Chương 1050: Trả về chính chủ?

..................

Quy mô đại hội năm nay được mở rộng một cách đặc biệt, danh mục vật phẩm đấu giá cũng đa dạng hơn, hơn nữa còn có sự tham gia của các thế lực đến từ lãnh thổ Nam Châu và Đông Châu, khiến nhiều món đồ còn vượt trội hơn hẳn so với năm ngoái.

Trong nháy mắt đã hơn mười bốn ngày trôi qua, hơn bảy mươi phần trăm trong tổng số hàng trăm vật phẩm đều đã tìm được chủ nhân mới. Những món đồ cực kỳ trân quý lần lượt được đưa ra đã đẩy cuộc cạnh tranh lên đến cao trào, không chỉ vét cạn túi tiền của người tham gia mà còn khiến tinh thần họ mỏi mệt đến mức độ nhất định.

Tuy nhiên, cho dù đã tiêu hết tiền, đốt sạch ngân khố, những người đấu giá thuộc các đại thế gia, tông môn, quý tộc vẫn ngồi lại. Bọn họ sẽ không lựa chọn rời đi mà thường sẽ tham gia đến hết toàn bộ buổi đấu giá. Dù sao, đây cũng là một thịnh hội mỗi năm chỉ có một lần, người tham gia đã bỏ ra không ít kim nguyên bảo mới có thể bước vào, cho dù không còn tiền thì ở lại xem náo nhiệt, mở mang tầm mắt cũng là một chuyện tốt.

Một cỗ xe đấu giá cực dài được chậm rãi đẩy lên sàn đấu giá hình thác nước. Ngay khoảnh khắc cỗ xe này tiến vào quảng trường, tất cả mọi người đều cảm nhận rõ ràng, toàn bộ khí tức hỗn tạp ngập trời của không gian dường như cũng phai nhạt đi mấy phần vì vật phẩm bên trong.

Món đồ đấu giá này do mười bốn gia nô thân hình khôi vĩ, lực lưỡng của Nguyệt gia nặng nề kéo tới. Trên một bệ đỡ khổng lồ là một vật thể to lớn, dài ngoằng, được che phủ bởi một tấm vải đỏ nên không thể nhìn thấy bên trong. Nhưng chỉ xét về kích thước và khí thế bá đạo toát ra, món vật phẩm này chắc chắn là một siêu thần khí hùng vĩ kinh thiên động địa.

Mười hai gia nô với sức mạnh cấp Chủ cường đại nâng món thần khí này lên cũng có vẻ hơi gắng sức. Bọn họ phải rất vất vả mới tiến được vào trung tâm sân bãi rồi mới chậm rãi đặt nó xuống đất.

“Vật phẩm áp chót thứ tư được đưa lên là một kiện trường khí uy vũ bá đạo.” Chủ tọa Nguyệt Thiên Thanh bắt đầu giới thiệu.

Vừa nói, hắn vừa đưa tay giật tấm vải đỏ che phủ ra, để lộ một món vũ khí sáng loáng mang long khí ngàn năm màu xanh biếc.

Đây là một thanh Trường Đao, thân đao dài tới bốn mét, nặng một vạn tám trăm cân, hiển nhiên không phải ai cũng có thể cầm lên sử dụng, cho dù là Vương cấp cũng khó lòng múa nó một cách nhuần nhuyễn. Thân trường đao lấp lánh hoa văn trang trí, ánh lên sắc xanh diệp lục. Bản đao rộng chừng nửa mét, lưỡi đao được mài giũa sắc bén, long văn bao phủ thân đao rực lên quang mang chói lòa, quả thực tựa như một thanh trảm mã đao dùng để thí Quân.

Khi thanh trường đao này được đưa lên, đừng nói những người đấu giá, ngay cả Nguyệt Thiên Thanh, người phụ trách chủ trì buổi đấu giá, trong mắt cũng ánh lên khát khao chiếm hữu mãnh liệt.

Đáng tiếc, nghĩ đến hình ảnh của Mạc Phàm, hắn liền không có cái can đảm đó.

“Như các vị đã thấy, thanh Đệ nhất Trường Đao này có một cái tên vô cùng vang dội, gọi là Thanh Long Yển Nguyệt Đao. Đồ Long Thí Quân, dưới lưỡi cự đao này, xuyên suốt lịch sử đã có mười một vị cường giả Quân cấp vẫn lạc, trong đó còn bao gồm một vị Ma Đế ở Trung Châu. Với những câu chuyện kinh động lòng người như vậy, làm sao có thể dùng tiền tài để đo đếm được? Đây tuyệt đối là một trong những Siêu Thần khí của đại hội đấu giá lần này!”

Nguyệt Thiên Thanh tâng bốc một cách hoa mỹ, mục đích không gì khác ngoài việc hét giá.

Boong~! “Giá khởi điểm 40 kim nguyên bảo, bắt đầu đấu giá.”

Mạc Phàm ngồi trong phòng đấu giá bên cạnh Nhàn Nhàn vừa trở về, cùng với điện chủ Lạc Nhạn và thiếu chủ Lê Nam Phước. Hắn không nhịn được mà khóe miệng co giật.

Lần trước hắn hỏi, nếu đem thanh đao này ra ngoài thị trường thì giá trị khoảng bao nhiêu, lão bản Nguyệt Thiên Thanh nói ước tính tầm 27 đến 30 kim nguyên bảo, thuộc hàng Thượng phẩm Quân cấp chí bảo.

Mạc Phàm vốn còn định bụng sẽ viết giấy tự mình làm cò mồi đẩy giá lên 35 kim nguyên bảo, nào ngờ lão già này trực tiếp thổi giá lên 40 vạn kim tệ.

Đúng là cáo già mà!

“Lão già, ngài đỉnh thật.” Mạc Phàm làm ra vẻ mặt suy tư để không bị người khác nhìn thấy, nhưng trong lòng thì không ngớt lời khen ngợi Nguyệt Thiên Thanh.

Tốt rồi, lần này cũng chẳng cần tự mình bơm giá. Thanh Long Yển Nguyệt Đao đối với bất kỳ ai cũng đều hữu dụng, nhưng 40 vạn kim tệ cũng là một cái giá rất đắt, giờ phút này có đủ tiền mua được hay không lại là chuyện khác. Coi như bán toàn bộ cái Dương gia ở Đông Châu kia, cộng thêm mấy chục tông môn nhỏ lẻ liền kề, e rằng cũng không mua nổi món Thượng phẩm Siêu Thần Khí này.

Trong lúc Mạc Phàm còn đang nôn nao chờ xem ai sẽ là người mở màn.

“43 kim nguyên bảo.” Đột nhiên, một thanh âm trầm thấp vang lên, gần như ngay lập tức khiến toàn bộ sân đấu giá trở nên tĩnh lặng.

Nghe thấy thanh âm không quá lớn này, nhưng đối với tất cả những người tham gia đấu giá mà nói, nó lại mang đến cảm giác như bị ngũ lôi oanh đỉnh. Uy áp ngập trời khiến thiên địa cũng phải rung động theo. Thanh âm phát ra từ tầng cao nhất!

Phòng 401, ẩn thế tông môn Quỷ Cốc Tông, nội viện nhị sư huynh Chúc Di Sơn là người đầu tiên ra giá.

Sáu gian phòng từ 400 đến 405 đều là đại diện cho các thế lực tọa trấn trên đỉnh của thế giới này.

“44 kim nguyên bảo.” Một thanh âm có chút băng lãnh từ một gian phòng khác trên đỉnh tháp truyền đến.

Là phòng 402, Điền gia, Đường Bá Hổ ra giá.

Mạc Phàm và Lạc Nhạn sớm đã khóa chặt ánh mắt vào gian phòng này, đại nhân vật Đường Bá Hổ kia chính là mục tiêu mà hắn phải đi hành thích.

Cùng lúc đó, tại phòng 403 của triều đình Thanh Vũ Đế Quốc.

“45 kim nguyên bảo, các vị đều biết thứ này thuộc về nơi nào, chúng ta nhất định phải có được nó, nếu còn tranh giành nữa sẽ làm tổn hại hòa khí.” Thanh âm của vị Thượng Thư trong triều vang lên sau khi ra giá, kèm theo lời cảnh cáo đến các thế lực khác.

“48 kim nguyên bảo!”

“Ta tu luyện trường đao chi pháp, món này ta phải có. Đừng lãng phí thời gian nữa. Cứ trực tiếp ra cái giá cao nhất mà các ngươi có thể chấp nhận đi. Nếu các ngươi còn đủ tiền để ra giá vượt qua phạm vi chịu đựng của ta, ta sẽ không tranh với các ngươi nữa.”

Thanh âm băng lãnh này chính là của người ra giá đầu tiên, nhị sư huynh Chúc Di Sơn của Quỷ Cốc Tông, không hề có ý định nhượng bộ. Quỷ Cốc Tông vốn là một ẩn thế tông môn ở Tây Châu, bọn họ đã có thể chen chân vào hàng ngũ các thế lực lớn dù nhân số ít ỏi, dĩ nhiên là có bản lĩnh riêng, tuyệt đối không sợ triều đình.

Đã góp vui thì phải góp cho tới cùng.

“Phòng 405, Hàn Hải Điện ra giá 50 vạn kim tệ.” Thiếu chủ Lê Nam Phước khoái chí hô lên.

Mạc Phàm khẽ nhíu mày, ánh mắt có chút hoài nghi nhìn Lê Nam Phước.

Chỉ thấy Lê Nam Phước cười gian xảo, mở miệng nói: “Yên tâm, ta không có tiền đâu, ta chỉ góp vui nâng giá thôi, không tin Nhật Minh Giáo bên kia không nhảy vào.”

“Ngươi đây là theo kiểu ăn không được thì đạp đổ à?” Mạc Phàm cười khổ nói.

Lời này dường như đã nói trúng tim đen của Lê thiếu chủ, gương mặt hắn lộ ra nụ cười hì hì đầy xấu hổ.

Và đúng như mọi người dự đoán, ít lâu sau, Nhật Minh Giáo ngồi trong phòng 400 đã đẩy giá lên: “53 kim nguyên bảo.”

Giá khởi điểm 40 kim nguyên bảo, lúc này đã leo lên con số trên trời là 53, chỉ sợ chỉ có những thế lực lớn nhất cùng những đại hoàng giả đương thời mới có thể bỏ ra số tiền bậc này.

Những người đấu giá ở phía dưới dù có đỏ mắt đến đâu, nhưng khi mấy thế lực hàng đầu kia xuất hiện, bọn họ liền hiểu rằng món đồ này không có duyên với mình.

Tiền bạc không thể so bì, danh vọng không thể sánh bằng, tranh chấp mâu thuẫn phía sau lại càng không có lá gan gánh vác.

Vì kiện Thanh Long Yển Nguyệt Đao này, các thế lực Hoàng Giả đỉnh cao dĩ nhiên muốn tự mình ra mặt tranh chấp. Đây là chuyện thuận theo quy củ, không mấy ai dám can thiệp.

Ấy vậy mà, có lẽ mọi người đã đánh giá thấp một thế lực mới nổi ---- Triệu Sắc Tông, tông chủ Triệu Mãn Duyên.

Boong~! “Phòng 100 ra giá 53 kim nguyên bảo và 500 vạn kim tệ.”

Sắc mặt của các thế lực trên cao đều tối sầm lại.

“53 kim nguyên bảo và 500 vạn kim tệ?” Thiếu chủ Lê Nam Phước gãi đầu, ánh mắt quái dị nhìn xuống gian phòng 100 xa tít tắp ở miệng tháp.

Còn có thể chơi như vậy sao?

“Tên này chín phần mười là cố tình khiêu khích, bởi vì năm thế lực lớn đều đã ra mặt, tạo thành thế cân bằng riêng. Nếu hắn ủng hộ một phe nào đó, cũng sẽ không ai gây sự với hắn, để tránh thế lực khác có cớ mượn gió bẻ măng.” Mạc Phàm hiển nhiên đã nhìn thấu sự việc.

Triệu Sắc Tông, Triệu Mãn Duyên, quả nhiên, đúng như lý niệm của hắn, họ Triệu này bình sinh tính cách có phần lệch lạc, lúc nào cũng như muốn ăn đòn.

......................

✺ Vozer ✺ Dịch VN hot

Đề xuất Tiên Hiệp: Huyền Trần Đạo Đồ
BÌNH LUẬN