Chương 105: Quét Ngang Phàm Tuyết Sơn

...

Sau khi nhận được phê duyệt từ ban điều hành thành phố, Cố Doanh cũng chẳng buồn đôi co thêm với ba người kia, bèn mang vẻ mặt khó chịu dẫn họ đi vào.

Đêm qua, thị trấn vừa hứng một trận mưa lớn, có lẽ là dấu hiệu của thời khắc giao mùa từ xuân sang hạ, khi những ngọn gió mùa từ ngoài khơi thổi vào eo biển duyên hải. Vì vậy, cho đến tận sáng nay, những giọt mưa vẫn còn đọng lại trên tường đá, chậm rãi lăn xuống, tí tách những âm thanh trong trẻo, êm tai.

Khi cánh cổng thép khổng lồ mở ra, Thiên sứ Farl cùng hai Thánh Ảnh Giả bên cạnh đều không khỏi kinh ngạc. Họ đưa mắt nhìn nhau, quả thực không thể ngờ rằng đằng sau cánh cổng thành thô kệch này lại là một khung cảnh tân tiến và phát triển đến vậy.

“Nếu là lần đầu đến đây, vẻ mặt đó của các vị cũng là chuyện bình thường thôi.” Cổ Doanh nhếch miệng cười, nói với Farl và hai người còn lại.

Phàm Tuyết Tân Thành…

Thành phố được xây dựng trên một gò đất cao hơn so với vùng đồng bằng xung quanh, một mặt tiếp giáp với cao nguyên, mặt còn lại hướng ra vịnh biển, tạo thành một cảng biển kinh tế thuận lợi, nơi nguyên tố Phong luân chuyển dồi dào.

Từ một sơn trang nhỏ bé, Phàm Tuyết Sơn đã mở rộng thành một thị trấn đầy tiềm năng, và giờ đây đã là một thành phố cấp 3 trên toàn quốc, chỉ cần thêm chút danh tiếng quốc tế là có thể vươn lên cấp 4. Cần phải biết rằng, trên toàn cõi Hoa Hạ, đô thị được xếp vào cấp 4 chỉ có hai nơi: một là Đế Đô, hai là Tam Dương Thị. Nếu Ma Đô không bị hủy hoại trong hạo kiếp, hẳn đã đứng đầu trong danh sách này.

Bên ngoài được bao bọc bởi thành trì kiên cố, nhưng bên trong Phàm Tuyết Sơn thực chất lại là một địa điểm du lịch không tồi. Dọc các tuyến đường lớn là vô số khách sạn cao cấp và nhà hàng sang trọng. Các phương tiện giải trí, trường học ma pháp, trường học văn hóa, dịch vụ công cộng và bệnh viện hiện đại cũng lần lượt mọc lên như nấm. Rõ ràng, từ rất sớm, các thương gia và nhiều công đoàn, hiệp hội đã có nhận định đúng đắn về chiến lược phát triển lâu dài của khu vực này.

Đứng sừng sững tại trung tâm thành phố là mấy tòa cao ốc chọc trời nối liền nhau, hoàn toàn được kiến tạo từ thủy thạch pha lê. Đây chính là đại bản doanh của Niết Bàn Tháp, biểu tượng mới nổi của mô hình đô thị trên toàn cõi Á Châu đại lục, cũng là công trình do chính tay Mục Ninh Tuyết thiết kế và nắm giữ hơn 30% cổ phần.

Tiến vào tòa Niết Bàn Tháp, điều bất ngờ hơn nữa là sự tồn tại của cả một khu rừng nguyên sinh bên trong. Thảm thực vật tự nhiên được trồng và phát triển qua từng tầng, xen kẽ với các công trình và phòng ốc của con người, đích thị là một kho dự trữ cho ngày tận thế, sẵn sàng ứng phó trong trường hợp đại dịch bùng nổ. Khi lên kế hoạch xây dựng tòa tháp này từ vài năm trước, thậm chí trước cả hạo kiếp Ma Đô, Mục Ninh Tuyết đã lường trước những thảm họa trong tương lai gần, đặc biệt là sau những ám ảnh trong quá khứ với sự tàn ác của Hắc Giáo Đình và bệnh dịch Nịch Chú. Vì vậy, ưu tiên hàng đầu của nàng là phải đảm bảo tòa tháp vừa kiên cố, vừa có đủ lương thực dự trữ cho thành phố trong những lúc cấp bách.

Mô hình kinh doanh của Phàm Tuyết Sơn mang lại lợi nhuận khổng lồ. Dù là trạm trung chuyển công thương giữa hàng hóa nhập khẩu và xuất khẩu, hay buôn bán các mặt hàng thổ sản đã qua tinh chế, tất cả đều đã trở thành độc quyền, dẫn đầu thị trường. Đó là nhờ tài kinh doanh và tài ngoại giao khôn khéo của Mục Lâm Sinh, khiến ai nấy đều phải khâm phục. Nhưng trên thực tế, để đầu tư cho một công trình mang tính biểu tượng như Niết Bàn Tháp, e rằng ngay cả thị trưởng Ma Đô hay chính phủ cũng không dám mạnh tay.

Thế nhưng, quả thật có một kẻ đã đi đầu trong việc đầu tư, đó là Triệu Hữu Càn, anh trai của Triệu Mãn Duyên. Gã này đích thị là một tay buôn chính hiệu, đối với lĩnh vực bất động sản có tiềm năng sinh lời thì ra tay vô cùng mạnh mẽ. Hắn cũng không so đo mối quan hệ với em trai mình, ngay khi niêm yết đã giúp Triệu Thị đầu tư và nắm giữ 51% cổ phần của Niết Bàn Tháp, trở thành chủ tịch tòa nhà. Số cổ phần ít ỏi còn lại được Mục gia, Bạch gia và Đông Phương thế gia chia nhau nắm giữ.

Trong phòng hội nghị trên tầng 63, một người đàn ông mặc âu phục màu nâu đang ngồi nhâm nhi ly cà phê. Ánh mắt ông ta xuyên qua lớp cửa kính lớn, vừa vặn có thể bao quát toàn cảnh thành phố Phàm Tuyết, đồng thời lướt qua màn hình camera theo dõi ba người đang cùng Cố Doanh tiến vào thang máy.

“Thưa ngài, có cần gọi thành chủ không ạ?” Nữ thư ký mặc đồ công sở lên tiếng hỏi.

“Không cần, cô ấy đã biết và đang trên đường tới đây.” Mục Lâm Sinh trả lời. Nhờ vào năng lực kinh doanh và điều hành của mình, hắn đã được tín nhiệm bầu làm giám đốc điều hành tòa tháp, thuận tiện ngồi trên đỉnh cao chọc trời này để quan sát các doanh nghiệp.

Trước khi nhóm người này đến, Mục Ninh Tuyết đã đích thân cùng Chước Vũ và Du Sư Sư ra sân bay đón Lãnh Linh Linh để cấp tốc thử nghiệm chiến dịch vây quét đại dịch trên diện rộng tại địa phương. Ban đầu Mục Lâm Sinh muốn đi thay nàng, nhưng vì sự việc mang ý nghĩa quá khẩn cấp, trong bối cảnh hiệp hội pháp thuật, quân đội, và cả quốc gia đều đang thất thủ, thành công lần này sẽ mang ý nghĩa là bước thắng lợi đầu tiên trong cuộc chiến chống dịch.

Vì vậy, khi Linh Linh và lão sư của cô đến, với cương vị thành chủ, Mục Ninh Tuyết phải lựa chọn trách nhiệm trọng yếu hơn, đích thân chờ sẵn ở sân bay để triển khai kế hoạch.

“Cốc, cốc, cốc…”

“Vào đi!” Mục Lâm Sinh nói.

Cố Doanh mở cửa, ra hiệu cho nhóm của Thiên sứ Farl đi vào. Nàng đã nhận được tin nhắn của thành chủ, biết mình không còn việc gì nên vội vã rời đi.

“Ba vị, mời ngồi!” Đáng lý ra Mục Lâm Sinh không cần phải khách sáo, nhưng hắn vẫn đứng dậy, làm một động tác chào hỏi lịch sự theo kiểu châu Âu.

Nữ thư ký đứng bên cạnh đã nhanh chóng rót ba tách trà ấm đặt xuống trước mặt họ.

Thiên sứ Farl cũng tròn mắt ngạc nhiên, nàng thực hiện một nghi thức chào hỏi vô cùng trang nghiêm theo đúng quy chuẩn của Thiên sứ Thánh Thành rồi mới tiến đến ngồi xuống, cất giọng:

“Chúng tôi đã thông báo trước, không biết khi nào thành chủ của các vị mới tới?”

“Thưa ngài thiên sứ, thành chủ của chúng tôi biết ngài đến nên đã sớm đi chuẩn bị những thứ cần thiết. Tôi ở đây là để tiếp chuyện và cùng ngài chờ đợi.” Mục Lâm Sinh đáp.

Hai Thánh Ảnh Giả ngồi cạnh Farl nghe vậy thì suýt chút nữa đã nhảy dựng lên. Bản thân chúng đều là cường giả cấp Cấm Chú, nhưng thường ngày đối với đại nhân của mình nửa điểm cũng không dám chậm trễ.

Đó là Hình Thiên Sứ đại nhân đấy! Nổi tiếng khắp nhân gian với sự lãnh khốc và sát phạt quyết đoán!

Cái kẻ trói gà không chặt, thậm chí không có chút năng lực tự bảo vệ này lại dám tỏ thái độ như vậy với nàng, lẽ nào hắn cho rằng tòa tháp này có thể bảo vệ được hắn sao?

“Đại nhân, có cần chúng thần…” một tên Thánh Ảnh Giả lên tiếng.

“Không cần, ta mang các ngươi theo là để giúp đỡ họ khi cần thiết, không phải để gây sự ở đây.” Farl truyền âm ra lệnh.

Nghe xong, sắc mặt hai Thánh Ảnh Giả kinh hãi đại biến, lập tức ngồi im như hai pho tượng.

Quả thực, Farl đến đây là do tổng đàn Quang Minh ở châu Âu nhờ vả, mà người đặc biệt nhờ chính là Thiên sứ trưởng Gabriel.

Kể từ sau trận chiến tại Thánh Thành, Saga đã trao đổi địa chỉ email với Mục Ninh Tuyết. Qua đó, nàng biết được Phàm Tuyết Sơn sắp trở thành nơi đầu tiên trên thế giới triển khai chiến dịch vây quét đại dịch. Bản thân nàng rất muốn đến tham khảo và nghiên cứu nhưng lại vướng việc bận, đành phải nhờ Hình Thiên sứ Farl đi thay.

“Chúng tôi chờ được. Nhân tiện, tình hình bệnh dịch của các vị thế nào rồi?” Farl hỏi.

Mục Lâm Sinh thở dài một hơi, lòng đầy buồn phiền đáp lời:

“Thưa các vị, chúng tôi thường ngày vẫn tự hào về khả năng cứu trợ của Niết Bàn Tháp, nhưng khi đại dịch thực sự bùng phát, việc đầu tiên mà Niết Bàn Tháp phải làm lại là cách ly người dân. Vấn đề này quả thực vô cùng nan giải!”

“Điều đó cũng không thể trách các vị được. Cụ thể, thông số là bao nhiêu?” Farl cảm thông nói.

“Chúng tôi chưa có công cụ chẩn đoán nên chưa thống kê được số bệnh nhân chính xác, nhưng ước tính đã có khoảng hơn 10.000 người bị lây nhiễm. Số người tử vong đã vượt qua 8.000.” Mục Lâm Sinh bất an nói.

Farl uống một ngụm trà. Nàng hiểu đây đều là cảnh lầm than của nhân loại, thân mang trọng trách của một thiên sứ, sao có thể không đau xót. Ánh mắt nàng nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc rồi đột nhiên quay lại hỏi tiếp:

“Toàn bộ thành phố này đều là tài sản riêng của thành chủ các vị sao?”

“Ân, có thể coi là vậy. Chỉ ngoại trừ tòa tháp này.” Mục Lâm Sinh cười khổ đáp.

“Thành phố Phàm Tuyết… Xem ra khi trở về ta phải kể lại rất nhiều điều cho Saga rồi. Hẳn là nàng cũng không ngờ hậu phương của lão sư mình lại có một tường thành vững chắc đến thế.” Farl nói.

“Ha ha ha, cũng là nhờ đại dương gia và thành chủ có danh tiếng lẫy lừng trong nước lẫn quốc tế, chúng tôi chỉ góp chút sức ủng hộ về mặt tinh thần thôi.” Mục Lâm Sinh khiêm tốn đáp.

“Với sự phát triển thế này, tương lai nơi đây có thể bồi dưỡng rất nhiều ma pháp sư cường đại, không khéo có thể cùng Thánh Thành đối đầu một trận rồi.” Farl cao hứng nói.

Lời nói sắc như dao đá này tự nhiên khiến cả Mục Lâm Sinh lẫn nữ thư ký đứng bên cạnh đều vô cùng bàng hoàng. Hai người đưa mắt nhìn nhau, vắt óc suy tính, dù trả lời thế nào cũng tiềm ẩn nguy cơ rất lớn.

Vị Hình Thiên sứ này… quả thực đáng sợ trăm bề.

Bốn phương có thể kết giao bằng hữu, nhưng với một vị thiên sứ chuyên về hình phạt trọng án thế này, tốt nhất vẫn nên im lặng chờ thành chủ trở về.

“Lời ta nói có hơi sai, ngươi đừng để tâm. Ta sẽ ghi lại trong biên sử rằng, Phàm Tuyết Sơn quả thực rất trung thành với thần thánh Quang Minh chúng ta!” Farl nở một nụ cười vui vẻ.

“Ha ha…” Mục Lâm Sinh chỉ biết cười khổ.

“Lúc nãy ngươi nói, chủ nhân của tòa tháp này không phải Mục Ninh Tuyết, vậy có thể cho ta biết cao danh quý tính của vị này không?” Farl chợt nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi.

“À, chủ tịch của Niết Bàn Tháp hiện tại là người của Triệu Thị, Triệu Mãn Duyên!” Mục Lâm Sinh đáp.

“Hắt xì!”

Đột nhiên, cánh cửa phòng hội nghị vừa mở ra đã có người ho một tiếng thật lớn, để lộ ra một nam nhân tóc vàng với dáng vẻ bảnh bao.

“Lão già, ông lại định môi giới thê thiếp cho tôi đấy à?” Triệu Mãn Duyên cười cười nói.

“Ban nãy, ta có nghe ai đó ở ngoài nói rằng Phàm Tuyết Sơn luôn trung thành với Thánh Thành…” Một giọng nói khác cất lên.

Nam tử tóc xanh đi phía sau Triệu Mãn Duyên cũng từ từ tiến vào phòng. Hắn liếc nhìn xung quanh, rồi ánh mắt dừng lại trên người Thiên sứ Farl, cất giọng cười cợt:

“Sự thật đúng là như ngươi nói, giúp đỡ nhiều rồi!”

Đề xuất Voz: Ngẫm
BÌNH LUẬN