng bị nội thương nghiêm trọng. Tuy không chết nhưng tu vi cũng bị đánh rớt về Chủ cấp. Hơn nữa, ở Siêu Duy Vị Diện này không có thứ gọi là tiên y của Thần Miếu Parthenon, vết thương đứt gãy thân thể này cần đến linh dược cực kỳ hiếm có mới có thể chữa trị. Muốn một lần nữa leo lên cảnh giới Vương cấp, e rằng khó như lên trời.
Gia chủ Nguyệt Thiên Thanh giờ đây đã biết thân phận thật của Mạc Phàm, ánh mắt lão lộ rõ vẻ phức tạp, chỉ muốn trút toàn bộ lửa giận lên đầu gã Sở giáo trưởng kia.
Chính vì gã ngu xuẩn không điều tra rõ ràng, có mắt không thấy Thái Sơn, không biết vị khách mà mình khinh thường lại chính là Tù Đảo Thánh Vương - Hàn Hải Thẩm Tước gia, một nhân vật khét tiếng khắp Hải Châu.
May mà Nguyệt Thiên Thanh là một lão cáo già, sớm đã nhận ra điều bất thường nên chỉ cho người đi dạy dỗ một bài học chứ không kéo bè kéo cánh đến chém giết cướp đoạt. Nếu không phải vì bản tính thận trọng, hành vi của Nguyệt gia đã có thể mang đến một trận tai kiếp kinh hoàng cho toàn bộ Cổ Thành!
Sở giáo trưởng cũng đang ở trong phòng, hắn bị Nguyệt Thiên Thanh phạt quỳ trên sàn đá lạnh, khóc lóc thảm thiết.
“Mạc Thẩm Tước gia, xin cho lão thay mặt thuộc hạ trong tộc tạ tội với ngài. Là tiểu nhân sai, là chúng tiểu nhân kém cỏi, không biết ngài đại giá quang lâm!” Nguyệt Thiên Thanh bước đến trước mặt Mạc Phàm, tuy không quỳ nhưng vẫn kính dâng một chén trà, với dáng vẻ khom lưng cúi đầu đầy thành khẩn.
“Ta đối đãi tử tế với Nguyệt gia các ngươi, xem như nể tình Lôi Khung Lưu Ly Hồn Trang và Bách Hoa Yêu Mộc Tâm ba mươi vạn năm đều đến từ viện bảo tàng của các ngươi, nên mới khoan dung cho ngươi. Đồ ta mua cũng đã trả đủ tiền, ta dùng phương thức thuận mua vừa bán để có được chúng, không hề gian lận, càng không cướp đoạt trắng trợn, tất cả là do vận may của ta tốt. Nếu các ngươi còn có nửa điểm ý xấu, ta sẽ khiến các ngươi ngay cả những chức năng cơ bản nhất của con người cũng không thể thực hiện được!” Mạc Phàm liếc qua Nguyệt Thiên Thanh và Sở giáo trưởng, lạnh lùng nói.
“Đa tạ Mạc Thẩm Tước gia đại ân, đa tạ Mạc Thẩm Tước gia đại ân!” Nguyệt Thiên Thanh tiếp tục hành lễ.
Những người khác trong tộc cũng sợ hãi bước ra quỳ lạy, dường như đã được dặn dò từ trước, ai nấy đều dập đầu đến trầy da tróc vảy.
Sở Giáo Trưởng cũng quỳ trên sàn mà dập đầu lia lịa.
Không phải Nguyệt Tư Thiều Quang, hắn mới là kẻ hối hận nhất. Từ lúc ban đầu vênh váo đắc ý, khinh thường chàng thanh niên này, cho đến giờ phút tỉnh ngộ và kính sợ, Sở giáo trưởng đã hoàn toàn nhận ra mình đã đắc tội với một nhân vật cao quý đến thế nào trong Hàn Hải Điện.
Mặc dù hắn không biết tại sao một vị Hàn Hải Thẩm Tước như vậy lại phải che giấu thân phận, giả dạng thành thương nhân Phạm Mặc để mua đồ, nhưng đó không phải là chuyện một con tép riu như hắn có thể tùy tiện phỏng đoán!
Về phần Mạc Phàm, hắn hoàn toàn có lý do để chém hết bọn họ. Những kẻ đắc tội với hắn như Nguyệt Tư Thiều Quang hay Sở giáo trưởng, ở Tù Đảo Hải Vực đã bị hắn giết không biết bao nhiêu mạng, chưa kể đến những trải nghiệm ở thế giới ma pháp... dù rằng hắn không còn nhớ rõ...
Nhưng xét thấy sản nghiệp của Nguyệt gia đang phát triển, gây dựng nên cả một tòa thành, xa hơn là cả một hệ thống thương nghiệp liên kết quốc gia ở Cổ Vực, lại cân nhắc đến việc Nguyệt gia ở Cổ Vực là đối tác được Hàn Hải Điện bảo hộ, cũng cần một người lãnh đạo để xử lý những sản nghiệp hậu trường đó, Mạc Phàm mới cho qua chuyện này, tha cho Nguyệt Thiên Thanh và Nguyệt Tư Thiều Quang một mạng.
“Thôi bỏ đi, chuyện đã qua rồi. Nguyệt gia chủ, ta đến đây không phải để hỏi tội các ngươi, mà là để các ngươi thẩm định ba món vật phẩm này.” Vừa nói, Mạc Phàm vừa đặt lên bàn ba món thần khí tỏa sáng rực rỡ.
Một là Thiết Bản Kim Côn, tỏa ra quang đoàn lực lượng, là lễ vật cầu hòa do hộ pháp triều đình Lương Thiếu Soái tặng cho Mạc Phàm. Mảnh thần khí này được chế tạo từ dị cốt cấp Vương, giá trị liên thành.
Vật phẩm thứ hai là một thanh kỳ binh dài 4 mét, nặng 1 vạn 8000 cân, sáng loáng thanh sắc chi khí, chính là Thanh Long Yển Nguyệt Đao từng tồn tại trong lịch sử Thần Bình Các.
Cuối cùng, Mạc Phàm lấy ra một dải lụa đỏ có linh tính, quấn quanh lượn lờ, tựa như có thể kéo dài ngàn dặm để công kích. Đây chính là Hỗn Thiên Lăng.
Hai vật phẩm sau đều là thần binh siêu việt trong truyền thuyết, là vũ khí chiến đấu cấp Quân Vương mà Mạc Phàm thu được từ trên người Lương Thiếu Soái, thậm chí có thể gây thương tổn cho cả Quân Vương đỉnh cấp.
Tất cả mọi người trong phòng đều bị hào quang của ba món bảo vật làm cho lóa mắt, trong lòng ai nấy đều dấy lên sự hiếu kỳ và ánh mắt rực lửa thèm thuồng.
Bảo vật a...
Mấy món bảo vật này, trừ Kim Côn ra, hai món còn lại đều là chí bảo.
Không, kể cả Kim Côn cũng là vật phẩm xa xỉ.
Mặc dù Cổ Vực được mệnh danh là Tây xưởng cất giữ kỳ trân dị bảo của toàn bộ Siêu Duy Thần Châu, kỹ nghệ của các nghệ nhân Nguyệt gia càng cao minh khôn lường, nhưng những món đồ này tuyệt đối đều là những tuyệt phẩm hàng đầu.
“Mạc... Mạc Thẩm Tước... đây là? Ý ngài là!?” Nguyệt Thiên Thanh sốt sắng hỏi.
“Ngày mai là sự kiện đấu giá lớn nhất toàn Tây châu diễn ra, danh sách vật phẩm của các ngươi thế nào?” Mạc Phàm hỏi ngược lại.
Nguyệt Thiên Thanh trầm mặc một lúc, lát sau mới lấy lại bình tĩnh, dè dặt đáp: “Thông thường là vật phẩm trong kho của chúng tôi và những món đồ tự chế tác mang ra bán, một phần khác là do các thương nhân trên toàn quốc mang đến thẩm định vào sáng mai để đấu giá.”
Lão nói câu này, thật sự sợ Mạc Phàm sẽ mở kho của lão lấy đồ ra đấu giá để đền bù.
“Tỷ lệ khách hàng và người mua thế nào?” Mạc Phàm bất ngờ hỏi một câu lạ.
“Mạc Thẩm Tước, lão già ngu xuẩn này vẫn chưa hiểu ý ngài.” Nguyệt Thiên Thanh vẫn cung kính đáp, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Thông thường các ngươi phải ghi lại danh sách người bán và người mua đúng không? Ý ta là, tỷ lệ khách quen có cao không?” Mạc Phàm nói rõ.
“A... à, Mạc Thẩm Tước gia, việc này nô tỳ biết, nô tỳ là người ghi sổ sách. Tỷ lệ khách đấu giá thường có khoảng 50 đến 55% là những cường giả cũ quay lại, số còn lại là khách mới, hoặc là những người thỉnh thoảng vài chục năm mới đến một lần.” Một nữ tử tên Nguyệt San Nhi lên tiếng.
“50, 55%?” Mạc Phàm lẩm bẩm.
.........................
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Dị Năng: Bắt Đầu Thức Tỉnh Tử Tiêu Thần Lôi