Chương 1065: Quan Hệ Giữa Các Thế Lực
.............
Mạc Phàm nhận lấy xấp tài liệu từ tay Nhàn Nhàn, tranh thủ lướt qua những mối quan hệ chằng chịt của các nhân vật, từ đó hình dung được điểm cốt lõi vì sao Hàn Hải Điện lại xem người này là cái gai trong mắt cần phải nhổ bỏ.
Thiên hạ Điền gia không nghi ngờ gì chính là thế lực có số lượng nhân lực đông đảo bậc nhất, cho dù Hàn Hải Điện và Nhật Minh Giáo gộp hết tất cả thành viên lại, thậm chí tính cả triều đình Thanh Vũ, cũng không thể đông đảo bằng Điền gia.
Mặc dù Thanh Vũ Đế Quốc có thể huy động quân đội lên đến hàng chục triệu người, nhưng số binh lính đó cũng chỉ tập trung ở Bắc Châu, một trong các thần châu. Trong khi đó, Thiên hạ Điền gia có tầm ảnh hưởng bao trùm toàn bộ Siêu Duy Thần Hành, có thể tập hợp lực lượng từ tầng lớp thấp, giai cấp nô lệ, nông dân ở cả sáu đại thần châu, tổng nhân số có thể lên đến hàng chục tỷ người.
Siêu Duy Thần Hành rộng lớn hơn Trái Đất ở thế giới ma pháp ước tính cả ngàn lần, vì vậy dân số ở đây đông hơn rất nhiều nhưng mật độ lại thưa thớt hơn là điều dễ hiểu. Căn bản hai thế giới không thể đặt chung một hệ quy chiếu để so sánh.
Thiên hạ Điền gia sở dĩ hùng mạnh, nguyên nhân chủ yếu là do chủ trương của họ nhắm vào tầng lớp đông đảo nhất từng bị chèn ép trên mảnh đất này. Thông qua đủ loại cách mạng khởi nghĩa, chia lại lãnh thổ, họ dần dần vươn lên thành một siêu cấp thế lực có thể sánh ngang với Hàn Hải Điện, Nhật Minh Giáo và triều đình Thanh Vũ.
Hàn Hải Điện và triều đình xưa nay vốn có quan hệ mật thiết với Điền gia, nhiều khi còn rất tốt đẹp. Mãi cho đến khoảng chục năm gần đây, vị Điền nông Đường Bá Hổ này bắt đầu ngả về phía Nhật Minh Giáo ở Nam Châu. Hắn âm thầm hỗ trợ Nhật Minh Giáo mở rộng giáo phái, tiến về Đông Châu và Tây Châu xây dựng địa bàn, gây ra sự bất mãn cực độ cho Hàn Hải Điện và triều đình.
Phải biết rằng, Nhật Minh Giáo ở Nam Châu bị xem là ma giáo, hành tung quỷ dị, giết người như ngóe, thủ đoạn tàn độc. Mặc dù bề ngoài chúng vẫn thường xuyên đàm phán với Hàn Hải Điện, nhưng về bản chất, ít nhất theo những gì Mạc Phàm đọc được, Nhật Minh Giáo luôn muốn chia rẽ Hàn Hải Điện và triều đình Thanh Vũ. Âm mưu thống trị toàn bộ Siêu Duy Thần Hành của chúng chưa bao giờ được che giấu.
Nếu Hàn Hải Điện tiếp tục ngồi yên không hành động, hậu quả cuối cùng sẽ khó mà lường được.
Mạc Phàm chỉ có một điều chưa hiểu rõ, nếu bây giờ nữ tôn điện chủ để hắn ám sát Điền nông Đường Bá Hổ ngay tại yến tiệc của Hàn Hải Điện, vậy chẳng phải sẽ khiến mâu thuẫn bùng nổ hay sao?
Giết người của Điền gia ngay trên lãnh địa của mình, dù có giải thích thế nào đi nữa, Hàn Hải Điện chắc chắn sẽ phải đối mặt với sự chất vấn kịch liệt từ các cao tầng của Điền gia, nói không chừng còn dẫn đến xung đột trực diện.
Nghĩ một lúc, Mạc Phàm quyết định không nghĩ nữa, dù sao chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến mình.
Siêu Duy Vị Diện là Siêu Duy Vị Diện, rõ ràng không phải nhà của hắn. Giúp được gì thì giúp, không giúp được thì làm xong nhiệm vụ rồi về. Ai có ơn thì phải trả là điều tất yếu, còn những chuyện khác lo xa cũng chẳng có ý nghĩa gì. Mạc Phàm tự dặn lòng phải ghi nhớ, mục tiêu tối thượng của hắn chính là bốn chữ Cổ Nguyệt Tru Đế!
Đoàn xe thẳng tiến đến Hàn Hải Đô Thành, nhưng vì đường đi khá xa, Mạc Phàm và Nhàn Nhàn quyết định nghỉ chân tại Lý Sơn Thành trước.
Lý Sơn Thành là một tòa thành cấp chín.
Tòa thành này không rộng lớn và phồn hoa như Cố Thành hay Hàn Hải Đô Thành, mà mang phong cách cổ xưa, trang nghiêm và tĩnh lặng. Do sự tồn tại của dãy Khung Phong Lý Sơn, địa hình nơi đây vô cùng phức tạp, khiến thành trì không thể mở rộng ra xung quanh.
Mạc Phàm và Nhàn Nhàn vào thành, dễ dàng bắt gặp những quán xá, nhà hàng, trụ sở nông phẩm lớn của Điền gia. Điều này một lần nữa chứng minh độ phủ sóng và mạng lưới thông tin khổng lồ của thế lực này.
Điều khiến Mạc Phàm ngạc nhiên là điện phủ của Hàn Hải Điện lại nằm ngay cạnh trụ sở của Điền gia.
Điện phủ không quá hoành tráng, bên ngoài là một gian đại sảnh xây bằng đá cao, trước cửa có bốn gã thành viên cảnh giới Đại Quân Chủ đứng gác, thái độ lạnh như băng, không cho phép bất kỳ người ngoài nào tiến vào.
“Chủ thượng, có muốn vào trong xem thử không? Điện phủ của Hàn Hải Điện chúng ta ở Lý Sơn Thành cất giữ rất nhiều loại khải giáp cấp cao, được xem là nơi cung cấp hồn trang chủ yếu của Hàn Hải Điện,” Nhàn Nhàn đề nghị.
“Thôi bỏ đi, lần sau rồi tính.”
Nếu là nơi cất giữ pháp bảo công kích, Mạc Phàm quả thật rất muốn vào xem thử, nhưng lại là đồ phòng ngự thì hắn chẳng có hứng thú. Ngay lúc hắn định xoay người đi về phía khách sạn nghỉ ngơi thì từ trong đại sảnh Hàn Hải Điện có một đôi nam nữ trẻ tuổi bước ra.
Nam tử tướng mạo đường đường, khí vũ hiên ngang, chỉ cần liếc mắt một cái cũng đủ cảm nhận được sự mạnh mẽ. Vẻ mặt và cử chỉ của y toát lên sự tự tin và thong dong khác hẳn người thường.
Nữ tử có khuôn mặt mỹ lệ, làn da trắng nõn như ngọc, mái tóc đen óng ả chạm vai, trên mặt luôn nở nụ cười ôn nhu. Nàng đi bên cạnh nam tử, không nhanh không chậm, cả hai đang thấp giọng trò chuyện.
Khí chất của nữ tử cao quý như một tiểu thư đài các, cộng thêm dung mạo xinh đẹp nên lập tức thu hút ánh mắt của mọi người xung quanh.
“Kỳ lạ, sao hai người này lại đi chung với nhau?” Thị nữ Nhàn Nhàn đột nhiên lẩm bẩm.
“Ngươi biết họ à?” Mạc Phàm ngạc nhiên hỏi.
Đôi nam nữ này không mang theo tùy tùng, nhưng từ trang phục và khí chất, có thể đoán họ là người có thân phận và địa vị, hơn nữa còn vừa bước ra từ trong Điện Phủ.
“Không thể nói là quen, chỉ là có biết. Chủ thượng, vị nữ nhân đó tên là Ngô Hiền, là thiếu chủ của Hàn Hải Đô Thành ở Cổ Vực. Khoảng 160 năm trước, nàng từng đến Hải Châu sinh sống một thời gian. Người này tính tình hiền hòa, thân thiện, đối đãi với gia nô chúng ta rất tốt.”
“Là con gái của điện chủ Ngô Việt Hùng?” Mạc Phàm cảm khái hỏi lại.
Đúng là trùng hợp, đang định đến dằn mặt lão già đó vì tội đối xử tệ bạc với Tiểu Dạ, ai ngờ lại gặp ngay con gái của lão ở đây.
Nhàn Nhàn gật đầu, thành thật bổ sung: “Nhưng Ngô Hiền không phải là người quan trọng. Người quan trọng chính là nam nhân kia. Hắn là một trong những cao thủ nhất lưu của đệ nhất tông môn Quỷ Cốc Tông, Kiếm quân Phong Thanh Dương. Ta nhớ hơn 2000 năm trước, Phong Thanh Dương đã vô địch trong giới trẻ đồng lứa, được mệnh danh là Kiếm Quân, tiềm lực vô hạn. Nhiều năm trôi qua, bây giờ hắn đã trở thành một nhân vật danh tiếng lẫy lừng, một trong tam đại trụ cột của Quỷ Cốc Tông. Thật không ngờ hắn lại có giao tình với Ngô Hiền.”
Nghe những lời này, Mạc Phàm ban đầu không cảm thấy có gì chấn động.
Chỉ là, hắn vẫn có chút không quen với cách tính tuổi tác ở Siêu Duy Vị Diện này. Mở miệng ra là vài trăm năm, vài ngàn năm, mà giọng điệu cứ nhẹ nhàng như thể mới qua vài mùa xuân. Ngay cả Nhàn Nhàn đang hầu hạ bên cạnh hắn cũng đã vài ngàn tuổi. Mạc Phàm thậm chí cảm thấy mình giống như một đứa trẻ con khi sống trong thế giới này.
....................
Đề xuất Huyền Huyễn: Mục Long Sư