Chương 1054: Đồng Bạn Mới

............

Nói cách khác, Hồng Ma Hữu Kiếm là thanh linh kiếm vô tri và đơn thuần nhất, còn Vạn Niên Ma Kiếm này lại là một lão hồ ly xảo quyệt thành tinh, linh trí và tuệ không thua kém gì nhân loại, đạt đến tầm cỡ của Thập Uyên Chúa Tể.

“Không vội, thật ra, nhìn thấy ngươi, ta cũng cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng.”

Mạc Phàm cũng thật tâm yêu thích Vạn Niên Ma Kiếm.

Hắn mặc kệ Lãnh Liệp Vương nói gì về mối thù trong quá khứ.

Tất cả đều đã là dĩ vãng, cớ sao không thể gạt bỏ tư thù, đặt lợi ích chung lên hàng đầu, nhân cơ hội này mà bắt đầu lại, cùng nhau viết nên một trang truyền kỳ tri kỷ?

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng.

Không đánh không thành bạn, vạn năm sau cạn chén rượu nồng.

Chẳng có kẻ địch nào là vĩnh viễn, chỉ có hoạn nạn mới tỏ tường chân tình. Rời xa cố hương, lẽ ra nên là bằng hữu đồng hành, kết một lời thề huynh đệ son sắt, dù sông cạn đá mòn, bọn họ cũng sẽ cùng chung một thuyền, nương tựa lẫn nhau, ngạo nghễ nhìn thế gian.

“Nhưng ta cũng chẳng khá hơn ngươi là bao. Ngươi xem ta đây, cũng mất đi rất nhiều ký ức, phải làm lại từ đầu. Ta cũng bị thế giới này hủy hoại rất nhiều thứ, bị chà đạp đến tả tơi.”

Nói mấy lời tâng bốc này, quả thật có những kẻ không biết hai chữ ‘xấu hổ’ viết thế nào.

“Tiểu Dạ, chuyện cũ đã qua thì cho qua đi. Nay đã gặp lại nơi này, cùng chung cảnh ngộ, ngươi có bằng lòng cùng Tiểu Phàm ta một lần nữa làm tri kỷ, cùng ta khuấy đảo thế giới này không?” Mạc Phàm nói, giọng điệu vân đạm phong khinh, nhưng ý tứ lại chân thành mười phần.

“Wyyy ~~~~~~~~”

Vạn Niên Ma Kiếm tan chảy trước những lời của Mạc Phàm.

Nó hồi tưởng lại những tháng ngày đã qua ở thế giới này, sống nơi đất khách quê người, lưu lạc tha hương.

Mỗi một ngày đều là tra tấn dằn vặt, đầu đau như búa bổ. Mỗi một ngày đều bị xiềng xích trói buộc, bị hành hạ, bị ép phải quỳ gối.

Mặc dù thức ăn của nó vẫn luôn là những thứ dinh dưỡng tốt nhất, giúp tu vi của nó khôi phục đến đỉnh phong, thậm chí đạt tới cấp độ Vô Địch Quân Vương, nhưng tất cả đều không thoát khỏi bùa chú phong ấn của Hàn Hải Điện. Tu vi bị áp chế, càng bị nhấn đầu xuống đất sỉ nhục, hàng ngày phải để cho mấy tên oắt con được gọi là ‘thiếu chủ’ đến xoa đầu như một con chó giữ nhà.

Nỗi nhục này, nó đã phải chịu đựng gần 100 năm nay.

Mạc Phàm đến, nó mới có cơ hội vùng dậy, mới thật sự thức tỉnh.

Không phải tất cả ký ức đều bị xóa sạch.

Vạn Niên Ma Kiếm vẫn còn một đoạn ký ức trường tồn từ kỷ băng hà.

Một vùng đại địa băng xuyên khô khốc, sáu tháng Vĩnh Dạ, dãy núi bị ăn mòn, vạn linh bị nuốt chửng. Trong thế giới từng là cấm khu của Thập Uyên Chúa Tể, dường như chỉ có một thanh Khoáng Cổ Vĩnh Dạ Ma Kiếm to lớn vô tận mang phong thái vô địch, nó ngay cả nóc nhà của thế giới cũng không hề e sợ, có thể nói là vô địch thiên hạ trong đêm đen Vĩnh Dạ. Nhưng nó chỉ duy nhất khắc ghi một người có vị trí ngang hàng trong lòng mình, không hiểu vì sao, nó cảm giác người đó tựa như một cố nhân, một đồng bạn.

Trong đêm Vĩnh Dạ, một người một rồng, tay cầm kiếm, sau lưng là ba tuyệt thế giai nhân, cùng Khoáng Cổ Vĩnh Dạ Ma Kiếm kết bạn đồng hành, viết nên một truyền kỳ cô tịch ở thế giới ma pháp.

Huy hoàng... huy hoàng đến rơi lệ.

Vạn Niên Ma Kiếm tự mình mường tượng, chắp vá lại những mảnh ký ức vụn vặt, linh hồn không khỏi nở một nụ cười.

Đúng vậy, chính là một đồng bạn như thế.

Mạc Phàm là kẻ cáo già đọc vị nhân tâm bậc nào, hắn liếc mắt một cái đã biết gã này sắp bị thuyết phục rồi.

Hắn thành thục ném ra một lá bùa ấn màu vàng, dán lên xiềng xích tội đồ trên người Vạn Niên Ma Kiếm, muốn giải thoát nó khỏi cấm chế.

Toàn trường đều nín thở. Từ nãy đến giờ, bọn họ không hề nghe được Mạc Phàm và Ma Kiếm đã nói những gì.

Họ chỉ tò mò và hiếu kỳ, liệu lần này có gì khác so với những lần trước hay không.

Trong quá khứ, nếu người thử không đủ mạnh, kết cục sẽ là một màn đẫm máu. Thanh Khoáng Cổ Ma Kiếm kia nổi tiếng là một ác ma cực mạnh, từng xé xác tại chỗ không biết bao nhiêu Đế giả, Quân giả cường đại.

Vậy mà giờ khắc này, vị Hàn Hải Thẩm Tước kia chỉ nói vài câu đã tự mình muốn phá bỏ phong ấn!?

Phải biết rằng, một khi phong ấn được phá bỏ, thì Thần Kiếm sẽ không còn ai ngăn cản được nữa.

Nguyệt Thanh Y liếc nhìn Mạc Phàm, dáng vẻ của người này cũng khiến nàng cảm thấy có vài phần quen thuộc, không khỏi mở miệng hỏi: “Xin hãy bình tĩnh, nếu ngài phá bỏ phong ấn...”

Mạc Phàm không thèm nhìn nàng một cái, chỉ hỏi lại: “Sao? Ta không được phép à?”

“Cũng không phải không cho phép, chỉ là trong quá khứ rất nhiều người đã chết mà vẫn chưa phá được phong ấn. Nếu không có phong ấn che chở... cái này... cái này...” Nguyệt Thanh Y có chút sợ hãi, nàng tự giác lùi ra xa hơn, không dám đứng trong phạm vi một trăm mét quanh Mạc Phàm.

“Không sao, không cần lo lắng.” Mạc Phàm ôn hòa cười nói.

“Vậy được rồi.” Nguyệt Thanh Y nhẹ gật đầu.

Quy củ đã định, người này đã trả tiền, hơn nữa lại là thành viên của Hàn Hải Điện, như vậy cũng không phải là không thể xử lý được.

Trên đài cao của tháp phòng 405.

“Mẹ, hắn có làm được không vậy? Nếu phong ấn được giải trừ, thanh Ma Kiếm kia chính là Vô Địch Quân Vương đó?” Lê Nam Phước khẩn trương hỏi.

Lạc Nhạn yên lặng không nói.

Bây giờ nàng nói gì cũng vô nghĩa.

Còn Lê Nam Phước bên cạnh cũng lờ mờ hiểu được tình hình, hắn lo lắng đến mức đứng ngồi không yên.

“Hay là khuyên hắn một chút?”

Từng có thời gian làm việc chung, Lê thiếu chủ cũng khá thích tính cách bạo liệt của Mạc Phàm, cũng không muốn Mạc Phàm phải bỏ mạng oan uổng.

Nếu không có tu vi từ cấp Vô Địch Quân Vương trở lên, đừng nói là thuần phục, khả năng cao là Mạc Phàm sẽ trở thành món điểm tâm trong bụng Ma Kiếm.

“Mạc Thẩm Thiếu, hay là bỏ đi, phá bỏ phong ấn này vô cùng nguy hiểm đó.” Lê Nam Phước cuối cùng không nhịn được, truyền âm xuống quảng trường.

“Đừng lo.” Mạc Phàm khoát tay trả lời, sau đó vận dụng ý niệm phá giải bùa ấn.

Keng~!

Ánh sáng từ xiềng xích bị một lớp văn tự màu vàng đặc thù của lá bùa thanh tẩy. Từng hoa văn hoa lệ tựa như thánh ngữ tiên cổ vang lên, lần lượt phá giải phong ấn trên người Vạn Niên Ma Kiếm.

Phong ấn đã được giải, nhưng Mạc Phàm không hề dừng lại mà tiếp tục tiến đến gần.

Tiến gần đến thanh kiếm từng là Thập Uyên Chúa Tể nhị trọng khét tiếng này, toàn thân Mạc Phàm tỏa ra một luồng ác ma tà khí bao bọc lấy nó.

Vạn Niên Ma Kiếm là một thanh hàn kiếm màu đen Vĩnh Dạ, thân kiếm tinh xảo mang hình dáng của Thiên Ma Bá Vương. Giữa đốc và lưỡi kiếm có một Yêu Nhãn màu bạc, con mắt đó nhìn chằm chằm Mạc Phàm, phảng phất cảm thấy người trước mặt sao mà cao thượng và thánh khiết đến vậy.

Tựa như Mạc Phàm đang chờ đợi Vạn Niên Ma Kiếm, và Vạn Niên Ma Kiếm cũng đang chờ đợi Mạc Phàm bước tới.

Duyên nợ hôm nay, đến lúc phải trả.

Coi như thật sự có oán khí, coi như đoạn ký ức bị lãng quên kia là cừu nhân cũ gặp nhau đỏ mắt, cả hai đều từng chiến đấu để trở thành kẻ thống trị thế giới ma pháp. Bây giờ, một kẻ bị cầm tù sỉ nhục, bị xiềng xích để hàng năm kiếm cơm cho người khác, một kẻ bị ném lên Tù Đảo, bước qua cửu tử nhất sinh để rồi trở thành Hàn Hải Thẩm Tước, làm lính đánh thuê cho người khác. Sự đời quả thật vô cùng châm chọc!

Chi bằng viết lại câu chuyện, viết lại ký ức, đổi trắng thay đen, bắt tay làm bạn, nhận giặc làm cha.

Từ kẻ địch trở thành đồng bạn. Khoảnh khắc Mạc Phàm nhìn thấy Vạn Niên Ma Kiếm, kể cả Lãnh Liệp Vương và Lonna trong linh hồn hắn ban nãy còn kịch liệt phản đối, giờ cũng biết tất cả đã an bài.

Mạc Phàm đã thành công.

Thanh Vạn Niên Ma Kiếm lưu lạc và bị giày vò này đã sớm quên đi ký ức của mình. Thậm chí, nhờ vào sự tra tấn làm mai một chấp niệm của Hàn Hải Điện, tất cả ân oán giữa hai người đã được xóa sạch.

Kiếp trước, Mạc Phàm thật ra cũng có ý muốn thu phục nó ở thế giới ma pháp.

Không phải là đánh đuổi, chẳng qua khi đó đối phương không muốn bị thu phục nên đã tìm cách bỏ chạy mà thôi.

Nhưng bây giờ, đoạn nghiệt duyên ấy mới thật sự tìm đến đúng nơi.

Không cần khế ước, không cần linh ước.

Chỉ cần một tấm lòng thành và sự tin tưởng son sắt.

Đoạn nhân quả đó, cuối cùng đã đi hết một vòng, đặt một dấu chấm hết đẹp đẽ tại đây...

Lúc này, Mạc Phàm tiến tới, tay nắm lấy chuôi kiếm. Kiếm và người ý chí hòa quyện, hắn hóa thành một Ma Thần uy vũ, tay giương cao thanh Vĩnh Dạ Ma Kiếm, thuần phục hoàn toàn thần kiếm ngang tàng vô song này.

Xong!!!

Khoáng Cổ Vĩnh Dạ Ma Kiếm hoàn toàn bị thuần phục!!!

Giờ này khắc này, đây chính là đồng bạn mới của hắn.

Mọi người bừng tỉnh khỏi sự kinh ngạc và mê hoặc.

Cả đại hội đấu giá phảng phất như được đắm chìm trong một thiên cổ giai thoại, bọn họ đã may mắn được chứng kiến một màn truyền kỳ của lịch sử.

Ngàn vạn năm sau, thế nhân sẽ tạc tượng, lưu danh muôn thuở về sự tích Tà Thần rút Ma Kiếm tại Cổ Thành.

...................

Nhưng, Mạc Phàm làm việc luôn cẩn trọng, không quên chừa cho mình một đường lui.

“Tử Lộc, hạ khí tức của Tiểu Dạ xuống trung vị Quân Vương.”

“Hí ii ~~~~~~~~~~~”

“Wyy ~~~”

Chỉ có để Vạn Niên Ma Kiếm che giấu khí tức Vô Địch Quân Vương của mình, hắn mới có thể tránh được sự hoài nghi và ngờ vực từ mọi người.

Trên đài cao của tháp, chứng kiến một màn Mạc Phàm rút kiếm thành công.

“Kỳ lạ, không phải là cấp Vô Địch Quân Vương sao? Vì sao chỉ còn là trung vị Quân giả?” Lê Nam Phước không hiểu, hỏi mẹ mình.

Lạc Nhạn cũng sững sờ một lúc.

Nhưng nàng không có gì nghi hoặc, chỉ bình thản trả lời: “Có lẽ do bị phong ấn quá lâu, nó thật sự đã suy yếu rồi. Là Mạc Thẩm Tước vận khí tốt.”

..............

Đề xuất Huyền Huyễn: Vạn Cổ Đại Đế
BÌNH LUẬN