Chương 1045: Cơ quan thuật
..............
Khách sạn Cổ Thành.
Trên chiếc bàn trước mặt thị nữ Nhàn Nhàn, bày ngay ngắn từng động cơ gỗ và cơ quan đá tinh xảo.
Còn Mạc Phàm ngồi ngay bên cạnh nàng, vẻ mặt đầy mệt mỏi.
Sự mệt mỏi của Mạc Phàm không phải vì giúp Nhàn Nhàn chế tạo trận bàn cơ quan gây ra, mà là vì nhìn, đúng vậy, chỉ đơn thuần là nhìn mà thôi.
Cảm giác này giống như những quy tắc vật lý và bảng tuần hoàn nguyên tố hóa học từ hai kiếp trước, cả trăm năm chưa gặp, đột nhiên ập về.
Không ngờ rằng, trình độ cơ quan thuật, kỹ thuật phát triển động cơ bằng ma dược, cùng với việc ứng dụng nhiên liệu khí đốt kết hợp với các vật chất đặc thù của Siêu Duy Vị Diện đều đã đạt đến trình độ rất cao.
Trái tim của cơ quan thuật chủ yếu là Duy Tâm năng lượng, một loại năng lượng sinh ra từ pháp tắc thiên đạo, có vài phần tương tự ma năng nhưng vẫn tuân thủ một số phương trình vật lý tính toán cơ bản nhất. Đương nhiên, chỉ là một số mà thôi, bởi có những định luật từ thế giới khoa học không thể áp dụng cho thế giới ma pháp, lại càng không thể áp dụng cho Siêu Duy Vị Diện.
Thế giới này không đến nỗi lạc hậu như trong mấy bộ phim cổ trang, ít nhất họ cũng đã phát minh ra đèn sợi tóc, tạo ra được nguồn điện, có trạm phát điện phục vụ cho các nhu cầu sinh hoạt thiết yếu. Mạc Phàm vẫn cảm thấy họ chỉ cần vận động trí não thêm một chút là có thể sản sinh ra những thiên tài khoa học, đưa nền văn minh của thế giới này tiến một bước nhảy vọt.
Bất quá, theo lời giải thích của Nhàn Nhàn, gia gia của nàng chính là một vị quan lớn trong triều, tư duy phát triển theo chủ nghĩa công nghiệp, muốn cải cách văn minh, cải tạo thế giới theo hướng cơ quan thuật và động cơ máy móc. Nhưng chủ nghĩa công nghiệp lại sớm bị triều đình đánh giá là tư tưởng lệch lạc nên đã ra tay đàn áp, phản ứng mạnh mẽ nhất chính là đày cả gia tộc nàng ra hải ngoại Hải Châu, tha hương cầu thực, đời đời kiếp kiếp chịu cảnh nô lệ.
Lý do triều đình đối xử như vậy chỉ có một – chủ nghĩa công nghiệp và cơ quan thuật không thể nào phù hợp.
Từ hàng vạn năm trước, súng ống máy móc đã được phát minh, xe cộ chạy bằng hơi nước cũng đã xuất hiện, nhưng rồi sao?
Súng đạn thông thường không thể làm một thiếu niên 10 tuổi bị thương, tốc độ xe cộ còn chậm hơn một người trưởng thành chạy bộ, càng không cần phải so với chiến mã hay thiết kỵ.
Bối cảnh pháp tắc của thế giới này rất khác với thế giới khoa học, con người ở đây vốn đã rất mạnh, nếu đặt ở thế giới khoa học đều có thể được xưng là Thần. Mà một vị thần, cần gì sử dụng những vật dụng khoa học thô sơ lạc hậu như vậy?
Mạc Phàm nghe được những tư tưởng thoái hóa này chỉ biết thở dài ngao ngán.
Thật đáng tiếc...
Đánh đổi văn minh để phát triển sức mạnh thể chất...
Giá như các ngươi có thể kiên nhẫn hơn một chút, giá như các ngươi có thể chờ đến thời đại khoa học máy tính, sáng tạo ra máy tính, điện thoại, internet, thì có lẽ các ngươi đã không từ bỏ con đường này...
“Nhàn Nhàn, ngươi ngồi đây chế tạo trận bàn cơ quan đã hơn ba tiếng rồi, rốt cuộc ngươi vẫn chưa cho ta biết mình đang làm gì à?” Mạc Phàm hỏi.
Để tiết kiệm thời gian, lúc nãy Mạc Phàm đã hỗ trợ nàng đi mua vật liệu, nhưng khi mua về, nàng lại không để hắn tham gia vào quá trình chế tạo, chỉ để hắn ngồi bên cạnh quan sát nàng tự mình làm.
Bởi vì cùng lĩnh hội được đạo quả Duy Tâm liên quan đến cơ quan thuật, tốc độ chế tạo trận bàn của Nhàn Nhàn rõ ràng đã tăng nhanh. Nhanh đến mức cho dù người có tinh thần lực mạnh hơn nàng rất nhiều như Mạc Phàm, sau mấy tiếng đồng hồ ngồi xem cũng nhìn đến hoa mắt chóng mặt, tinh thần mệt mỏi rã rời, phảng phất như một học sinh mới nhập học lại bị bắt đi làm đề thi tốt nghiệp cuối kỳ, không hiểu gì nên tự nhiên sẽ đau đầu.
Bản thân Nhàn Nhàn cũng lộ vẻ mệt mỏi vì tiêu hao quá độ Duy Tâm năng lượng, nhưng khi được thỏa thích chế tạo trận bàn, nàng vẫn hết sức chăm chú.
Điều khiến Mạc Phàm khâm phục nhất chính là, Nhàn Nhàn làm ra nhiều trận bàn như vậy, vậy mà không thất bại một lần nào, thậm chí có một số cơ quan thuật hắn trước đây chưa từng thấy qua.
Trên phương diện này, nếu cho nàng đủ thời gian bố trí, nàng có thể thực sự đối phó với một kẻ dưới Trung Vị Quân Vương mà không gặp vấn đề gì. Chẳng trách Cung chủ Hải Đốc của Hàn Hải Điện ngày xưa lại quản lý nàng nghiêm ngặt như vậy, vừa bóc lột tra tấn nhưng vẫn luôn theo dõi cẩn thận, không cho nàng có không gian chế tạo đồ vật, nếu không thì hắn tiêu đời rồi. Ít nhất, dù Nhàn Nhàn không thể thoát khỏi sự truy bắt của cao tầng Hàn Hải Điện, nhưng đồng quy vu tận với hắn thì vẫn có thể.
Trong lúc chế tạo, Nhàn Nhàn còn giảng giải cho hắn những kỹ xảo và phương pháp chế tác trận bàn, khiến hắn thu được không ít đạo lý cốt lõi về đạo quả Duy Tâm.
Cho nên dù tinh thần có chút mệt mỏi, nhưng ánh mắt Mạc Phàm vẫn lộ ra vẻ hưng phấn.
Mặc dù không tự mình ra tay, nhưng hắn vẫn cảm nhận rõ ràng mình đang lĩnh hội được một số quy luật và công thức liên hoàn của cơ quan thuật trận bàn.
Pháp tắc dù ở đâu cũng vậy, chỉ cần có thể tìm ra được khái niệm nguyên lý của nó, nắm rõ công thức tổng quát, sau đó áp dụng, diễn sinh, tiến hành các loại phân tích đánh giá và sàng lọc thử nghiệm, rồi lại tiếp tục diễn sinh, sớm muộn gì cũng có thể sáng tạo ra được.
Bom nguyên tử và vũ khí hạt nhân ở thế giới khoa học cũng chính là công thức điều chế, là một hạng mục phản ứng pháp tắc giữa các hạt nguyên tử nhỏ nhất mà nhân loại dùng trí tuệ để khai phá và tìm hiểu. Sự lý giải này cũng tương tự như góc nhìn về hệ thống ma pháp từ tinh tử, tinh trần, tinh cung... cho đến cấm chú...
“Là cấm chú sao? Hệ thống tinh tử...” Mạc Phàm ngồi xem, thùy não đột nhiên nhói đau.
Hắn dường như nhớ ra điều gì đó về ma pháp, nhưng lại không tài nào nhớ rõ được.
Phải chăng cấm chú chính là cảnh giới ma pháp của mình?
Trong vô thức, Mạc Phàm mơ hồ nhìn thấy một góc tảng băng trôi trong mảnh ký ức vỡ nát, nhưng phần chìm dưới mặt nước hoàn toàn bị che khuất, mặc cho hắn cố gắng thế nào cũng vô dụng.
Chừng nào băng chưa tan, Mạc Phàm cũng không cách nào nhìn thấu ký ức tận cùng của mình.
Mỗi một ngày trôi qua, tiến độ khôi phục ký ức của hắn đều chậm rãi và đều đặn, chỉ là kèm theo đó là một trận dằn vặt thống khổ siết chặt thùy não, đau đến suýt chảy nước mắt, giống như Mỹ Hầu Vương bị Kim Cô Chú siết chặt.
“Những người đồng bạn của mình mỗi khi nhớ lại điều gì đó cũng phải chịu sự tra tấn như vậy sao?” Mạc Phàm đi đến một kết luận.
“Chủ thượng!”
“Chủ thượng!”
“A...” Mạc Phàm giật mình hỏi.
“Ngài sao vậy? Ta cảm thấy tinh thần ngài không được tốt.” Nhàn Nhàn ngây thơ hỏi.
Mạc Phàm nhìn chăm chú vào khuôn mặt như búp bê vô hồn đầy những đường khâu vá và các mảnh ghép cơ quan của nàng, đến cả một bên mắt cũng là cơ quan thuật, trong lòng nhất thời dâng lên một nỗi chua xót tột cùng.
“Không có gì, ta chỉ đang cố nhớ lại một vài chuyện.” Mạc Phàm lắc đầu nói.
“Ngày mai chúng ta phải đến buổi đấu giá sớm, ngài mau đi nghỉ đi.” Nhàn Nhàn ân cần nói.
Mạc Phàm không từ chối lời nàng, chỉ thấp giọng hỏi: “Ngươi làm nhiều cơ quan thuật như vậy nhưng không có cái nào tạo ra hiệu quả công kích, rốt cuộc là để làm gì?”
Nhàn Nhàn dịu dàng trả lời: “Tất cả đều là Duy Tâm tụ linh trận, Duy Tâm nguyên tố trận, Duy Tâm trấn an tâm linh trận, Duy Tâm dung linh trận, Duy Tâm minh tu trận cùng một số loại trận pháp tăng áp lực để hấp thụ năng lượng thế giới.”
“Gia gia ta nói, cơ quan thuật bên cạnh phương pháp khoa học, còn cần đến năng lượng nhận thức Duy Tâm, có năng lượng làm hạt nhân thì vật chất cơ quan mới duy trì được. Những thiên tài địa bảo đều được sinh ra nhờ trận pháp hấp thụ, tích tụ một lượng lớn năng lượng sau trăm năm, ngàn năm, vạn năm mà hình thành.”
“Ta mô phỏng theo cách này để sáng tạo ra những cơ quan thuật hữu ích có thể dùng nhiều lần, thực chất đều là dành cho ngài. Ngài từng nói mình đã mất đi rất nhiều ký ức, ta nghi ngờ việc này có liên quan đến vấn đề trọng yếu của pháp tắc Siêu Duy. Cho nên ta đã tạo ra rất nhiều cơ quan bố trí trận pháp để ngài có thể hấp thu được càng nhiều năng lượng càng tốt, lại có năng lượng lớn để khống chế. Biết đâu khi ngài rót năng lượng vào thế giới tinh thần, lúc tâm trí minh mẫn sẽ đẩy nhanh tốc độ khôi phục ký ức.”
Mạc Phàm trong lòng khẽ động, nói: “Ngươi làm như vậy, rất có thể sẽ đắc tội với Thiên Đạo của Siêu Duy Vị Diện.”
Chỉ thấy Nhàn Nhàn lắc đầu nói: “Gia tộc chúng ta vốn đã sống rất không dễ dàng, vẫn đang giãy giụa cầu sinh, là ngài đã cứu ta một mạng, cho gia đình ta sống trong điện của ngài. Ta đã thề đời này chỉ trung thành với ngài, ta mặc kệ thiên đạo pháp tắc là cái gì, kẻ nào đối đầu với ngài, chính là kẻ thù của ta.”
Lần này, Mạc Phàm thật sự rung động, bất giác vươn tay ôm Nhàn Nhàn vào lòng.
“Cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi đã tin tưởng ta.”
Hắn cũng không biết phải diễn tả cảm xúc này thế nào cho phải.
Cuộc đời mình sao lại lênh đênh đến thế, nhưng giữa dòng đời trôi nổi lại may mắn gặp được vô số người tốt.
Họ biết rõ đứng về phía mình sẽ bị kẻ thống trị tối cao của thế giới này ruồng bỏ, nhưng họ vẫn chưa từng rời đi, thà cùng nhau vẫn lạc.
........................
❅ Vozer ❅ Cộng đồng dịch
Đề xuất Tiên Hiệp: Nghịch Mệnh Vạn Thế, Ta Đánh Nổ Tiên Đế