Chương 1066: Quỷ Cốc Tông

...................

“Phong Thanh Dương so với Chúc Di Sơn thì thế nào?” Mạc Phàm nhớ lại người được gọi là nhị sư huynh của Quỷ Cốc Tông, bá khí tỏa ra trong đại hội đấu giá vừa rồi cực kỳ mãnh liệt, phong thái lấn át cả đám người Nhật Minh Giáo cùng triều đình.

“Ta không rõ, nhưng có lẽ là một chín một mười. Quỷ Cốc Tông mười vạn năm nay chỉ có quy củ thu ba đệ tử. Đại sư huynh là một kiếm tu với thực lực cực mạnh, e rằng phải xếp ngang hàng với Trương giáo chủ, hoàng đế Hạ Băng và Lê Chúa Công. À, ta nói là ngang hàng, chứ không khẳng định thứ tự của họ. Còn nhị sư huynh Chúc Di Sơn thì thông thạo tất cả các loại binh khí, đặc biệt là quạt, đạo quả của hắn chính là Thiết Quạt Phi Ngân, rất ít khi giao đấu với người ngoài. Phong Thanh Dương là tam đệ tử, cũng là đệ tử cuối cùng, giống như đại sư huynh, tu luyện Kiếm Ý. Cách đây không lâu có tin đồn một vị điện chủ của Hàn Hải Điện chúng ta đã bí mật luận bàn cùng tam đệ tử Phong Thanh Dương của Quỷ Cốc Tông, cuối cùng... cuối cùng vị điện chủ đó đã bế quan suốt cả chục năm nay chưa từng bước ra ngoài.” Nhàn Nhàn dựa vào những gì mình biết để trả lời, không dám bịa chuyện nói thêm.

Mạc Phàm gật gù, ghi nhớ điều này trong lòng.

Kẻ khiến hắn phải chú ý sâu sắc nhất, tự nhiên là vị đại sư huynh thần bí của Quỷ Cốc Tông. Tốt nhất là hiện tại Mạc Phàm vẫn không nên va chạm với người này.

Còn về phần Phong Thanh Dương.

Nghe thiếu chủ Lê Nam Phước nói, Lục Điện Chủ của Hàn Hải Điện ngoại trừ nữ Điện Tôn Lạc Nhạn và Ngô Việt Hùng đã đột phá đến cảnh giới Sử Thi, những người còn lại đều chỉ mới đạt được lực lượng cấp Vô Địch Quân Chủ.

Nếu Phong Thanh Dương đánh bại được Ngô Việt Hùng hoặc Điện Tôn Lạc Nhạn thì Mạc Phàm còn có chút bất ngờ muốn dòm ngó thân phận, nhưng nếu chỉ trong phạm vi bốn người kia, hắn thực sự không đến mức phải e dè.

Tuy nhiên, hắn cũng không cho phép mình chủ quan khinh địch, vạn nhất đối phương cũng là loại giả heo ăn thịt hổ giống mình thì sao.

Tương tự, trong một vài ký ức lờ mờ nhớ lại được, ở thế giới ma pháp cũng có một con át chủ bài nào đó đến từ Đông Dương, tên gì thì không nhớ rõ, nhưng kẻ này còn ẩn giấu sâu hơn cả Mạc Phàm, sâu đến mức để lại cho hắn ấn tượng cực mạnh đến tận bây giờ.

“Quỷ Cốc Tông có ít nhân thủ nhất, không được xếp vào hàng siêu cấp thế lực, nhưng lại có ba đệ tử xuất sắc như vậy, mỗi một người bước ra đều có thể khiến thiên hạ đại loạn, thay đổi bàn cờ thời đại. Bọn họ cũng không phải loại hữu dũng vô mưu, trên thực tế, từ tư duy, binh pháp, đạo gia cho đến chính trị, phương diện nào họ cũng có tuệ nhãn cao cường của riêng mình. Sau này chủ thượng muốn thuận lợi hành sự, dĩ nhiên phải cẩn thận ba vị này của Quỷ Cốc Tông.” Nhàn Nhàn nhắc nhở Mạc Phàm một câu.

Mạc Phàm khẽ nhíu mày, thay vì trực tiếp nghe theo lời khuyên của Nhàn Nhàn, hắn lại có chút tò mò nhìn vị thị nữ thân cận của mình. Hiếm khi nàng lại giảng giải nhiều như thế về một cá nhân nào đó. Điều này chứng tỏ Quỷ Cốc Tông thực sự rất đáng gờm.

“Được rồi, Nhàn Nhàn, ta đói bụng, hay là chúng ta đi ăn chút gì đi.” Mạc Phàm nhếch miệng cười, tạm thời chưa về khách sạn mà thong thả xoay người đi về phía quầy gà nướng.

Hai người Phong Thanh Dương và Ngô Hiền dường như cũng đang định qua quán ăn gọi món. Trong lúc đi tới, Phong Thanh Dương nhận ra ánh mắt Mạc Phàm có gì đó khác lạ nên quay đầu nhìn lại, nhưng trên mặt không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ lạnh nhạt lướt qua Mạc Phàm.

“Xin hãy xuất trình thân phận.” Chủ quán gà nướng yêu cầu Mạc Phàm và Nhàn Nhàn.

“Ăn uống trả tiền thôi mà, có cần xuất trình thân phận không?” Mạc Phàm gãi đầu, khó hiểu hỏi.

“Quy củ, chỉ bán cho người của Hàn Hải Điện và Điền gia.” Chủ quán dĩ nhiên là người của Điền gia.

Hắn chấp nhận bán cho Hàn Hải Điện là vì trụ sở của Hàn Hải Điện đặt tại nơi này, có quan hệ lợi ích với nông sản của Điền gia.

Mạc Phàm liếc nhìn đôi nam nữ thanh niên kia, họ gọi món giống mình nhưng không hề bị tra hỏi thân phận. Quả nhiên danh vọng rất cao, hiển nhiên là nhờ vào tiếng tăm của nữ thiếu chủ Ngô Hiền.

Mạc Phàm nhìn Nhàn Nhàn một cái rồi gật đầu, ra hiệu cho Nhàn Nhàn đưa Hàn Hải Thẩm Tước Lệnh cho chủ quán.

Sau khi nhìn thấy Hàn Hải Thẩm Tước Lệnh, hai người Ngô Hiền đang ngồi vào bàn đợi món ăn lập tức lộ vẻ kinh ngạc, cố ý quan sát Mạc Phàm và Nhàn Nhàn thêm vài lần xem có chỗ nào đáng ngờ không.

Mặt khác, thấy chủ quán để mình đợi quá lâu, Mạc Phàm nhíu mày hỏi:

“Sao thế? Có vấn đề gì à?”

“Cái này... cái này, có thể mời công tử và tiểu thư đợi một lát được không ạ?” Giọng điệu của chủ quán đột nhiên trở nên lễ phép vô cùng.

Mạc Phàm biết Hàn Hải Thẩm Tước Lệnh chắc chắn không phải là giả nên hờ hững gật đầu.

Sau khi được cho phép, chủ quán gọi một tên thủ vệ của quán ra. Gã này vội vã bước nhanh đến chỗ đôi nam nữ đang ngồi ở bàn đợi, sau đó giao Hàn Hải Thẩm Tước Lệnh cho hai người họ giám định.

Phong Thanh Dương không phải người của Hàn Hải Điện nên dĩ nhiên chẳng buồn liếc nhìn, nhưng Ngô Hiền thì nhận lấy lệnh bài. Ban đầu nàng vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, cho đến khi quan sát đồ án thể hiện cấp bậc trên Hàn Hải Lệnh thì trên mặt cũng lộ vẻ kinh ngạc, thậm chí là thất kinh, cố ý quay đầu lại nhìn chằm chằm vào Mạc Phàm.

“Sao thế, trông ngươi có vẻ kinh ngạc vậy?” Phong Thanh Dương nghi hoặc hỏi.

Mang theo ánh mắt ngờ vực, Ngô Hiền thấp giọng nói nhỏ: “Người kia có lệnh bài của Hàn Hải Thẩm Tước. Ngươi đã nghe qua chưa, là một vị hô phong hoán vũ, danh tiếng cực thịnh ở Hải Châu và Đông Châu, giống như ngươi vậy. Có điều, Mạc Thẩm Tước được miêu tả là có bề ngoài vô cùng thô lỗ, nhìn qua như ác ma, là một huyết quỷ đội lốt người đích thực, ngạo mạn đến cực điểm, một lời không hợp liền ra tay sát phạt tại chỗ, làm gì có chuyện ôn tồn tốn công đợi người ta kiểm tra lệnh bài như thế này?”

Thật ra vẫn còn một câu nàng không nói ra, đó là nàng rất chú ý đến vị Mạc Thẩm Tước này, bởi vì tình báo từ đại hội đấu giá ở Cổ Thành truyền về cho biết, người này đã thuần hóa thành công Khoáng Cổ Vĩnh Dạ Ma Kiếm, thứ mà cha nàng phải đau đầu nhức óc cũng không thể thu phục.

Kiếm quân Phong Thanh Dương tỏ ra bình thản, dùng ngôn ngữ thấm thía thuyết giảng cho Ngô Hiền:

“Cũng không hẳn, trăm nghe không bằng một thấy. Người đời thích thay đổi, dùng vẻ ngoài để lừa người, dùng nhân tâm để lừa dối. Hư hư thực thực, những gì trông như giả tạo chưa hẳn đã là giả. Khí tức có thể che giấu bằng một vài phương pháp đặc thù, nhưng khí chất và phong thái thì lại vô cùng khó che đậy.”

“Người này phong thái hiên ngang, đỉnh đạc, con ngươi lại điềm tĩnh như dòng sông cổ sâu thẳm, quá nửa là trên thế gian này không có mấy thứ khiến hắn xao động. Tự tin mà nội liễm như vậy, chỉ có cường giả ẩn mình mới có loại ánh mắt đó.”

Ngô Hiền sững sờ, giả vờ nghiêm túc hỏi: “Nói như vậy, Mạc Thẩm Tước có khả năng đang che giấu thân phận sao?”

“Không khẳng định, nhưng nàng phải biết, sự tự tin của một người không đến từ những gì hắn thể hiện ra, mà đến từ những gì hắn cất giấu sau lưng.” Phong Thanh Dương nói.

“Phụt!”

Ngô Hiền bật cười.

“Nàng cười cái gì?” Phong Thanh Dương hơi nghi hoặc.

“Quỷ Cốc Tông tam sư huynh, huynh có cần phải nghiêm túc cứng nhắc như vậy không? Ta chỉ suy tư một chút, thuận miệng nói ra cho vui, huynh liền đem nó ra thuyết giảng cho ta thành một loại đạo lý nhân sinh. Ba huynh đệ các huynh thường ngày ăn cơm cũng tẻ nhạt bàn đạo như vậy sao?” Ngô Hiền che miệng cười khúc khích.

Chỉ thấy Phong Thanh Dương thở dài.

Nữ nhân, vẫn không nên dùng quá nhiều đạo lý để nói chuyện...

Một lúc sau, gã thủ vệ kia trở lại nói với chủ quán. Chủ quán sau khi xác định rõ thân phận lập tức chạy đến trước mặt Mạc Phàm khom người thi lễ, thái độ lạnh lùng và cao ngạo trước kia thoáng chốc biến mất sạch.

“Thì ra là Hàn Hải Thẩm Tước đại nhân, thất kính, thất kính. Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn, là ta thất kính.”

Dựa vào cấp bậc đồ án trên lệnh bài là có thể nhận ra người đang giữ nó là đại nhân vật nào.

Địa vị của Mạc Phàm ở Hàn Hải Điện rất cao, trừ Chúa Công và các Điện Chủ ra, ngay cả thiếu chủ cũng phải khép nép, mà các vị nguyên lão trưởng lão càng phải cúi đầu thấp hơn ba phần.

“Làm cho ta một phần gà, bỏ nhiều ớt một chút là được.”

“Tuân mệnh, tuân mệnh đại nhân.”

Mạc Phàm thu hồi Hàn Hải Lệnh, chậm rãi tiến vào bàn ăn cùng Nhàn Nhàn.

Mới đi được vài bước, hắn liền phát hiện đôi nam nữ kia hình như đang cố ý kéo bàn lại gần bàn ăn của hắn, tỏ ý muốn làm quen.

“Vị đạo hữu này, người chính là Hàn Hải Thẩm Tước đại nhân danh tiếng lẫy lừng đây sao?” Nữ thiếu chủ Ngô Hiền nở nụ cười rạng rỡ, bước tới chào hỏi Mạc Phàm.

Nhàn Nhàn tự động lùi xuống một bước, khi có người đến tiếp cận, nàng theo vai vế sẽ không đứng song song với Mạc Phàm.

Mạc Phàm không phủ nhận, nhưng cũng không vội thừa nhận, khách sáo hỏi một câu: “Người là...?”

“A, thật ngại quá, ta tên Ngô Hiền, là nữ thiếu chủ của Hàn Hải Đô Thành.” Ngô Hiền dùng giọng điệu nhỏ nhẹ, rất biết chừng mực nói.

Không đợi nàng giới thiệu, Phong Thanh Dương ở bên cạnh đã hướng Mạc Phàm gật đầu cười, hào sảng nói: “Ta là Phong Thanh Dương, thuộc Quỷ Cốc Tông, lần đầu gặp mặt đạo hữu.”

“Bằng hữu, hân hạnh.” Mạc Phàm vẫn duy trì bộ dáng thân thiện đáp lời.

“Tại hạ đúng là Hàn Hải Thẩm Tước, vị nữ nhân đi bên cạnh này là thị nữ thân cận Nhàn Nhàn.”

Nhàn Nhàn không nói gì, vai vế không cho phép, nàng chỉ đứng sau lưng Mạc Phàm hành lễ.

Phong Thanh Dương thoáng đánh giá dung nhan chằng chịt vết khâu vá của Nhàn Nhàn một chút, tức thì khẽ kinh ngạc hỏi: “Nếu ta nhớ không lầm, gia phụ của ngươi là Cơ Quan Thâu Sư Vương Nhàn Hoa Thám?”

Mạc Phàm nhìn Nhàn Nhàn, Nhàn Nhàn cũng có chút bất ngờ. Cuối cùng thấy Mạc Phàm nháy mắt, nàng hiểu ý trả lời: “Đó là gia gia của ta. Người biết ngài ấy sao?”

Phong Thanh Dương lập tức đứng dậy chắp tay nói: “Nhàn Sư Vương lý luận sắc bén, tầm mắt như Thần Minh, vượt xa đạo cảnh thiên hạ, đáng tiếc sinh không gặp thời. Quỷ Cốc Tông chúng ta đến bây giờ vẫn luôn ngưỡng mộ tài năng của Thâu Sư Vương.”

Một câu nói này khiến Nhàn Nhàn vô cùng xúc động, giống như gia gia trên trời có linh thiêng cũng có thể được an ủi phần nào.

Không khí đột nhiên có chút nghẹn ngào từ phía thị nữ Nhàn Nhàn, Mạc Phàm thấy thế liền tinh ý phá vỡ: “Hai vị ở đây, chẳng phải cũng sắp tham dự đại lễ yến tiệc của Hàn Hải Đô Thành sao?”

“Đúng vậy. Đó là yến tiệc cực lớn của toàn bộ Cổ Vực trong mấy ngày tới, bởi vì đó là sinh nhật của ta.” Nữ thiếu chủ Ngô Hiền lập tức hứng khởi nói.

Mạc Phàm: “? ? ? ?”

Thật khó khăn mới thốt ra được một chữ: “Hả?”

Ngô Hiền vẫn vô tư nói: “Mạc Thẩm Tước, chẳng lẽ không ai nói với ngài, đại lễ yến tiệc này chính là mừng sinh nhật tuổi trưởng thành lần thứ 3333 của ta sao? Lần này linh đình lắm, thậm chí còn mời đến rất nhiều người của các thế lực lớn.”

Mạc Phàm lại một lần nữa chấn động mi tâm.

Thế giới này điên rồi, Ngô thiếu chủ, ngươi mẹ nó 3333 tuổi còn muốn tổ chức sinh nhật!?

Cái gì mà mừng tuổi trưởng thành? Không biết ngại sao? Ở thế giới của ta, trên 80 tuổi thì gọi là mừng thọ, còn cái độ tuổi này, khỉ khô, tính ra phải là cháu chắt đời thứ 50 thắp nhang cho linh vị tổ tiên rồi.

“Mạc Thẩm Tước hình như có chuyện gì thắc mắc?” Ngô Hiền hỏi.

Mạc Phàm bất động thanh sắc co giật khóe miệng, ậm ừ nói: “Hả? Không, không có. Ta nhớ ra rồi, thì ra là sinh nhật của Ngô thiếu chủ...”

Ngô tiểu thư, may mà gặp ngươi ở đây, xin thứ lỗi, ta ban đầu còn định đến đại yến tiệc sinh nhật của ngươi để đánh cho cha ngươi một trận...

Mà lại, ân, cái quỷ gì Hàn Hải Điện.

Ban đầu nói là hội họp chuyện quan trọng.

Sau đó trở thành yến tiệc ám sát.

Cuối cùng lại là sinh nhật thiếu chủ, trong bóng tối tổ chức hành thích khách mời.

Vãi chưởng..., Điện Tôn Lạc Nhạn, chơi với ngài đúng là kích thích vãi chưởng! ! !

“Phải rồi, nếu hai vị cũng định đến Hàn Hải Đô Thành, chi bằng đi cùng chúng ta đi.” Ngô Hiền đề nghị.

“Ân, cũng được.”

..................

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Hợp Pháp Tu Tiên, Dựa Vào Cái Gì Gọi Ta Ma Đầu?
BÌNH LUẬN