Chương 1046: Thao Trường Cá Cược!
.............
Thời gian trôi qua thật nhanh, trong nháy mắt, buổi đấu giá thường niên lớn nhất trên toàn lãnh địa nhân loại tại Cổ Thành sắp sửa bắt đầu.
Mỗi khi đại hội đấu giá được cử hành, không chỉ có các đại thế gia, tầng lớp thương nhân cùng quý tộc từ khắp vùng đất Tây Châu rộng lớn bao gồm 5 vực 41 tòa thành đến tham dự, mà xa hơn nữa, vô số tán tu, thế lực, tổ chức và các tông môn phái tại Thần Châu đều cử người đến tham gia.
Hội đấu giá được chia thành nhiều khu vực khác nhau, vật phẩm đấu giá dĩ nhiên cũng có những đặc điểm riêng để phù hợp với từng nhóm người tham dự. Tỷ như, vật phẩm dành cho cấp Thống Lĩnh, cấp Chủ và cấp Vương Giả trở lên sẽ có sự khác biệt rõ rệt, được phân chia theo từng tầng lớp riêng.
Mạc Phàm đi cùng thị nữ Nhàn Nhàn. Hôm nay hắn vận một bộ trang phục đen trắng đạo mạo, tựa như Hắc Bạch Vô Thường, thắt đai lưng nạm ngọc, đeo ngọc bội tượng trưng cho Thẩm Tước Lệnh. Bộ trang phục này cũng chính là biểu tượng cho thành viên cấp cao của Hàn Hải Điện đến tham dự đại hội đấu giá.
Hắn là khách quý, được Nguyệt gia sắp xếp tiểu thư Nguyệt San Nhi đích thân dẫn vào trung tâm khán phòng, nơi diễn ra những nội dung chính yếu nhất của buổi đấu giá.
Mạc Phàm và Nhàn Nhàn nối gót theo sau Nguyệt San Nhi, lặng lẽ đi dọc theo đường phố.
Từ xa, Mạc Phàm đã trông thấy một kiến trúc thao trường hùng vĩ. Thao trường khổng lồ tự nó đã tỏa ra một luồng khí tức hung uy hiển hách. Nhìn từ xa, nó tựa như một con cự thú đang phủ phục tại nơi đó.
Sáng sớm, khắp bốn phương tám hướng xung quanh thao trường cũng đã vô cùng náo nhiệt. Vô số tán tu ăn mặc xuềnh xoàng, không có tư cách tham gia đấu giá tại hội trường chính, đều đổ dồn về phía này.
Bên ngoài đại đấu trường, các loại cửa hàng san sát, còn có những sạp hàng được dựng lên tạm thời, bán đồ ăn thức uống trông có vẻ hơi hỗn loạn. Ngoài đồ ăn, dĩ nhiên còn có những vật phẩm như tranh sách, dược tề, thảo dược, thuốc kích thích trạng thái, thậm chí cả buôn bán nô lệ, vân vân.
Biết Mạc Phàm muốn hỏi gì, Nguyệt San Nhi thấp giọng giải thích: “Thao trường của buổi đấu giá là nơi giải trí tiêu khiển mà một vài đại thế gia và quý tộc tư sản yêu thích nhất. Ở đây, họ không chỉ có thể ném kim tệ vào các trận đấu để cá cược, mà thậm chí còn có thể tự mình hạ trận, điều kiện là phải dưới cấp Chủ. Bất kỳ ai chiến thắng cường địch tại đại thao trường đều sẽ nhận được trọng thưởng, đồng thời có được địa vị cao hơn.”
“Tiền thì dễ hiểu rồi, còn địa vị thì để làm gì?” Mạc Phàm thắc mắc.
“Địa vị chính là thân phận quý tộc. Phải có thân phận quý tộc mới được tham gia đấu giá tại hội trường chính. Thẩm Tước Gia, ngài có danh phận cực lớn nên không cần, nhưng trên thực tế, không phải ai cũng có đủ tiền tài, không phải ai cũng có thế lực giàu có vững chắc chống lưng. Giống như những người xuất thân bình thường, dù là tầng lớp lao động đông đảo trong xã hội, nhưng lại thiếu thốn kim tệ, mà muốn trở thành quý tộc, con đường duy nhất chính là tham gia thi đấu hoặc đặt cược tại thao trường.”
Buổi đấu giá lớn tại Cổ Thành lại tiến hành cá cược thi đấu ở đại thao trường. Đây cũng có thể coi là một trong những lễ hội truyền thống lớn nhất tại Cổ Thành.
Tòa đại thao trường này, bình thường được dùng cho các trận giác đấu trong lồng sắt giữa người với người, cũng là một trong những nơi thỏa mãn thú vui lớn nhất của các đại quý tộc.
Toàn bộ đại thao trường có thể dung nạp hơn 500 người quần chiến cùng lúc và hơn 4 vạn người ngồi xem.
Chiêu kích cầu này là do Nguyệt gia nghĩ ra. Mỗi khi đại hội đấu giá diễn ra, người người đổ xô đến, giá cả trong Cổ Thành đều bị kéo theo tăng cao, cũng thúc đẩy các loại sản nghiệp khác kiếm lời đầy bồn đầy bát, đôi bên cùng có lợi.
“Chỉ cần có thể thắng đủ để tích lũy được ít nhất 200 vạn kim tệ trong các cuộc thi đấu này, người đó sẽ nhận được tư cách quý tộc, được tiến vào hội trường đấu giá trung tâm.”
Mạc Phàm trong lòng khẽ động, mũi thính ngửi thấy mùi khởi nghiệp làm giàu.
Hóa ra phải kiếm được 200 vạn kim tệ mới đủ tư cách tham gia đấu giá à. Kẻ nghèo rớt mồng tơi như mình, nếu không phải cầm lệnh bài Thẩm Tước Gia của Hàn Hải Điện, thì ngay cả tư cách cơ bản nhất để ngồi vào ghế mua đồ cũng không có.
Vừa nghĩ tới có thể tranh thủ kiếm thêm tiền, hắn liền hỏi: “Thắng bao nhiêu trận thì được 200 vạn ngân lượng? À, ta có thể tham gia thi đấu ở thao trường không?”
Nguyệt San Nhi sững sờ nhìn Mạc Phàm, khó hiểu nói: “Khoảng 50 đến 100 trận, tùy vào số tiền đặt cược. Nhưng mà, trên lý thuyết thì Mạc Thẩm Tước ngài không được tham gia đâu ạ. Ngài quá mạnh, không thỏa mãn điều kiện dưới cấp Chủ, hơn nữa, ngài đã là khách quý, hoàn toàn không cần phải làm vậy...”
“Ha ha ha, đùa thôi, đùa thôi. Ta dĩ nhiên không tham gia.” Mạc Phàm khóe miệng co giật, cười khổ một tiếng.
Sau đó, hắn chậm rãi tháo mặt dây chuyền Jeremerevite, bất thình lình ra hiệu đưa cho Nhàn Nhàn.
Thị nữ Nhàn Nhàn nhận lấy mặt dây chuyền, lập tức hiểu ý, không cần hỏi thêm câu nào, chỉ nói vài câu lấy lý do muốn đi xem náo nhiệt rồi đột nhiên lùi lại, chẳng mấy chốc đã biến mất khỏi tầm mắt hai người họ.
Một câu nói cuối cùng Mạc Phàm thấp giọng thì thầm vẫn còn vang vọng bên tai Nhàn Nhàn.
“Cược đi, Nhàn Nhàn. Ngươi đem toàn bộ 100 vạn kim tệ còn lại của ta ra đặt cược cho chính mình tham gia thi đấu. Dùng Ngọc Diệm Kỳ Lân che giấu khí tức xuống cấp Thống Lĩnh, hạn chế sử dụng cơ quan thuật, thay vào đó hãy mượn danh nghĩa Thú Hồn Sư để khiêu chiến. Cứ khiêu chiến liên tiếp, thắng được một khoản kha khá thì dừng lại, sau đó dùng số tiền đó muốn mua sắm gì thì tùy ngươi.”
Ngọc Diệm Kỳ Lân có năng lực che giấu khí tức vô cùng khủng bố. Giải đấu chỉ yêu cầu tư cách dưới cấp Chủ, vị đại lão cấp Vương Giả này giả heo ăn thịt hổ, xuống cấp Thống Lĩnh khuấy đảo thao trường một phen thì còn gì bằng.
Bắt đầu từ cấp Thống Lĩnh, một đường càn quét đến danh vọng đại phú hào!!!
Để Nhàn Nhàn tham gia, Mạc Phàm vô cùng yên tâm. Dù sao đối thủ cũng chỉ là một đám dưới cấp Chủ, cho dù có kẻ cấp Vương Giả nào dùng tà pháp nén khí tức xuống, cũng khó lòng đối đầu với Nhàn Nhàn và Tử Lộc khi họ liên thủ.
Mặt khác, Nhàn Nhàn là Cơ Quan Sư, nàng cần rất nhiều tài nguyên và pháp môn để chế tạo cơ quan, những thứ này khả năng cao sẽ không được bán ở hội trường đấu giá chính. Để nàng ở bên ngoài dạo một vòng thì tốt hơn, đồng thời có thể săn thêm ít tinh thể lưu ly để huấn luyện cho Tử Lộc, giúp nó sớm ngày đột phá lên cấp Đại Đế.
Huyết thống cao cấp chính là có điểm đột phá đơn giản như vậy. Không bị Thiên Đạo pháp tắc chèn ép, không cần phải trải qua hiện tượng độ kiếp như trong sách vở, không cần mò kim đáy bể săn lùng cơ duyên, cũng chẳng cần đến bảo tàng vạn cổ chí tôn nào để nghịch thiên cải mệnh, càng không phải chịu đựng nỗi đau đớn thay da đổi thịt, bẻ xương nặn hồn. Huyết mạch cao, đủ trưởng thành, đủ tích lũy, có thêm một chút năng lượng cơ bản để dẫn dắt, bùm một tiếng... là tự khắc lên cấp.
Tình trạng của Tử Lộc bây giờ chính là như thế, chỉ thiếu một viên Lưu Ly Thạch phù hợp làm vật dẫn, ngủ một giấc là xong.
Bàn giao mọi chuyện ổn thỏa, Mạc Phàm cũng không nán lại theo dõi Nhàn Nhàn và Tử Lộc. Hắn theo chân Nguyệt San Nhi thẳng tiến đến đại sảnh trung tâm, nơi diễn ra buổi đấu giá chính thức.
................
Đề xuất Linh Dị: Trảm Thần Chi Phàm Trần Thần Vực