Chương 1068: Đầu mùa đông, có đứa muốn ăn đòn!
............
Mạc Phàm cũng đành bó tay, mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng sẽ không có gì bất ngờ nữa, nhưng hắn tuyệt đối không ngờ tới, tiệc sinh nhật này của Ngô muội lại linh đình đến mức tựa như trong truyện cổ tích, cảnh tượng thiên thần giáng thế, quan to tam giới, thần thánh khắp nơi đều tề tựu về chúc mừng.
Hàn Hải Đô Thành, Mạc Phàm đã từng đến một lần để báo danh với Điện Tôn Lạc Nhạn. Đô thành quả thực vô cùng rộng lớn, có thể ví như tiên phủ trong các tiểu thuyết tu tiên. Khách mời đến đây cũng được phân chia theo khu vực dựa vào màu sắc của thiệp mời.
Ban đầu, Mạc Phàm là khách quý hạng hai, tức là người có địa vị cực cao trong Hàn Hải Điện. Nhưng sau vài ngày đồng hành cùng nữ thiếu chủ Ngô Hiền, hắn đã trở thành khách quý hạng nhất, được xem như một người huynh trưởng thân thiết trong nhà.
“Này này, ngươi thấy người kia không, trông lạ mắt thế, mà lại mang thiệp mời màu vàng nạm hồng ngọc. Điều đó chứng tỏ người này có vị trí tuyệt đối trong lòng đại tiểu thư đó.” Bên ngoài, một vài người của các thế gia nhỏ nhìn thấy Mạc Phàm đi ngang qua, ánh mắt không khỏi tò mò nhìn chằm chằm.
“Thiệp mời thượng hạng, nhất định là đại nhân vật. Ngươi nhìn vị thị nữ thân cận đi bên cạnh hắn xem, khụ khụ, món đồ nào trên người cũng đắt giá cả. Miếng ngọc bội kia, sợi dây chuyền kia, e rằng đều là linh bảo, giá trị không dưới mấy trăm vạn kim tệ đâu.”
“Haiz, ngưỡng mộ thật, còn trẻ như vậy mà đã sở hữu địa vị mà chúng ta chỉ có thể ngước nhìn.”
Một trung niên nữ nhân cũng nhìn tấm thiệp mời trong tay Mạc Phàm, không khỏi lắc đầu, hoài nghi nhân sinh.
Bất quá, bọn họ cũng không cảm thấy quá kỳ quái.
Dù sao từ khi biết được thân phận Hàn Hải Thẩm Tước của hắn, trong lòng họ chỉ còn lại sự kinh hãi nhiều hơn là rung động.
Truyền kỳ Xích Huyết Hàn Hải Thẩm Tước bình định hải ma vực, tuần thiên sát phạt hàng vạn tử tù nguy hiểm nhất trên Siêu Duy Thần Hành, trở thành một đời Tù Đảo Thánh Vương vô tiền khoáng hậu, tên tuổi được xếp vào hàng đại ác ma trứ danh, tuyệt đối không thể đụng vào.
Ấy vậy mà...
Trên đời này, dường như ở đâu cũng có vài kẻ ếch ngồi đáy giếng, ngẩng đầu ba tấc chỉ thấy nắp cống chứ không thấy trời cao.
“Cả đời ta ghét nhất là cái loại trứng gà luộc rồi phết vàng lên mà cứ ngỡ mình là vàng thật. Chẳng phải chỉ là một Tù Đảo Thánh Vương thôi sao? Cũng chỉ là một tên tội nhân từ trong tù bước ra. Mặt lạnh như tiền, ra vẻ lãnh đạm cái gì chứ, nhìn lại thân phận của mình đi, đồ tù tội.”
Một tên công tử bột ở Tây Châu ăn mặc sặc sỡ như tắc kè hoa, trên người sực nức mùi dầu thơm rẻ tiền, tỏa ra một thứ mùi khó chịu, lên tiếng bình phẩm.
Hắn không chỉ thẳng vào mặt Mạc Phàm, mà chỉ tình cờ lướt qua cùng đám bạn bè ô hợp, cái miệng lại oang oang.
Mạc Phàm nghe thấy, dĩ nhiên hiểu ngay vấn đề, nhưng hắn cảm thấy không cần thiết phải gây sự với đối phương, miễn cho bẩn tay mình.
Hắn cũng giữ tay Nhàn Nhàn lại, lắc đầu ra hiệu cho qua.
Thế nhưng tên ăn mày tưởng mình cao sang kia lại bồi thêm một câu: “Các ngươi thấy chưa, ha ha ha, đúng là chó nhà có tang, ăn may được cái danh hão Hàn Hải Thẩm Tước. Hắn làm được gì cho Hàn Hải Điện, ngoài việc đem cái danh tù đảo vô địch đi dọa người sao? Theo ta thấy, hắn quá nửa là hư danh. Nhìn con tiện tỳ đi theo kìa, mặt mũi rách nát, phẩm hạnh chắc chắn là của loại tiện nhân hay bị người ta đánh đập.”
Đám huynh đệ Điền gia của hắn phá lên cười hô hố, mặc kệ ánh mắt chán ghét đến cực độ của những người xung quanh.
Hắn họ Tiêu, tên là Tiêu Vĩnh Xuân, là con trai của bang chủ phân đà Tây Châu Điền gia, được xem là thiên kiêu trác tuyệt, nhưng tính tình lại ngông cuồng không coi ai ra gì.
Mấy năm trước, hắn đột phá thành công lên Đại Đế cấp, lại càng trở nên cuồng vọng hơn, gây sự với người khác không biết bao nhiêu lần.
Đột nhiên, một tiếng “Rầm!” vang lên!
Không đợi Mạc Phàm và Nhàn Nhàn ra tay, một bóng đen từ phía sau đã lao tới, trực tiếp túm tóc Tiêu Vĩnh Xuân, đập mạnh đầu hắn xuống sàn đá, ngay cạnh chân Mạc Phàm. Hành động này lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Nụ cười trên mặt Tiêu Vĩnh Xuân cứng đờ, hắn không cười nổi nữa, muốn gồng mình phản kháng nhưng lại không chút sức lực.
Mạc Phàm nhìn thấy người mặc áo đen kia, miệng bất giác nở một nụ cười, gật đầu chào.
“Ngươi... đồ chó má, có biết ta là ai không?” Tiêu Vĩnh Xuân mặt mày bê bết máu, cú va chạm rõ ràng rất mạnh, làm nứt cả sàn đá hoa viên.
“Câm miệng! Ta không cần biết ngươi là ai, còn dám kênh kiệu trước mặt Mạc Thẩm Tước, ta sẽ cắt đầu ngươi tại chỗ.” Nam tử áo đen lạnh lùng nói.
Vị này chính là thủ lĩnh Sát Tự Đội của Hàn Hải Điện - Trường An, cũng chính là vị chỉ huy đã phụng sự Mạc Phàm ở La Môn Quan, âm thầm dẫn bộ hạ diệt tộc Dương gia.
Vừa nói, Trường An vừa xách đầu hắn dậy, cho hắn một cái tát vang dội, một lần nữa tát cho gương mặt Tiêu Vĩnh Xuân sưng vù lên, rồi lại nện xuống đất, khiến hai chân hắn loạng choạng.
Nhìn nụ cười đã tắt ngấm của gã thiếu niên này, Mạc Phàm cuối cùng cũng dằn lại được sát niệm muốn giết người tại chỗ.
Ngược lại là Tiêu Vĩnh Xuân, cặp mắt hắn như muốn phun ra lửa.
“Khốn nạn, ngươi dám đánh vào mặt ta, ta nhất định sẽ đem gia tộc ngươi...” Tiêu Vĩnh Xuân nổi trận lôi đình, phẫn nộ quay người định phản kháng.
“Bốp!” một tiếng.
Trường An ra tay không chút nương tình, một quyền đấm thẳng vào bụng hắn, sau đó nhấc bổng đối phương lên rồi quật mạnh xuống sàn.
Tiêu Vĩnh Xuân định gồng mình thức tỉnh Duy Tâm Đạo Quả, nhưng Trường An chỉ dùng hai ngón tay ấn mạnh vào thái dương, thần kinh hắn lập tức tê liệt, gương mặt méo xệch đi.
“Yên tâm, sau này cơ hội còn nhiều, chỉ cần ngươi vẫn thiếu đòn như thế này, ta sẽ không ngại cho ngươi ăn thêm.” Mạc Phàm nở một nụ cười ấm áp, cảm thấy không phải động tay động chân cũng thật thoải mái.
Không hiểu ý trời sắp đặt thế nào, trong những mảnh ký ức vụn vặt của hắn, cứ vào đầu mùa đông là y như rằng lại có mấy kẻ ngứa đòn tìm đến gây chuyện.
Đám trẻ tuổi của Điền gia đi theo Tiêu Vĩnh Xuân định động thủ cứu người, nhưng đột nhiên càng có nhiều bóng đen của Sát Tự Đội xuất hiện, nhanh như chớp khống chế tất cả, bắt bọn chúng quỳ rạp xuống sàn.
“Ta nói, quỳ xuống dập đầu xin lỗi Mạc Tước Gia!” Trường An lại ấn đầu Tiêu Vĩnh Xuân xuống đất.
Mạc Phàm khoát tay, ra hiệu cho Trường An lui ra.
“Ngươi là dòng dõi ăn mày ở Tây Châu sao? Phái Cái Bang gia nhập Điền gia à?” Mạc Phàm trực tiếp hỏi.
Ở đây có khá nhiều người trẻ tuổi, lại càng không ít nữ nhân đang dán mắt hóng chuyện. Tiêu Vĩnh Xuân bị câu nói này của Mạc Phàm chọc đúng vào chỗ ngứa, uất hận cắn chặt răng, nhưng tuyệt không dám hó hé nửa lời.
“Không trả lời tức là đồng ý. Ngươi đây là học đòi làm quý tộc mà quên đi gốc gác của mình, bắt đầu cái thói khinh thường người khác rồi sao?”
Mạc Phàm lại nói thêm một câu.
Tiêu Vĩnh Xuân vẫn câm như hến.
“Được rồi, ngươi cái gì cũng không nói, đến xuất thân của mình cũng không dám nhận, so với ăn mày ngươi còn cặn bã hơn. Cút đi, không cần xin lỗi ta, ngươi không có tư cách đó. Tốt nhất là biến đi cho khuất mắt ta.” Mạc Phàm nói.
Ăn mày cũng nên có khí cốt của ăn mày. Mạc Phàm cũng từng đi lên từ tầng lớp đáy của xã hội, trong ký ức của hắn, hắn chưa bao giờ quên hình ảnh lão cha Mạc Gia Hưng từng phải quỳ gối để xin cho hắn một cơ hội được đi học.
Nhưng kể cả như vậy, sau này Mạc Phàm cũng không trở nên hạ đẳng thấp kém, giở giọng phách lối như tên này.
Thật ra, đây cũng chính là lý do vì sao ông trời lại sắp đặt cho những kẻ như ngươi làm ăn mày ngay từ đầu. Một kẻ không có tư cách đứng ở địa vị cao, lại phách lối khinh thường người khác, tự nhiên nên nhận được bài học để trở về đúng với vị trí và nhân phẩm của mình.
Tiêu Vĩnh Xuân đâu còn dũng khí nói thêm câu nào. Nhục thì nhục, quê thì quê, nhưng khi được thả ra, hắn lập tức che mặt bỏ chạy, một mạch rời khỏi Hàn Hải Đô Thành cùng đám huynh đệ bộ hạ.
Chuyện này diễn ra rất chóng vánh. Bởi vì yến tiệc quá lớn, khuôn viên có tới sáu sảnh, nên chẳng mấy chốc người của Hàn Hải Điện đã thu xếp ổn thỏa, mọi thứ nhanh chóng lắng xuống, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
...........................
❖ Cộng đồng dịch VN Vozer ❖
Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Tam Giới